Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 194



Hương nang gì?

Trường Tuế sờ sờ bên hông, phản ứng lại mình căn bản chưa từng đeo hương nang, lại sao có thể để quên. Biết Ánh Tuyết tìm nhầm người, nàng vừa định lên tiếng, Mộ Yếm Tuyết đã đi trước nàng một bước nói: “Đây không phải là đồ của nàng ấy.”

Thân hình Ánh Tuyết cứng đờ, nghe thấy nam nhân trên xe nhàn nhạt nói: “Phu nhân nhà ta từ trước đến nay không đeo hương nang, công t.ử mời về cho.”

“…”

Lại một lần nữa bị Mộ Yếm Tuyết từ Nam Phong Quán đưa về, Trường Tuế thành thật được mấy ngày không ra khỏi cửa, nguyên nhân chính vẫn là Mộ Yếm Tuyết nhìn chằm chằm nàng có chút c.h.ặ.t, nàng lấy cớ nói muốn ra ngoài dạo phố, hắn liền buông công vụ trong tay xuống nói muốn đi cùng.

Xem ra là bị nàng dằn vặt sợ rồi.

Ôm ý niệm để Mộ Yếm Tuyết sụp đổ triệt để, Trường Tuế những ngày này cực kỳ thành thật, âm thầm bỏ ra số tiền lớn tìm kiếm Thiên Diện Lão Quái trong truyền thuyết. Nghe nói người này có thể dịch dung thành bộ dáng của bất kỳ ai, chỉ cần tiền đưa đủ là có thể làm việc cho mình, không ngờ còn thật sự để Trường Tuế tìm được.

Dưới mắt Hoàn Lăng bệnh nặng, Trường Tuế lo lắng cho tình trạng thân thể của hắn, không thể hoàn toàn không đoái hoài đến hắn, thế là nghĩ ra một biện pháp vẹn cả đôi đường.

Nàng để Thiên Diện Lão Quái hóa trang thành bộ dáng của nàng ra vào Nam Phong Quán, còn nàng thật sự thì nhập cung bồi Hoàn Lăng phê tấu chương, thuận tiện điều tra những điểm đáng ngờ trên người Nguyên Kỳ. Rất nhiều chuyện xuất cách nàng làm không được, đối với việc tìm vui ở Nam Phong Quán nàng cũng thực sự không có hứng thú, vừa vặn có thể để Thiên Diện Lão Quái thay thế nàng.

Ngay từ lần thứ hai vào Nam Phong Quán, Trường Tuế đã thông đồng với Tú bà, sau này nàng cần một sương phòng đặc biệt có mật đạo, tiện cho nàng tùy thời ra vào Nam Phong Quán. Tú bà tưởng nàng là vì trốn tránh sự trách vấn của phu quân, đã sảng khoái đáp ứng bắt tay vào làm, hứa hẹn trong đêm đấu giá của Ánh Tuyết, liền có thể sửa xong sương phòng để vào ở.

Nay vạn sự câu bị, chỉ đợi năm ngày sau, buổi đấu giá của Nam Phong Quán đến, đến lúc đó nàng cần nghĩ cách từ dưới mí mắt Mộ Yếm Tuyết chuồn ra ngoài.

Chưa đợi nàng nghĩ ra cách, vương thành lại xảy ra một vụ án lớn quan viên c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, liên lụy khá nhiều. Mộ Yếm Tuyết lại bắt đầu bận rộn vì vụ án, thường xuyên dạ bất quy túc (đêm không về ngủ), Trường Tuế biểu hiện ngoan ngoãn, cho dù hắn ban đêm không về, nàng cũng thành thành thật thật ở lại trong Công chúa phủ, cho đến, năm ngày sau.

Đây vẫn là lần đầu tiên Trường Tuế đến Nam Phong Quán vào ban đêm.

Trong quán đèn đuốc sáng trưng, trướng mạn xanh đỏ lay động rủ xuống đất, nữ nhân qua lại dăm ba người kết bạn, bên cạnh đi theo một hai vị công t.ử tuấn tú, ồn ào náo nhiệt hơn ban ngày rất nhiều.

Lần này nàng ra ngoài không mang theo Lục Châu, bên cạnh đi theo Thiên Diện Lão Quái bọc áo choàng. Dung nhan dưới áo choàng đến y quần đều giống hệt nàng, Trường Tuế chuẩn bị dẫn người đến làm quen hoàn cảnh trước.

“Ngươi xác định, sau này ta muốn làm gì cũng được?” Giọng nói của Thiên Diện Lão Quái đều có thể giống hệt nàng.

Trường Tuế gật gật đầu: “Chỉ cần không quá đáng, tùy ngươi làm thế nào, nhưng ngàn vạn lần không được để người ta phát giác ra vấn đề.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chuyện này ngươi yên tâm.” Thiên Diện Lão Quái hừ cười nói: “Phàm là người ta đóng giả, còn chưa từng bị nhận ra bao giờ.”

Trong quán quá mức ồn ào, bàn bên cạnh có nữ khách đang cùng thanh quan uống rượu giao bôi, cách đó không xa còn có nam nữ ôm ấp nhau. Trường Tuế khánh hạnh mình tìm được Thiên Diện Lão Quái, nếu không ở lâu trong hoàn cảnh này, rất ảnh hưởng đến đạo tâm của nàng.

Sau một hồi làm nóng bầu không khí dằng dặc, rất nhanh đã đón tới buổi đấu giá sơ diện của Ánh Tuyết. Để tiết kiệm thời gian, cũng là để bản thân nổi danh trong vương thành, Tú bà vừa báo ra giá khởi điểm, Trường Tuế liền gấp mười lần báo ra, sinh sinh đè bẹp những người chuẩn bị hô giá.

“Người này là ai, khẩu khí lớn thật!” Có người bất mãn nói.

Cũng có quan gia tiểu thư nhận ra thân phận của Trường Tuế, trừng lớn hai mắt không dám tin: “Đây, đây là Công chúa điện hạ? Nàng sao lại đến loại địa phương này?”

“Ngươi xác định là vị Tuế An Công chúa kia? Không phải nói nàng cùng vị Mộ Phò mã kia tình cảm cực tốt sao, mấy ngày trước còn truyền bọn họ cùng nhau du hồ…”

Trường Tuế hơi che dung nhan, tận lượng không để mình tỏ ra quá kiêu ngạo, trong lúc trốn trốn tránh tránh lại muốn để người ta nhìn rõ dung nhan. Thiên Diện Lão Quái hít một ngụm khí lạnh: “Nhiều tiền như vậy, ngươi xác định ngươi lấy ra được?”

Trường Tuế sờ sờ túi tiền: “Quả thực có chút vượt quá dự tính.”

Khuôn mặt đầu tiên của Ánh Tuyết quá đắt, nàng không mang nhiều ngân phiếu như vậy.

“Vậy phải làm sao?”

Trường Tuế không để tâm nói: “Dù sao thân phận của ta cũng bại lộ rồi, ta đường đường là Công chúa tổng không thể quỵt nợ, tiền không đủ thì… cứ để bọn họ đến Công chúa phủ mà lấy.”

Không tính phong địa Hoàn Lăng ban cho nàng, dưới danh nghĩa của nàng có vô số cửa hàng ruộng đất, trải dài khắp hai nước Bắc Lương, Nam Vinh, là sính lễ Mộ Yếm Tuyết đưa khi thành hôn, càng nhiều vật phẩm quý giá đều cất trong khố phòng, do người chuyên trách trông coi.

Trường Tuế không thích quản sổ sách, đối với những vật ngoài thân như bạc tiền cũng không có hứng thú gì, chỉ biết mỗi tháng trong phủ sẽ có rất nhiều rương ngân phiếu nhập trướng, trước kia vẫn luôn do trướng phòng tiên sinh quản lý, chỉ là cách đây không lâu tra ra trong phủ có kẻ tham ô, sổ sách không khớp, Mộ Yếm Tuyết liền tạm thời tiếp quản.

Hắn không chê phiền phức, Trường Tuế tự nhiên vui vẻ thanh nhàn, đến lúc đó người của Nam Phong Quán tới cửa đòi nợ, tự nhiên phải lấy tiền từ trong tay Mộ Yếm Tuyết, nàng cũng không tin hắn còn có thể giả vờ rộng lượng.

“Nửa đêm trốn ra ngoài mua sơ diện của hoa khôi, còn dám bảo người ta đi tìm phu quân nhà mình đòi ngân phiếu…” Thiên Diện Lão Quái chậc chậc xưng kỳ, “Điện hạ, ngài là có thù oán với vị Phò mã gia kia sao?”