Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 157



“Trường Tuế, đừng” Mộ Giáng Tuyết khàn giọng thét lên, sau lưng ngưng kết ra mảng lớn hắc vụ. Xà Tổ đen kịt từ trong hắc vụ thò đầu ra, hóa thành thân thể khổng lồ hướng về phía Trường Tuế quấn tới.

Trường Tuế vọt tới giữa không trung, xoay người nhìn Xà Tổ đang bức cận, hơi nghiêng mắt nhìn về phía góc tối của tháp.

Triệu Nguyên Tề, ngươi còn đang đợi cái gì?

Tuyết bay lả tả rơi xuống, nhìn bóng dáng hồng y sắp bị hắc xà quấn lấy kia, Triệu Nguyên Tề giương cung nhắm ngay Trường Tuế, ngón tay vẫn luôn phát run: “G.i.ế.c nàng ta…”

Hắn thấp giọng tự nhủ với mình: “G.i.ế.c nàng ta, g.i.ế.c nàng ta a!”

Ngay cách đây không lâu, trên trời xuất hiện vòng xoáy hư không, Trường Tuế mặc một thân hồng giá y tìm đến hắn, tặng cho hắn một mũi tên ánh sáng trong suốt. Nàng nói, mũi tên này tên là Bất Tức, có thể ở trên người kẻ trúng tên hóa ra hư không kết giới. Tên không rút, liền vĩnh viễn ghim tại chỗ, nhìn thấy được nhưng không ai có thể chạm tới được.

“Ngươi không phải vẫn luôn muốn g.i.ế.c ta sao?” Lúc đó, Trường Tuế cười khanh khách nhìn hắn, châu thoa trên tóc lấp lánh đ.â.m nhói mắt hắn: “Triệu Nguyên Tề, ta cho ngươi cơ hội báo thù.”

Đúng vậy, hắn không phải vẫn luôn muốn g.i.ế.c Trường Tuế sao?

G.i.ế.c Trường Tuế, hắn liền có thể báo thù Mộ Giáng Tuyết, cũng có thể vì oán hận nhiều năm của mình vạch xuống dấu chấm hết. Trường Tuế trúng Bất Tức tiễn, ngay cả c.h.ế.t cũng không được an tức, đây là sự báo thù sảng khoái biết bao a.

Nhắm lại huyết đồng yêu dị, Triệu Nguyên Tề dùng mắt phải đen kịt mở to nhắm chuẩn không trung, trong khoảnh khắc hắc xà quấn lên Trường Tuế, buông lỏng dây cung.

VútBất Tức tiễn xuyên qua hắc xà, đ.â.m thấu thân thể Trường Tuế, kéo nàng hướng xuống dưới rơi rụng, cuối cùng ghim trên cung tường cao cao.

Triệu Nguyên Tề nghe thấy tiếng gào thét bi thống của Mộ Giáng Tuyết, hắn nhìn về phía hắn, nhìn thấy hắn miệng phun m.á.u tươi từ trên tháp cao rơi xuống, vươn tay còn muốn đi bắt lấy mạt hồng y kia.

“C.h.ế.t rồi.”

“C.h.ế.t rồi… ha ha ha ha ha ha ha ha…” Nước mắt từ mắt phải Triệu Nguyên Tề chảy ra, hắn nhìn Trường Tuế bị ghim c.h.ế.t trên cung tường, nhìn Mộ Giáng Tuyết rơi xuống dưới tháp cao, không kiềm chế được mà cuồng tiếu thành tiếng.

Cười cười, hắn mạc danh tâm khẩu phát đau, phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Tuyết vẫn đang rơi.

Là ai đang cười.

Lại là ai đang khóc.

Trường Tuế bị Bất Tức tiễn ghim trên cung tường, nhìn hoàng thành bị hồng tuyết bao phủ, nhìn thấy Mộ Giáng Tuyết lảo đảo hướng về phía nàng chạy tới, bất luận thế nào cũng không chạm tới được nàng.

Thành công rồi.

Trường Tuế cười ra tiếng.

Nhẹ nhàng nhắm mắt lại, mặc cho hồn linh từ trong cỗ thân thể này bóc tách, hướng về phía Tam Thiên Hư Không Cảnh bay đi…

Thế giới 1·Chung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Một” Tố

Ngày Mộ Giáng Tuyết giáng sinh ở Vu Cổ Tộc, trên đảo đổ một trận huyết tuyết.

Trưởng lão nói: Đứa trẻ này họa sinh, sát mẫu khắc thân, ý là bất tường.

Thế là Mộ Giáng Tuyết trở thành đứa trẻ hoang trên đảo không ai cần.

Hắn không có tên, không có phụ mẫu, không có người thân, không có nhà, hắn cái gì cũng không có. Thứ hắn sở hữu, chỉ có sự ức h.i.ế.p mua vui của đám trẻ con trên đảo, chỉ có nước biển rừng rậm nhìn không thấy điểm dừng. Thỉnh thoảng sẽ có người thấy hắn đáng thương, đem thức ăn thừa cơm thiu trong nhà thưởng cho hắn, lại giả mù sa mưa một câu: “Thật đáng thương.”

Mộ Giáng Tuyết y phục rách rưới ngồi trên mặt đất, ngửa khuôn mặt ngây thơ truy vấn: “Thế nào là đáng thương?”

Hắn không thông tình cảm, không hiểu thế tục, lại có thể nhìn thấu sự hư tình giả ý của nhân loại, gọi bọn họ là sâu kiến đê tiện. Thế nào là đáng thương, Mộ Giáng Tuyết không biết, điều này cũng có nghĩa là hắn chú định không có lương tri của nhân tính.

Thịnh điển tế tự mỗi năm một lần trên đảo lại đến, Long Thần bọn họ cung phụng đột nhiên thức tỉnh phát cuồng.

Lúc đó, Mộ Giáng Tuyết quay lưng lại với tộc quần, đang ngồi trên đá ngầm ngắm tuyết. Y sam rách nát không che giấu được những vết thương trên người hắn, một bông tuyết thuần tịnh ung dung bay đến chỗ vết thương của hắn, bị m.á.u nhuộm thành màu đỏ sẫm, tan chảy không dấu vết.

Mộ Giáng Tuyết nghiêng nghiêng đầu, đó là lần đầu tiên hắn đối với xinh đẹp có định nghĩa.

Xinh đẹp, chính là khiến hắn có được thất tình lục d.ụ.c, hắn cảm thấy du duyệt hoan hỉ muốn giữ lại. Để có được sự xinh đẹp này, Mộ Giáng Tuyết rạch cổ tay thả ra nhiều m.á.u tươi hơn, nhìn ngày càng nhiều bạch tuyết bị m.á.u tươi của hắn nhuộm đỏ, lần đầu tiên cong môi cười ra tiếng.

Phía xa truyền đến tiếng la hét của đám sâu kiến, một con cự mãng đen thui mở mắt ra, gào thét phá đàn mà ra.

Mộ Giáng Tuyết không quay đầu lại, cho đến khi con cự mãng đó quấn lấy đá ngầm cúi đầu với hắn, cẩn thận thò lưỡi rắn ra l.i.ế.m láp vết thương đang chảy m.á.u của hắn. Mộ Giáng Tuyết đối diện với dựng đồng to như chiếc l.ồ.ng đèn của nó, chớp mắt một cái.

Từ ngày đó trở đi, hắn có thân phận, thân phận của hắn làThiếu chủ.

Trưởng lão lại nói: Đứa trẻ này là tường thụy, là thiên thần hóa sinh phù hộ Vu Cổ ta trường sinh bất tuyệt, phục thế chỉ ngày một ngày hai.

Vạn chúng hoan hô, đám sâu kiến bắt đầu đối với hắn phủ phục dập đầu, không còn ai gọi hắn là tiểu phong t.ử, tiểu họa hại nữa, nhao nhao đối với hắn lộ ra nụ cười lấy lòng.

Khi Trưởng lão muốn khoác cho hắn hắc bào tượng trưng cho thân phận cao quý, Mộ Giáng Tuyết nhíu mày lùi lại: “Không, ta không cần nó.”

Hắn không thích màu này.

“Vậy ngươi muốn cái gì?”

Nhìn khuôn mặt dữ tợn cười đến đầy nếp nhăn của Trưởng lão, Mộ Giáng Tuyết vươn ngón tay vạch ra vết m.á.u dài trên mặt bà ta, quệt lấy m.á.u tươi trên đầu ngón tay đưa đến trước mặt, doanh doanh mà cười: “Ta muốn nó.”

Hắn muốn, màu sắc giống như m.á.u.

Từ đó, Mộ Giáng Tuyết trở thành tộc nhân duy nhất trên đảo mặc xích phục. Hắn không chỉ có thể khiến Long Thần phủ phục nghe lời, còn có thể luyện ra cổ thuật tàn khuyết thất truyền của tộc nhân. Ngày càng nhiều người tín phục hắn, cũng ngày càng nhiều người sợ hắn.