Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 197



Bàn tay đó dễ dàng bao trùm hơn nửa dung nhan nàng, phần bụng ngón tay men theo hàng mi đang run rẩy loạn xạ của nàng di chuyển đến khóe môi, ngay sau đó cọ qua cằm nàng thăm dò vào trong, chạm vào mạch m.á.u đang đập trên cổ Trường Tuế.

Đây là một nơi nguy hiểm lại mẫn cảm.

Xuất phát từ bản năng tự bảo vệ của tu giả, Trường Tuế gần như chớp mắt co rụt bả vai, kẹp lấy những ngón tay lạnh lẽo đang sờ soạng lung tung kia giữa cổ và bả vai.

“Làm ồn đến nàng rồi?” Không biết từ lúc nào, Mộ Yếm Tuyết đã nằm tựa bên cạnh nàng.

Hắn nghiêng người kề sát nàng, chống nửa thân trên hơi rủ mi, mặc cho Trường Tuế kẹp lấy ngón tay hắn. Trường Tuế run rẩy vén lên hàng mi, trong bóng tối nhìn không rõ dung nhan của hắn, chỉ hoảng hốt cảm thấy mình lại nhìn thấy con quái vật đặc quánh đêm đó, nhưng hiện tại nàng đang tỉnh táo, bên cạnh ngoại trừ Mộ Yếm Tuyết, cũng không có thứ gì khác.

“Ta…” Trường Tuế từ cùng, nhất thời không biết nên giải thích thế nào, chủ yếu là nàng không ngờ Mộ Yếm Tuyết sẽ sờ lên mạch m.á.u trên cổ nàng, bất luận là Mộ Giáng Tuyết kiếp trước hay là hắn kiếp này, đều chưa từng chạm vào nơi này.

Nàng nghĩ ra một câu trả lời vạn năng nhất: “Là ngươi làm ta tỉnh giấc.”

Mộ Yếm Tuyết mạc danh kỳ diệu bật cười: “Vậy sao?”

Hắn bỗng nhiên hạ thấp thân thể, cự ly gần kề sát dung nhan Trường Tuế, gọi nàng: “Tuế Tuế.”

Hắn giúp nàng vén những sợi tóc tơ dính trên trán, giọng điệu ôn hòa nghe không ra hỉ nộ, chỉ là trần thuật: “Nàng đổ rất nhiều mồ hôi.”

Trường Tuế luôn cảm thấy, Mộ Yếm Tuyết đã biết gì đó rồi.

Nhưng hiện tại nếu trực tiếp thừa nhận mình lén lút chạy ra ngoài, ngược lại sẽ khiến hành động vội vã chạy về của nàng không đứng vững được chân, nàng chỉ có thể tiếp tục cứng miệng: “Là, là làm ác mộng.”

Mộ Yếm Tuyết ừ một tiếng, tỉ mỉ giúp nàng chỉnh lý tóc tơ, dùng tư thế mặt đối mặt kề sát truy vấn: “Làm ác mộng gì?”

Đây là không hỏi ra ngọn nguồn, không chịu bỏ qua?

Ngón tay hơi nắm c.h.ặ.t chăn nệm dưới thân, Trường Tuế đứt quãng bịa chuyện: “Ta mơ thấy… ngươi không yêu ta nữa… sau đó, ngươi yêu người khác, muốn cùng ta hòa ly… bất luận ta níu kéo thế nào, ngươi đều, đều bảo ta cút xa một chút, còn nói ta lại xuất hiện trước mặt ngươi… ngươi sẽ g.i.ế.c ta.”

Một lý do thoái thác rất hoang đường, ít nhất trong hiện thực, không có Phò mã nào dám chủ động hòa ly, còn kêu gào đòi g.i.ế.c Công chúa.

Trường Tuế tưởng Mộ Yếm Tuyết sẽ cười, nếu không thì mượn cớ này vặn hỏi nàng, ít nhất cũng nên dịu dàng đáp lại nàng một câu: “Ta sao có thể không yêu nàng chứ?”

Nhiên nhi đều không có.

Theo nhịp thở kéo gần, Trường Tuế ngửi thấy trên người Mộ Yếm Tuyết có mùi m.á.u tanh ẩm ướt, là khí tức độc hữu của lao ngục Hình bộ. Đồng thời, Mộ Yếm Tuyết cũng hẳn là ngửi thấy mùi rượu pha lẫn hương hoa nồng đậm trên người nàng, loại huân hương thấp kém này sẽ không xuất hiện ở Công chúa phủ, càng không nên xuất hiện trên người Trường Tuế.

“Dục phòng đã chuẩn bị xong nước nóng rồi.”

Khinh mạn phác họa dung nhan Trường Tuế, Mộ Yếm Tuyết nhạt giọng: “Đi tắm rửa đi.”

“…”

“…”

Đêm nay, có thể coi là sóng yên biển lặng, quỷ quyệt vân dũng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vẫn không có chất vấn, không có oán hận, Mộ Yếm Tuyết tri kỷ thả nàng đi d.ụ.c phòng mộc d.ụ.c, Trường Tuế một bước ba quay đầu, thấy hắn không đi theo, nhịn không được hỏi một câu: “Còn ngươi?”

Mộ Yếm Tuyết đứng tại chỗ ngưng thị nàng, nghe thấy câu hỏi của nàng cong cong khóe môi: “Ta sao?”

Thân hình hơn nửa ẩn trong bóng râm của bình phong, giọng nói của hắn rất ôn hòa: “Ta còn có công vụ phải xử lý.”

Đêm đó, Mộ Yếm Tuyết không về phòng, Trường Tuế một giấc ngủ đến tận trưa.

Hậu kình của rượu thanh mai rất mạnh, cho đến khi nàng bị Lục Châu gọi tỉnh, người vẫn còn có chút choáng váng hồ đồ. Giọng nói của Lục Châu bên tai lúc to lúc nhỏ: “Điện hạ ngài đêm qua lén lút chuồn ra khỏi phủ rồi? Còn đi Nam Phong Quán?!”

“Điện hạ, ngài có nghe thấy nô tỳ nói chuyện không? Người của Nam Phong Quán tìm tới cửa rồi, nói ngài đêm qua ở trong quán vung tiền như rác bao đầu bài nhà người ta nửa tháng, hiện tại người ta đang đòi tiền Phò mã gia kìa!”

“Điện hạ?!”

“Điện hạ!”

Trong tiếng gọi một tiếng lớn hơn một tiếng của Lục Châu, Trường Tuế tỉnh táo lại: “Ngươi nói ai đến?”

“Là Tú bà của Nam Phong Quán! Còn có cái tên gọi là Ánh Tuyết gì đó! Bên ngoài phủ có rất nhiều người đến lén lút xem náo nhiệt, Điện hạ ngài tối qua đương thật sự ra ngoài rồi?”

Trường Tuế ừ một tiếng: “Bọn họ đâu rồi.”

Lục Châu trừng lớn hai mắt, thật không biết nên nói gì cho phải: “Người đã bị Phò mã gia mời vào thư phòng rồi.”

Trường Tuế đi có chút muộn rồi.

Rửa mặt chải đầu tề chỉnh, đợi khi nàng đến thư phòng, Tú bà mang theo Ánh Tuyết đã rời đi rồi, trong thư phòng chỉ còn lại Mộ Yếm Tuyết. Hắn tịnh không ngồi sau thư án lật xem quyển tông, mà là đứng bên bàn cờ trước cửa sổ, đang rủ mi suy tư điều gì.

“Khụ…” Trường Tuế lặng lẽ bước qua ngưỡng cửa, không dám đến gần: “Ngươi đang xem gì vậy?”

Mộ Yếm Tuyết hoàn hồn, thần sắc nhìn về phía Trường Tuế tịnh không có gì dị thường: “Tàn cuộc từ rất lâu trước kia chưa đ.á.n.h xong, rảnh rỗi không có việc gì định ôn lại.”

Trong lòng Trường Tuế nghi hoặc, hắn dạo này có rất rảnh rỗi sao?

“Sao vậy?” Thấy Trường Tuế đứng bên cửa không đến gần, hắn chủ động phát vấn.

Hắn hỏi như vậy ngược lại khiến Trường Tuế không tự tại, vốn định biểu hiện ra vẻ vô tâm vô phế một chút, nhưng nàng thực sự không học được tính cách của Tả Viện, chỉ có thể tận lượng tự nhiên hỏi: “Bọn họ… đi rồi?”

Mộ Yếm Tuyết vén mi ngưng thị nàng.

Trường Tuế có dự cảm, nếu hôm nay không phải nàng chủ động đến hỏi, Mộ Yếm Tuyết rất có thể vẫn là cái gì cũng không hỏi, cho nên nàng chỉ có thể chủ động tung mồi nhử. Quả nhiên, theo câu hỏi của nàng, biểu cảm của Mộ Yếm Tuyết có sự biến hóa tinh vi: “Đi rồi.”

Nhớ lại khuôn mặt dưới lớp mặt nạ kia, cùng với thái độ qua loa càn rỡ của Tú bà đối với hắn, hắn cong khóe môi: “Tuế Tuế rất thích tên vũ quan gọi là Ánh Tuyết kia sao?”