Khách nhân ra vào quán đa số đều là nữ khách, tay nghề ủ rượu này của hắn tự nhiên cũng là để dỗ dành khách nhân vui vẻ, Trường Tuế hẳn là còn chưa biết, hắn ở trong quán nổi danh không chỉ có ca múa, còn có rượu thanh mai tự tay ủ ra.
Trường Tuế vốn định đến đi một vòng cho có lệ, chỉ đợi chừng nửa nén hương liền rời đi, không ngờ Ánh Tuyết dĩ nhiên lại mang đến loại rượu trái cây mà nàng thích nhất. Nói ra kiếp này nàng hóa thân thành nhục thể phàm thai, đã rất lâu rồi chưa đụng đến rượu.
Mang tính thăm dò nhấp nhẹ một ngụm, rượu trái cây chua ngọt hơi cay lan tỏa giữa môi răng, ngon đến mức khiến Trường Tuế ôm c.h.ặ.t lấy chén rượu.
Đã rất lâu rồi không được uống loại rượu trái cây hợp khẩu vị như vậy, Trường Tuế liên tiếp uống mấy chén, giống như trở lại Linh Châu Giới, nàng hóa thành thú thái thò đầu vào trong vò rượu, vui vẻ đến mức đuôi lắc loạn xạ.
“Ngon không?” Bất tri bất giác, Ánh Tuyết đã sát lại gần nàng.
Trường Tuế gật gật đầu, lại vùi đầu vào trong chén rượu, lờ mờ cảm thấy Ánh Tuyết gục trên vai nàng, thổ khí như lan: “Vậy đêm nay ở lại, được không?”
ChoangLà tiếng chén rượu rơi xuống đất.
Ngoài cửa, Thiên Diện Lão Quái đang buồn chán ngáp dài, bỗng nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng động, ngay sau đó là tiếng bước chân vội vã, cửa phòng bị người ta một cước đẩy ra.
“Sao vậy?” Thấy thần sắc Trường Tuế không đúng, Thiên Diện Lão Quái nghi hoặc hỏi.
Ánh Tuyết từ trong phòng đuổi theo ra, ý đồ bắt lấy ống tay áo của nàng: “Tuế Tuế…”
Trường Tuế nghiêng người né tránh, tận lượng ôn hòa giải thích với hắn: “Ta thật sự phải về rồi, lần sau lại đến thăm ngươi.”
“Nàng…”
Nhớ lại hành động ái muội vừa rồi của Ánh Tuyết, nàng cuối cùng chỉ nặn ra được một câu: “Ngươi nghỉ ngơi sớm đi.”
Quả thực giống như làm một cơn ác mộng.
Khi uống được rượu thanh mai thì hoan hỉ bao nhiêu, khi uống đến tận hứng nghe thấy Ánh Tuyết ái muội rỉ tai, quay đầu lại nhìn thấy một sườn mặt tương tự Hoàn Lăng, liền kinh tủng ác hàn bấy nhiêu. Vì lời nói của Ánh Tuyết, Trường Tuế sợ đến mức chén rượu cũng không cầm chắc, gần như là từ trên ghế bật dậy.
Rốt cuộc là ai định ra cái quy củ biến thái này?
Trường Tuế là muốn để Mộ Yếm Tuyết hận nàng, nhưng vẫn chưa định phá vỡ đạo tâm chà đạp bản thân, nếu không cũng sẽ không tìm đến Thiên Diện Lão Quái. Vốn tưởng Ánh Tuyết thân là thanh quan, hẳn là thanh đạm như nước, mang khuôn mặt tương tự Hoàn Lăng, hai người chung đụng càng nên giống như bằng hữu, không ngờ Ánh Tuyết dĩ nhiên muốn đưa nàng lên giường, thực sự quá dọa người.
Trên đường về Công chúa phủ, gió đêm thổi qua, Trường Tuế tỉnh rượu quá nửa, chỉ cảm thấy sau lưng mồ hôi lạnh toát.
Thiên Diện Lão Quái đi bên cạnh cười đến đau bụng: “Mới đến đâu mà đã dọa ngươi sợ rồi, ta còn tưởng tiểu quan kia làm gì ngươi rồi chứ.”
Thiên Diện Lão Quái cũng là một kẻ phong lưu, bình thường không ít lần ra vào loại địa phương này, ả cười nói: “Tuy nói ngươi mua hắn nửa tháng, nhưng hắn là treo biển thanh quan, theo lý thuyết là không thể bồi ngươi lên giường, hắn dĩ nhiên chủ động mời ngươi… xem ra là thật sự nhìn trúng ngươi rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời này Lục Châu cũng từng nói, Trường Tuế là thật sự có chút tức muốn hộc m.á.u: “Ta chẳng qua cùng hắn lác đác gặp nhau vài lần, nói còn chưa được mấy câu, hắn nhìn trúng ta cái gì!”
Thiên Diện Lão Quái từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá nàng, nghiêm túc trả lời: “Trước kia đại khái là nhìn trúng khuôn mặt của ngươi, còn có cái vẻ ngốc nghếch phi đồng tầm thường kia của ngươi, đêm nay nha… đại khái là biết được thân phận của ngươi, muốn dựa vào ngươi bay lên cành cao biến thành phượng hoàng đó.”
Nghĩ đến điều gì, ả hỏi: “Ngươi thân là một nước Công chúa, hẳn là có thể cưới trắc phu chứ?”
Bước chân Trường Tuế khựng lại.
Thiên Diện Lão Quái kinh hô: “Ngươi sẽ không thật sự muốn để tiểu quan kia làm tiểu Phò mã của ngươi chứ?!”
“Suỵt” Trường Tuế căn bản không nghe ả đang nói hươu nói vượn cái gì, sở dĩ nàng dừng bước, là vì nhìn thấy xe ngựa của Công chúa phủ, Mộ Yếm Tuyết đã về trước rồi.
“Không kịp nữa rồi, mau đi!”
Không có quá nhiều thời gian suy nghĩ, Trường Tuế xách vạt váy cắm đầu chui vào ngõ nhỏ, bỏ lại Thiên Diện Lão Quái ở phía sau.
Ngoại trừ dịch dung thành bộ dáng của nàng ra vào Nam Phong Quán, Thiên Diện Lão Quái những lúc khác đều dịch dung thành bộ dáng hạ nhân trong phủ, phụ trách bảo vệ an toàn cho nàng tùy thời liên lạc với nàng. Trơ mắt nhìn xe ngựa càng đi càng xa, Thiên Diện Lão Quái chậc một tiếng, đành phải phi thân tiến lên giúp Trường Tuế mở đường.
Để không kinh động thủ vệ trong phủ, Trường Tuế là trèo cửa sổ từ cửa sau chuồn ra ngoài, tự nhiên cũng phải từ cửa sau chuồn về.
Mở cửa sau trước Trường Tuế một bước, lại đuổi hạ nhân xung quanh đi, Trường Tuế cuối cùng cũng chuồn về phòng trước khi Mộ Yếm Tuyết hồi phủ, đã đổ mồ hôi đầy đầu.
Không kịp tắm rửa nữa rồi.
Mang theo một thân mùi rượu và hương hoa, Trường Tuế chui vào trong chăn, trái tim đập thình thịch kịch liệt.
Chuyến này đêm nay, nàng vốn định giấu Mộ Yếm Tuyết trước, rồi lại cùng hắn ân ân ái ái triền miên một phen, như vậy đợi ngày thứ hai người của Nam Phong Quán tới cửa đòi tiền, bị g.i.ế.c một cái trở tay không kịp hắn nhớ lại đêm nay, mới có thể cảm thấy buồn nôn không dám tin, đáng tiếc, vì hắn đột nhiên về sớm, nàng hẳn là không giấu được nữa rồi.
Kẽo kẹtCửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra, Mộ Yếm Tuyết về rồi.
Nhịp thở của Trường Tuế còn chưa đều, nàng vùi đầu vào trong chăn, vốn tưởng hắn sẽ đi mộc d.ụ.c trước, không ngờ y phục hắn còn chưa thay, cất bước đi thẳng về phía ngọa phòng.
Đã là đêm khuya, ngoài bình phong chỉ thắp một ngọn nến yếu ớt, chiếu vào nội thất chỉ còn lại ánh sáng nhạt nhòa.
Tiếng bước chân dừng lại trước giường, Trường Tuế co rúm thân thể, trong lớp cẩm khâm mỏng manh chỉ gồ lên một độ cung yếu ớt, dường như cảm nhận được ánh mắt đang phóng tới trên người mình, tĩnh mạc, cực kỳ mang tính uy áp.
Mộ Yếm Tuyết cũng không biết đang nghĩ gì, dừng trước giường một lúc lâu không có động tác, Trường Tuế nhắm mắt quay lưng về phía hắn, cũng không có cách nào biết được hắn hiện tại là thần tình gì. Chỉ cảm thấy cách rất lâu rất lâu, lâu đến mức Trường Tuế mơ hồ cảm quan, gò má bỗng nhiên bị một bàn tay thon dài lạnh lẽo bao phủ.