Mộ Yếm Tuyết mặc cho nàng ôm, đưa tay sờ sờ mái tóc rối bời của nàng, cười lên mạn bất kinh tâm: “Vậy sao.”
Ngửi thấy mùi rượu thanh mai nồng đậm trên người nàng, cho dù không cần ám vệ thông báo, hắn cũng có thể biết được nàng lại đi đâu. Dùng bàn tay thon dài từng cái từng cái vuốt thuận mái tóc rối cho nàng, hắn nhàn nhạt dò hỏi: “Uống rượu rồi?”
“Chỉ uống một chút xíu thôi.” Trường Tuế đưa một ngón tay ra với hắn, ngửa cao đầu nhìn hắn, đem phần bụng ngón tay nhẹ nhàng điểm lên đôi môi mỏng đỏ thẫm của hắn.
Đến gần nhìn, Trường Tuế mới phát hiện khí sắc của hắn quả thực không tốt, làn da không có huyết sắc hiện ra vẻ tái nhợt bệnh hoạn, tôn lên đôi mắt đen môi đỏ của hắn mĩ diễm lại tản mạn, ốm yếu lại âm trầm, mất đi sự hòa thiện ngày thường.
Quả nhiên là thay đổi rồi.
Trường Tuế trong lòng thầm than, nếu là ngày thường, được nàng trêu chọc như vậy, Mộ Yếm Tuyết hẳn là sẽ bắt lấy ngón tay nàng tỉ mỉ hôn môi, đã sớm ôm nàng vào lòng ôn tồn rồi. Nhưng lúc này hắn, một cánh tay buông thõng bên người, một bàn tay khác đặt trên đỉnh đầu nàng như gần như xa, đến nay vẫn không ôm nàng.
Nàng đoán chừng, vì lời đồn đại nàng ngày ngày lưu túc Nam Phong Quán, Mộ Yếm Tuyết hẳn là đã ghét bỏ nàng rồi.
Trường Tuế trong lòng cười lạnh, cái gọi là tình yêu của nam nhân cũng chỉ đến thế mà thôi, cố tình hắn càng ghét bỏ, nàng càng muốn sấn tới bên cạnh hắn, nhất quyết phải làm hắn buồn nôn chướng mắt. Mượn hơi rượu, nàng hừ hừ chít chít đi vòng tay qua cổ hắn, cố ý gọi một tiếng: “Phu quân.”
Thân hình Mộ Yếm Tuyết cứng đờ, hẳn là bị nàng làm cho buồn nôn rồi.
Chiếc cổ thon dài bị ép phải cúi xuống, hắn không thể không rủ mi đối diện với đôi mắt tròn xoe của Trường Tuế, vì say rượu, đôi mắt phủ sương mù của nàng khác với sự giảo hoạt ác liệt ngày thường, mềm giọng gọi hắn phu quân hết lần này đến lần khác: “Ngươi không nhớ ta sao?”
Hàng mi dài của Mộ Yếm Tuyết quét qua, vì tư thế thay đổi không thể không ôm lấy eo nàng, ngữ khí vẫn nhàn nhạt: “Nàng muốn ta nhớ nàng thế nào?”
Cái này Trường Tuế làm sao biết được.
Nàng chớp chớp mắt, kề sát hắn càng gần hơn, phả ra hơi thở ngọt ngấy của rượu thanh mai: “Ngươi lẽ nào không muốn ôm ta sao? Không muốn hôn hôn ta sao? Ta ở cùng Ánh Tuyết, cái ôm của hắn không ấm bằng ngươi đâu.”
Trường Tuế cố ý kích thích hắn, dùng phần bụng ngón tay phác họa đường viền môi hắn, nói hươu nói vượn bịa chuyện: “Môi cũng không mềm bằng ngươi, cũng không biết hôn bằng ngươi…”
Lời còn chưa dứt, cằm nàng đã bị Mộ Yếm Tuyết dùng sức bóp c.h.ặ.t, nhịn không được kêu đau một tiếng rồi im bặt. Bên tai truyền đến giọng nói u lãnh: “Đã nhớ ta như vậy, tại sao không về tìm ta?”
Trường Tuế là thật sự bị hắn bóp đau rồi, suýt chút nữa không giả vờ tiếp được.
Rượu thanh mai rót vào bụng lúc trước dâng lên hơi ấm, ngoại trừ sự choáng váng lờ mờ cũng bắt đầu khiến nàng khô nóng, nhịn không được bắt đầu đẩy người trước mặt, nàng lắp bắp nói: “Nhớ, nhớ ngươi lại không có nghĩa là không thích Ánh Tuyết, ngươi đều không nói nhớ ta… ta tại sao phải về…”
“Buông ta ra!” Thân thể Trường Tuế càng lúc càng nóng, lời nói không qua não, “Người ta Ánh Tuyết còn biết dỗ ta vui hơn ngươi đấy.”
Rượu đó có vấn đề.
Tóm lại hiệu quả làm Mộ Yếm Tuyết chướng mắt đã đạt được, lo lắng lộ ra sơ hở gì, Trường Tuế đẩy Mộ Yếm Tuyết ra muốn rời đi, kết quả chưa đi được mấy bước lại bị ôm ngang eo kéo về.
Lảo đảo ngửa ra sau ngã vào vòng ôm của Mộ Yếm Tuyết, cánh tay cấm cố eo nàng kia cực kỳ dùng sức, tựa như muốn khảm nàng vào trong n.g.ự.c: “Nàng sao biết ta không nhớ nàng, không biết dỗ nàng vui chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sách vở trên bàn bị quét rơi quá nửa, Trường Tuế bị Mộ Yếm Tuyết đè lên mặt bàn, môi lưỡi bị dùng sức dây dưa, hơi thở truyền đến bên tai âm lãnh như rắn: “Ta nhớ nàng nhớ đến mức… hận không thể để nàng c.h.ế.t.”
Ý thức của Trường Tuế bị rút cạn vỡ vụn, lọt vào tai tự động hóa thành: “Ta nhớ nàng nhớ đến mức… hận không thể nhớ c.h.ế.t nàng.”
Nàng trong lòng thở dài: Mộ Yếm Tuyết sao vẫn còn thích nàng như vậy chứ?
“…”
“…”
Một giấc tỉnh dậy, Trường Tuế người đã trở về ngọa phòng, bên giường bằng phẳng lạnh lẽo, tịnh không có dấu vết có người nghỉ ngơi, hiển nhiên là Mộ Yếm Tuyết sau khi đưa nàng về, liền rời đi rồi.
Tư thế đêm qua thực sự quá hại eo, Trường Tuế lúc đứng dậy vẫn luôn hít khí lạnh, Lục Châu lúc vào hầu hạ, vẫn luôn mang theo ý cười, khiến Trường Tuế nhịn không được hỏi: “Ngươi rốt cuộc đang cười cái gì?”
Lục Châu híp mắt cười hỏi: “Điện hạ có phải là đã làm hòa với Phò mã gia rồi không?”
Trường Tuế nghi hoặc nhìn nàng: “Cái gì?”
Lục Châu nói: “Tối qua hai người ở trong thư phòng làm ầm ĩ động tĩnh lớn lắm đó, lúc Phò mã gia bế ngài ra, ngài còn luôn rúc vào trong n.g.ự.c người ta, mộc d.ụ.c cũng không chịu buông tay, dính người lắm nha.”
Trường Tuế trừng lớn hai mắt, vội vàng vén tay áo lên xem Trảm Tình Khấu.
May mà, đóa hoa tuyết trên chuỗi vòng tay tịnh không vì một đêm thân mật của hai người mà hóa thành thuần khiết, vết m.á.u đỏ tươi vắt ngang trong đó, ch.ói mắt lăng lệ. Tuy chưa tịnh hóa, nhưng vẫn không có đậm lên.
Lục Châu vẫn đang nói: “Phò mã gia bế ngài từ d.ụ.c phòng ra xong, liền đi thượng tảo triều rồi, còn dặn dò chúng nô tỳ không được quấy rầy ngài nghỉ ngơi.”
Trong phòng đốt huân hương thanh nhã, rất giống với khí tức trên người Mộ Yếm Tuyết, cũng không biết hắn từ đâu tìm được hương liệu này.
Hắn đang ghi hận, nàng nói hắn không bằng Ánh Tuyết biết dỗ người vui vẻ.
Lý trí đã sớm bị tình triều c.ắ.n nuốt quá nửa, nàng chỉ có thể từng cái từng cái gật đầu, Mộ Yếm Tuyết nói gì nàng liền ừ nấy, cũng không biết đã đáp ứng hắn bao nhiêu chuyện, đáng tiếc nàng đều không nhớ nữa rồi.
Lục Châu đáp: “Vẫn chưa hạ triều đâu, chắc là một lát nữa sẽ về thôi.”
Trường Tuế sao có thể ngoan ngoãn đợi hắn về? Lẽ nào mượn cơ hội bồi dưỡng tình cảm với hắn?
Vừa vặn, có thị vệ thông truyền, nói là Ánh Tuyết công t.ử của Nam Phong Quán thân thể không khỏe, cầu kiến Công chúa điện hạ. Cố nhịn sự đau nhức trên người, Trường Tuế vội vã mặc xong y phục đứng dậy, dưới sự trợn mắt há mồm của Lục Châu, vịn bàn ghế đi ra ngoài: “Ta đi xem Ánh Tuyết.”