Lục Châu lắc đầu: “Nô tỳ nhìn thấy xe ngựa đỗ bên ngoài, liền sợ hãi chạy về rồi, không dám vén rèm nhìn vào trong.”
Nàng cũng không biết bên trong có người hay không.
Trường Tuế có chút đau đầu, chuyện này lại không khớp với phản ứng trong dự liệu của nàng rồi.
Không rảnh bận tâm chu toàn với Ánh Tuyết nữa, Trường Tuế lấy cớ có việc vội vàng đứng lên, trước khi đi, Ánh Tuyết nắm lấy tay áo nàng, ngửa dung nhan ai cầu: “Buổi đấu giá nửa tháng sau, Tuế Tuế sẽ đến chứ?”
Trường Tuế đang suy nghĩ con đường phải đi tiếp theo, tịnh không thể cho hắn câu trả lời chắc chắn.
Ánh Tuyết gần như đã là đang minh thị rồi: “Khuôn mặt này của ta vẫn chưa bị người khác nhìn qua, ta chỉ muốn cho ngài xem…”
Lục Châu bên cạnh vẫn đang thúc giục nàng, Trường Tuế đứng tại chỗ không nhúc nhích, nghĩ nghĩ hỏi: “Ngày đấu giá đó, người sẽ rất đông sao?”
Ánh Tuyết sửng sốt một chút, gật đầu: “Khách quen trong quán gần như đều sẽ đến, bởi vì còn phải chọn khôi thủ năm nay, theo quy mô những năm trước của quán, đại khái nửa vương thành đều sẽ biết.”
Trường Tuế đã có chủ ý: “Nếu không có gì ngoài ý muốn, ta sẽ đến.”
Khóe môi Ánh Tuyết nở nụ cười, hắn theo Trường Tuế đứng dậy, kích động nói: “Vậy, vậy Ánh Tuyết đêm đó liền đợi ngài, Tuế Tuế muốn về rồi sao? Ta tiễn nàng…”
“Không cần đâu.” Mí mắt Trường Tuế giật một cái, vội vàng cản hắn lại.
Bây giờ vẫn chưa phải lúc kích thích Mộ Yếm Tuyết quá độ.
Nàng mang theo Lục Châu vội vã rời đi, quả nhiên, vừa ra khỏi cửa lớn, liền nhìn thấy chiếc xe ngựa xa hoa đỗ bên ngoài quán. Phu xe đ.á.n.h xe là người của Mộ Yếm Tuyết, thấy Trường Tuế đi ra, vội vàng bắc ghế bước.
Âm thầm hít một hơi, Trường Tuế bước vài bước lên vén rèm xe, ngửi thấy mùi lãnh hương nồng đậm.
Mộ Yếm Tuyết quả nhiên ở trong xe ngựa.
Trong thùng xe rộng rãi, hắn tựa vào ghế dài lật sách, trên chiếc bàn nhỏ trước mặt bày biện trà bánh tinh xảo, khói từ lư hương lượn lờ bay tán, khiến tầm nhìn trước mắt có chút không đủ chân thực.
Ho một tiếng, Trường Tuế tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Mộ Yếm Tuyết, ôm lấy cánh tay hắn: “Sao ngươi lại đến đây?”
Mộ Yếm Tuyết một tay cầm sách, ánh mắt rơi trên trang giấy không ngẩng lên, ngữ khí rất bình hòa: “Ra ngoài xử lý chút công sự, trên đường về vừa vặn nhìn thấy nàng, liền đợi nàng cùng về.”
Chỉ vỏn vẹn một câu nói, vừa giải thích vì sao hắn ra ngoài, lại biểu minh vì sao hắn xuất hiện ở đây, còn thể hiện sự dịu dàng rộng lượng của hắn với tư cách là phu quân, thật sự khiến Trường Tuế á khẩu không trả lời được, một câu chất vấn cũng không thốt ra nổi.
Hiện tại miệng nàng không đau nữa, chỉ có thể không để tâm nói: “Trước kia luôn nghe bọn họ nhắc đến Nam Phong Quán, ta chẳng qua là đến mở mang kiến thức.”
Mộ Yếm Tuyết ừ một tiếng, giống như lần trước tịnh không chất vấn gì, chỉ là lật một trang sách trong tay, hỏi: “Chơi có vui không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cái gì?” Trường Tuế nâng mắt nhìn hắn, đôi mắt tròn xoe mang theo sự trì độn vô tội.
Ngón tay cầm sách của Mộ Yếm Tuyết có chút xanh trắng, tùy ý đặt sách lên đùi, hắn cuối cùng cũng nghiêng mắt đối diện với ánh mắt của Trường Tuế, ngậm lấy vài phần ý cười phiêu miểu: “Hôm qua thấy Tuế Tuế nhìn vũ quan trên đài chuyên chú, ta thực không nên lên tiếng quấy rầy, cho nên hôm nay tịnh không vào trong làm phiền nhã hứng của nàng.”
Cho nên, hắn không có ở đó: “Có chơi tận hứng không?”
Dưới lòng bàn chân mạc danh xộc lên một luồng hàn khí, Trường Tuế cuộn cuộn ngón chân, nhìn dung nhan ngậm cười ôn hòa của Mộ Yếm Tuyết, tịnh không nhìn ra chút xíu không vui dữ tợn nào, nhưng chính là mạc danh khiến nàng không thoải mái.
Nàng trước là gật đầu, rồi lại lắc đầu, khô khốc giải thích: “Ta chỉ là quá tò mò, muốn xem khuôn mặt sau lớp mặt nạ của hắn, xem xong ta liền hết hy vọng rồi, uống uống trà trò chuyện thì có gì tận hứng hay không tận hứng…”
Mộ Yếm Tuyết nhếch khóe môi: “Vậy nhìn thấy chưa? Hắn đẹp mắt không?”
Trường Tuế: “Hắn không chịu tháo mặt nạ đâu, phải tốn tiền mới được xem.”
Cố ý nói câu này một cách nhẹ bẫng mơ hồ, nàng nhào vào trong n.g.ự.c Mộ Yếm Tuyết nhiễu loạn lực chú ý của hắn, sờ lên sườn mặt có chút lạnh lẽo của hắn híp mắt cười nói: “Dù sao bất kể hắn có tháo mặt nạ hay không, đều không đẹp mắt bằng ngươi.”
“Ta khẳng định thích ngươi nhất!”
Mộ Yếm Tuyết rủ mắt nhìn nàng, đem tay mình phủ lên tay nàng, dùng gò má nhẹ nhàng cọ xát trong lòng bàn tay nàng, có vài phần ý vị câu nhân: “Vậy sao?”
Bầu không khí kiều diễm trong thùng xe vừa nổi lên, đã bị giọng nói bất mãn của Lục Châu cắt ngang: “Ngươi sao lại ra đây?”
Lục Châu đứng bên ngoài xe ngựa, trơ mắt nhìn Ánh Tuyết càng đi càng gần, vội vàng đưa tay ra cản: “Ngươi làm gì, ai cho phép ngươi lại gần!”
Ánh Tuyết dịu dàng nói gì đó, vì âm thanh quá nhỏ, truyền vào xe ngựa nghe không quá rõ, chỉ có thể lờ mờ nghe thấy hai chữ Tuế Tuế. Thân thể Trường Tuế có chút cứng đờ, người nàng còn đang tựa trong n.g.ự.c Mộ Yếm Tuyết, cánh tay hắn siết lấy eo nàng, hơi thở hai người đan xen, là tư thế mặt kề mặt sắp hôn nhau.
Cánh tay ôm trên người Trường Tuế không buông lỏng, Mộ Yếm Tuyết dùng môi nhẹ nhàng cọ qua khóe môi Trường Tuế, hơi thở còn chưa ấm nóng: “Là vị vũ quan kia?”
Trường Tuế bấu lấy vạt áo hắn, chậm chạp gật gật đầu.
“Ta…” Đang định xuống xe ngựa xem thử, Mộ Yếm Tuyết bỗng nhiên vén rèm xe lên, lộ ra nửa sườn mặt ôn nhã tuấn mỹ, vén mi nhìn ra ngoài xe: “Chuyện gì ồn ào?”
Hành động này của hắn Trường Tuế không ngờ tới, Lục Châu càng không thể ngờ tới. Căng thẳng đến mức đại não trống rỗng, Lục Châu còn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào, Ánh Tuyết đã vượt qua nàng dừng trước xe ngựa, nhìn nam nhân trong xe đồng t.ử khẽ co rút: “Ngài là…”
Hắn đại khái muốn hỏi thân phận của Mộ Yếm Tuyết, lại nghĩ đến điều gì sinh sinh dừng lại. Rất nhanh điều chỉnh tốt cảm xúc, hắn dịu dàng hỏi: “Tuế Tuế có ở trong xe ngựa không?”
Mộ Yếm Tuyết rủ mi ngưng thị hắn, không lên tiếng.
Trường Tuế rụt trong n.g.ự.c Mộ Yếm Tuyết, bị y bào rộng lớn của hắn bao phủ, hơn nửa thân ảnh giấu sau rèm xe, lúc này mồ hôi sắp ứa ra rồi. Cố tình Ánh Tuyết vẫn đang gọi tên nàng, cao giọng nói: “Ngài vừa rồi đi quá gấp, để quên hương nang trên bàn rồi.”