Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 200



Nhưng rõ ràng, thám t.ử từ Bắc Lương trở về nói cho nàng biết, trước khi Nguyên Kỳ vào Nam Vinh làm chất t.ử, cùng Mộ Yếm Tuyết là bằng hữu quan hệ cực tốt, điều này không khác gì lời giải thích của Mộ Yếm Tuyết với nàng trước đó.

“Các ngươi ở Bắc Lương có thù oán gì sao?” Trường Tuế nhớ lại, sự chất vấn của nàng trên thuyền ngày hôm đó.

Mộ Yếm Tuyết trả lời nàng là: “Trước kia quan hệ cũng không tệ, sau này…”

“Đại khái là bất mãn việc ta trở thành Phò mã của Tuế Tuế.”

Chỉ vì hắn trở thành Phò mã của Nam Vinh, quan hệ của bọn họ liền sẽ tồi tệ đến mức độ này?

Nghĩ đến việc Nguyên Kỳ trùng hợp cùng bọn họ du ngoạn trên một chiếc thuyền, nghĩ đến việc hắn rơi xuống nước một cách kỳ lạ cùng với vết bóp trên cổ, lại nhớ lại những lời châm chọc âm dương quái khí của Nguyên Kỳ đối với Mộ Yếm Tuyết vừa rồi, Trường Tuế luôn cảm thấy giữa bọn họ không đơn giản như vậy, hai người này nhất định có chuyện giấu nàng.

Nàng bắt buộc phải nghĩ cách hỏi cho rõ ràng.

Khi từ mật đạo trong cung đi ra, sắc trời đã không còn sớm.

Thiên Diện Lão Quái đã sớm nhận được tin tức nàng xuất cung, lười biếng đợi nàng trong sương phòng của Nam Phong Quán, thấy nàng y phục xộc xệch cả người đều say khướt, Trường Tuế từ cửa mật đạo bước vào: “Uống say rồi?”

Thiên Diện Lão Quái hừ một tiếng: “Lão nương ngàn chén không say, ngược lại là tiểu quan kia hao tổn tâm trí muốn chuốc say ta, lại chạy ra ngoài lấy rượu rồi.”

Nhìn khuôn mặt giống hệt mình này, Trường Tuế theo dung thái của ả xé rách y phục, lại dùng sức vỗ đỏ hai má, vừa lại gần, liền ngửi thấy mùi rượu thanh mai nồng nặc, đây là đã uống bao nhiêu vậy?!

“Ngươi mau đi đi.” Nhân lúc Ánh Tuyết vẫn chưa quay lại, Trường Tuế thúc giục Thiên Diện Lão Quái mau ch.óng rời khỏi cửa mật đạo, cầm lấy nửa bình rượu thanh mai còn sót lại tu vài ngụm, nghĩ nghĩ, lại vẩy vết rượu lên y quần.

Thiên Diện Lão Quái chân trước vừa rời khỏi cửa mật đạo, Ánh Tuyết chân sau liền đẩy cửa bước vào.

Trong n.g.ự.c hắn ôm vài bình rượu thanh mai chưa mở phong, y bào tề chỉnh hai má ửng đỏ, thấy Trường Tuế quay lưng về phía hắn đứng bên bàn, cười doanh doanh gọi: “Tuế Tuế, rượu mang đến rồi.”

Nói rồi, hắn thân mật dán sát về phía Trường Tuế, muốn ôm người vào trong lòng, Trường Tuế theo bản năng nghiêng người né tránh, động tác linh mẫn không giống say rượu, dường như ngay cả mùi rượu trên người cũng nhạt đi.

“Tuế Tuế?” Không ôm được người, Ánh Tuyết nghi hoặc gọi nàng một tiếng: “Sao vậy?”

Trường Tuế đặt bầu rượu trống không trở lại bàn, ho khan một tiếng: “Canh giờ không còn sớm nữa, ta phải về rồi.”

Nàng nói rồi liền muốn rời đi, lại bị Ánh Tuyết một phen bắt lấy ống tay áo, sốt sắng nói: “Không phải nói muốn lưu túc sao?”

Những ngày này, Thiên Diện Lão Quái thay thế nàng ngủ lại Nam Phong Quán vài lần, nhưng chưa từng qua đêm trong phòng Ánh Tuyết. Cũng không biết Thiên Diện Lão Quái lại hứa hẹn với hắn điều gì, để tránh lộ tẩy Trường Tuế không dám nói nhiều, chỉ có thể an ủi vỗ vỗ tay hắn: “Trong phủ xảy ra chút chuyện, ngày mai ta lại đến thăm ngươi.”

Ngày mai vẫn là để Thiên Diện Lão Quái đến ứng phó hắn đi, đối với Ánh Tuyết ngày càng thân nịch, nàng thực sự không biết nên ứng phó thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không nhìn Ánh Tuyết thêm một cái nào nữa, nàng vội vã đẩy cửa đi ra, nhận được sự tiễn đưa nhiệt tình của Tú bà.

Bề ngoài là để tiện cho việc đi lại, xe ngựa của Công chúa phủ vẫn luôn đợi bên ngoài Nam Phong Quán, thực chất là nói cho Mộ Yếm Tuyết biết, nàng lại đến Nam Phong Quán rồi. Vén rèm ngồi vào trong xe ngựa, nàng xoa xoa trán có chút choáng váng, chỉ cảm thấy rượu thanh mai hôm nay hậu kình phá lệ lớn.

“Điện hạ, chúng ta bây giờ đi đâu?” Phu xe cẩn thận từng li từng tí hỏi.

Trường Tuế nhắm mắt nói: “Hồi phủ.”

Phu xe còn tưởng mình nghe nhầm, sửng sốt một chút mới đ.á.n.h xe chạy về Công chúa phủ.

Đợi xe ngựa dừng bên ngoài Công chúa phủ, trời đã hoàn toàn tối đen, đã qua giờ dùng bữa tối. Biết Trường Tuế đã về, Lục Châu xách vạt váy chạy ra đón, vừa lại gần liền bịt mũi: “Điện hạ, trên người ngài mùi rượu lớn quá.”

“Lớn sao?” Trường Tuế nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ người ta không ngửi thấy, làm ra dáng vẻ bước chân có chút lảo đảo, “Sao ta không ngửi thấy nhỉ.”

Lục Châu vội vàng đỡ lấy nàng, thở vắn than dài: “Ngài đây là lại ở Nam Phong Quán uống bao nhiêu vậy, thật không biết Ánh Tuyết kia rốt cuộc tốt ở điểm nào, khiến ngài ngày ngày không về nhà, ngay cả nô tỳ cũng không mang theo.”

Đang đỡ người đi vào trong viện, nàng nghĩ đến điều gì, bỗng nhiên nói: “Hay là ta đưa Điện hạ đi mộc d.ụ.c trước?”

Trong lòng Trường Tuế buồn cười, cố làm ra vẻ không tỉnh táo sau khi say rượu, rất không vui nói: “Sao? Ngươi ghét bỏ ta?”

Vậy thật đúng là quá trùng hợp rồi.

Biết người hắn đang ở trong thư phòng, mượn cỗ mùi rượu ngút trời trên người này, Trường Tuế giả vờ bộ dáng say khướt chạy đi tìm hắn, hộ vệ canh giữ bên ngoài thư phòng không ai dám đến cản.

RầmNương theo tiếng cửa phòng bị tông mở, Trường Tuế lảo đảo bước vào thư phòng.

Rốt cuộc không phải là thật sự say rượu, nàng mơ màng đôi mắt nhìn vào trong phòng, nhìn thấy nam nhân mặc hắc bào đang quay lưng về phía nàng xem cái gì đó, hắn dường như vừa mới mộc d.ụ.c xong, mái tóc đen mềm mại xõa sau lưng, rõ ràng là mùa hè lại không thấu ra chút ấm áp nào, bóng lưng thon dài thanh lãnh, giống như một thanh lợi kiếm sắc bén tuốt khỏi vỏ.

Trong lúc nàng đang ngẩn người, nam nhân nghe thấy động tĩnh xoay người lại, trong tay cầm tờ giấy đã cháy quá nửa: “Tuế Tuế?”

Ngọn lửa phóng túng c.ắ.n nuốt tờ giấy sạch sẽ, bị hắn tùy tay ném vào trong chậu đồng, đối với sự xông vào của Trường Tuế, hắn không kinh không hỉ sắc mặt bình tĩnh, đồng t.ử rơi trên người nàng đen nhánh lại đạm mạc: “Có việc gì sao?”

Trường Tuế không biết hắn đang đốt thứ gì, hừ một tiếng dang hai tay, bước vài bước nhào tới ôm lấy eo hắn: “Không có việc gì thì không thể đến tìm ngươi sao?”

Ngã vào trong n.g.ự.c hắn, mượn tầm nhìn bị che khuất, Trường Tuế vội vã nhìn xuống mặt đất, chỉ thấy trong chậu đồng chỉ còn lại tro tàn đã tắt, cái gì cũng không lưu lại. Nàng chỉ có thể thu hồi tầm mắt, vùi đầu cọ xát trên y phục hắn: “Nhớ ngươi quá nha.”