“Trường sinh chi cổ, đương nhiên có thể luyện.” Đối mặt với Trưởng lão quỳ đất cầu xin, hắn khom người nâng khuôn mặt bà ta lên, ngón tay thon dài thọc vào trong hốc mắt bà ta, lấy đi một nhãn cầu vẩn đục m.á.u me: “Ngươi tìm đến một trăm con mắt, cổ này liền có thể thành.”
Tộc trưởng kích động: “Trường sinh cổ cần dùng mắt người nhập d.ư.ợ.c?”
“Không.” Hắn lắc lắc đầu, tùy ý ném nhãn cầu xuống đất, từng ngón từng ngón lau chùi ngón tay nhuốm m.á.u: “Chỉ là ta muốn mà thôi.”
Chỉ cần hắn cao hứng, liền tâm nguyện gì cũng có thể thỏa mãn bọn họ.
Đến đây, trong tộc có thêm rất nhiều người độc nhãn, thường xuyên dùng ánh mắt oán hận sợ hãi ngưng thị hắn, cố tình lại cái gì cũng không dám làm, vô cùng thú vị.
Từ sau khi đối diện với con hắc mãng đó, trong mộng của Mộ Giáng Tuyết không còn là một mảng hắc ô cô tịch nồng đậm nữa, có thêm một mạt sắc màu khiến hắn tâm duyệt. Có lúc là một mạt trắng, có lúc là một mạt xanh, có lúc lại hóa thành một đôi kim đồng xán lạn, trong bóng tối vô biên tò mò ngưng thị hắn. Hắn rõ ràng cái gì cũng nhìn không rõ, lại luôn cảm thấy đôi mắt đó đang cười.
Đang hướng về phía hắn cười.
Để giữ lại đôi mắt đó, Mộ Giáng Tuyết bắt đầu móc lấy ngày càng nhiều con mắt, nhưng không một nhãn cầu nào sẽ giống như đôi mắt đó, ngậm sự tò mò ngây thơ hướng về phía hắn cười.
Mộ Giáng Tuyết có chút không vui.
Sau này, đôi mắt đó biến mất không thấy nữa, hóa thành một bóng dáng mờ nhạt, giống như một chiếc lá cây xanh biếc, lại giống như lông vũ trắng mềm, thường xuyên ở trong mộng của hắn lượn lờ qua lại. Nó kéo hắn ra khỏi hỗn độn hư vô, quấn lấy hắn nhảy nhót tung tăng. Nó không có âm thanh, nói không ra lời, nhưng Mộ Giáng Tuyết vẫn có thể nghe thấy tiếng cười của nó, cảm nhận được sự ồn ào của nó, thậm chí có thể cảm nhận được nó đang đắc ý dương dương khoe khoang: “Nhìn xem, ta cứu ngươi ra rồi này!”
Cứu ra rồi sao?
Mộ Giáng Tuyết ngưng thị tia sáng ch.ói lóa trên đỉnh đầu, đưa tay cách hư không bắt lấy mặt trời, nhưng vì sao hắn vẫn cảm thấy, đang thân hãm trong khổ hải hỗn độn vô biên chứ?
“Ngươi không có cứu ta.”
Hắn lẩm bẩm thành tiếng: “Ngươi là một… kẻ l.ừ.a đ.ả.o.”
Hắn phải tìm được nó, g.i.ế.c nó.
Hắn ở trong đám đông nhìn thấy mạt xanh biếc đó, là một cô nương váy xanh trạc tuổi hắn. Mộ Giáng Tuyết bóp cổ nàng ta, dùng ngón tay móc ra mắt của nàng ta, lại phát hiện với trong mộng vẫn là không giống. Máu b.ắ.n lên dung nhan hàng mi, hắn nghe thấy tiếng kinh hô của đám đông, không có một đôi mắt nào đang đối với hắn cười.
Đó là đứa trẻ Trưởng lão nhận nuôi.
Hắn g.i.ế.c đứa trẻ Trưởng lão nhận nuôi, một thiếu nữ vô tội c.h.ế.t t.h.ả.m.
“Ag.i.ế.c người rồi.”
Mọi người không thể chịu đựng được sự tàn bạo của hắn nữa, kinh khủng kêu gào: “Quái vật! Hắn là một con quái vật!”
“Tộc trưởng, đứa trẻ này không trừ ắt là họa hại, ngài rốt cuộc còn đang do dự cái gì a!”
Tộc trưởng không nỡ g.i.ế.c hắn, bởi vì chỉ có hắn mới có thể hiệu lệnh Long Thần, chỉ có hắn mới có thể luyện ra trường sinh chi cổ, thế là bọn họ đem hắn nhốt lại.
Cung điện tượng trưng cho thân phận cao quý ngày xưa, trở thành l.ồ.ng giam nhốt hắn. Mọi người dùng xiềng xích l.ồ.ng sắt khóa hắn lại, dùng bùa chú chú thuật chi chít vây khốn hắn, đem hắn trơ trọi bỏ lại trong bóng tối, cực kỳ giống hỗn độn hắn nhìn thấy trong mộng.
Khi Trưởng lão lại hỏi hắn: “Ngươi muốn cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mộ Giáng Tuyết lẳng lặng ngồi trong l.ồ.ng giam, nhìn chằm chằm nhãn cầu duy nhất còn lại của bà ta đáp: “Ta muốn… gỗ.”
“Muốn nó làm gì?”
Mộ Giáng Tuyết nói: “Ta ở trong mộng luôn có thể nhìn thấy một đôi mắt, nhìn thấy một bóng dáng, nhưng ta nhìn không rõ luân khuếch của nó, càng không biết dung mạo của nó.”
“Ngươi muốn điêu khắc nó ra?”
Mộ Giáng Tuyết gật gật đầu.
Thế là khúc gỗ đó, từ ban ngày khắc đến đêm đen, từ mùa xuân khắc đến mùa đông. Thời gian dường như trôi qua rất nhanh, lại dường như vĩnh viễn đình trệ không tiến lên, hắn trước sau chỉ điêu khắc ra một luân khuếch mờ nhạt.
TáchLưỡi đao cắt phá ngón tay, giọt m.á.u b.ắ.n lên mộc điêu. Mộ Giáng Tuyết đem huyết châu ngậm trong miệng, bạo lệ tâm khởi.
Hắn đột nhiên nhớ tới thịnh điển từng nhìn thấy trong tộc, cô nương mặc huyền bào mặt che mặt nạ, được người ta vây quanh đi về phía đài cao. Hắn không hiểu, liền hỏi Trưởng lão đi theo bên cạnh: “Đó là đang làm gì?”
Trưởng lão đáp: “Là truyền thống trong tộc, cô nương đến tuổi xuất giá vào ngày đó, sẽ do phu quân ở trước mặt mọi người tháo xuống Khổ Ách Sát Diện, ý là tân sinh.”
Mộ Giáng Tuyết cũng muốn tân sinh.
Hắn chịu đủ sinh mệnh vô cùng vô tận không chút thú vị này rồi, cũng muốn có người có thể tháo xuống Khổ Ách Sát Diện của hắn.
ẦmLong Thần lại một lần nữa phát cuồng, húc vỡ đỉnh cung phá không mà ra. Vô số thiên quang trút xuống, cùng nó đi ra, là Mộ Giáng Tuyết một thân hồng y tay cầm mộc điêu.
Đám đông đang la hét cản trở, có người đang cầm lợi nhận hướng về phía hắn vung vẩy. Mộ Giáng Tuyết khom người nhặt lên một chiếc mặt nạ trên mặt đất, nhẹ nhàng che lên mặt. Hắn l.i.ế.m đi vết m.á.u bị người ta c.h.é.m bị thương, nắm c.h.ặ.t mộc điêu nhẹ giọng nỉ non: “Ai sẽ ban cho ta tân sinh đây?”
Ai nguyện tháo xuống mặt nạ của hắn.
Ai nguyện ban cho hắn sinh mệnh mới, đưa hắn thoát khỏi hỗn độn khổ ách.
Mộ Giáng Tuyết đứng trong đám đông, lẳng lặng chờ đợi, đón lấy chỉ có ngày càng nhiều đao nhận vây g.i.ế.c, suýt chút nữa bị đ.â.m xuyên trái tim.
Máu, đầy đất là m.á.u.
Tí táchTí táchHuyết châu men theo đầu ngón tay nhỏ xuống, trên mặt đất hội tụ thành vũng m.á.u.
Ngày càng nhiều người ngã xuống, không biết từ lúc nào, Mộ Giáng Tuyết có chút không cầm chắc mộc điêu trong tay nữa.
Trưởng lão quỳ trong đống t.h.i t.h.ể, nhìn thấy hắn trân trọng đem mộc điêu lau chùi sạch sẽ, thoi thóp hỏi hắn: “Bóng dáng đó, ngươi điêu khắc ra chưa?”
Mộ Giáng Tuyết lắc lắc đầu.
Thế là liền nghe thấy tiếng cười to điên cuồng tứ ý của Trưởng lão. Trong tiếng cười căm hận của bà ta là sự thương xót tràn ngập ác ý: “Ác thọ trường, khổ nan tầm, ngươi cả đời này, đều sẽ không được như nguyện.”