Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 205



Ánh Tuyết đem sở tác sở vi của mình toàn bộ quy về việc yêu nàng: “Chỉ cần để bọn họ biết ta đã là người của Điện hạ, cho dù Điện hạ chán ghét ta, cũng không ai dám mua ta đi.”

“Điện hạ, khuôn mặt dưới lớp mặt nạ của Ánh Tuyết, chỉ muốn cho ngài xem, cầu ngài, cầu ngài đừng rời bỏ ta… được không?”

“Cho dù để Ánh Tuyết làm nô làm bộc, chỉ cần có thể đi theo bên cạnh Điện hạ, Ánh Tuyết cũng không hối hận.”

Trường Tuế trầm mặc xuống.

Tịnh không phải bị lời nói của Ánh Tuyết làm cho cảm động, mà là có cách mới để kích thích Mộ Yếm Tuyết.

“Ngươi thu dọn một chút đi.” Nàng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa: “Đã ngươi đã thành người của ta, ta sẽ giúp ngươi chuộc thân, ngươi theo ta về Công chúa phủ, ta… ta nghĩ cách phong ngươi làm trắc quân.”

Chuyện hôm nay, tuyệt đối không được làm ầm ĩ đến chỗ Hoàn Lăng, còn phải cẩn thận từng li từng tí giấu giếm, nếu không với hành vi bóp cổ nàng của Mộ Yếm Tuyết, nàng đã sớm đem hắn áp giải đại lao, gậy gộc hầu hạ rồi.

Chiều hôm đó, Trường Tuế liền dẫn Ánh Tuyết vào Công chúa phủ, ngày thứ hai, dưới sự cố ý an bài của Trường Tuế, tin tức này bắt đầu lưu truyền trong vương thành.

Sau khi giúp Ánh Tuyết chuộc thân, Ánh Tuyết không cần dùng mặt nạ che mặt nữa, Trường Tuế để hắn đường đường chính chính đi lại trong Công chúa phủ, còn an bài hắn ở trong căn phòng cùng viện với ngọa phòng của nàng.

Đối với sự xuất hiện của hắn, Mộ Yếm Tuyết không có phản ứng gì quá lớn, thậm chí chủ động dọn ra khỏi chủ viện, trở về thiên viện lúc trước từng ở.

Trường Tuế sai người ôm Hỉ Tuyết đến, nhét vào phòng Mộ Yếm Tuyết, cười hì hì nói: “Ngươi phải chăm sóc tốt cho nương t.ử lợn của ngươi nha, nó mà gầy đi bệnh đi c.h.ế.t đi, ngươi cũng đừng sống nữa.”

“Nghe thấy chưa?” Bước tới, nàng vỗ vỗ gò má hắn.

Mộ Yếm Tuyết rủ mi ngưng hướng nàng, nhìn thấy vết bóp trên cổ nàng dưới sự che đậy cố ý, vẫn rõ ràng rành rành. Hắn không đáp lại.

Trường Tuế đang định nổi giận, Ánh Tuyết đứng một bên bỗng nhiên gọi: “Tuế Tuế, không phải nói muốn bồi ta đi nghe khúc sao? Không đi nữa sẽ không kịp mất…”

Trường Tuế lập tức làm ra bộ dáng bị câu đi thần hồn, đẩy Mộ Yếm Tuyết ra đi về phía Ánh Tuyết: “Được được được, chúng ta bây giờ liền đi.”

Khóe môi Ánh Tuyết cong lên.

Chủ động nắm lấy tay Trường Tuế, lúc sắp ra khỏi cửa, hắn bỗng nhiên xoay người hành lễ với Mộ Yếm Tuyết, giọng nói nhu nhu: “Phò mã gia, Ánh Tuyết liền đưa Tuế Tuế rời đi trước đây.”

Giống như hắn mới là nam chủ nhân của Công chúa phủ, còn Mộ Yếm Tuyết hắn lại là khí phu bị chủ nhân chán ghét trong phủ.

Mộ Yếm Tuyết khẽ nâng hàng mi, ấn ký thon dài giữa trán đỏ thẫm, nhẹ nhàng thốt ra vài chữ: “Đi thong thả, không tiễn.”

Chẳng qua chỉ vài ngày, chuyện Trường Tuế đưa thanh quan Ánh Tuyết vào Công chúa phủ đã truyền khắp vương thành, chỉ là những lời đồn đại có chút chệch khỏi sự khống chế của nàng. Nàng dĩ nhiên nghe có người đồn, nói nàng tình biến bị Ánh Tuyết câu đi hồn phách, thực chất là ái nhi bất đắc (yêu mà không có được), coi Ánh Tuyết thành thế thân của người thực sự yêu thương trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Là thế thân của ai?

Đương kim đế vương của Nam Vinh, thế thân của Hoàn Lăng.

Những lời đồn đại ly phổ năm xưa lại bị đào bới lên, bọn họ một lần nữa chụp lên đầu Trường Tuế cái mũ luyến huynh bất luân, nói Trường Tuế sở dĩ để Mộ Yếm Tuyết làm Phò mã, là vì Hoàn Lăng ép hôn nàng, nàng gả cho người ta là để chọc tức Hoàn Lăng, không ngờ đến lúc đó lại đổi ý, lúc này mới để Mộ Yếm Tuyết bái đường với lợn.

Sự ân ái của nàng và Mộ Yếm Tuyết sau này, cũng là đang diễn kịch cho Hoàn Lăng xem, điều này cũng giải thích vì sao nàng vừa nhìn thấy khuôn mặt của Ánh Tuyết, liền di tình biệt luyến ngày ngày chạy vào trong Nam Phong Quán.

“Quá hoang đường!” Trường Tuế bị những lời đồn đại này làm cho tức c.h.ế.t nửa cái mạng.

Kiếp này, Hoàn Lăng là ca ca ruột của nàng, nói nàng tâm mộ anh ruột không được, cùng với việc Mộ Giáng Tuyết thân là đồ đệ lại nói lời yêu với nàng có gì khác biệt? Đây đều là những mối tình bất luân sẽ bị thiên lôi đ.á.n.h.

Trường Tuế đùng đùng nổi giận tìm đến quán trà, lại biết được những lời đồn đại này tịnh không phải từ quán trà tung ra, cho dù cho chưởng quầy quán trà một trăm lá gan, ông ta cũng không dám bịa đặt lời đồn về Công chúa và Bệ hạ.

Rất rõ ràng, là có người đang cố ý hủy hoại danh tiếng của nàng.

Sau cơn phẫn nộ, Trường Tuế bỗng nhiên nghĩ đến, bách tính Nam Vinh gần như đều chưa từng nhìn thấy dung nhan của Hoàn Lăng, sao có thể biết được sự tương tự của hai người bọn họ? Người tung ra lời đồn, tất có liên quan đến trong cung, ít nhất là người đồng thời từng nhìn thấy Hoàn Lăng và Ánh Tuyết.

“Tra cho ta.” Trường Tuế phái ra lượng lớn nhân thủ đi tra, đồng thời xa lánh Ánh Tuyết.

Không có Thiên Diện Lão Quái giúp nàng ngụy trang, đối mặt với khuôn mặt tương tự ca ca này, nàng thực sự không làm ra được hành động thân mật nào. Rất nhanh, ngọn nguồn của lời đồn đã có manh mối, kẻ đầu sỏ chỉ thẳng vào trong cung, dĩ nhiên tra ra được một người ngoài ý muốnNguyên Kỳ.

Lại một lần nữa tìm tới cửa, Nguyên Kỳ không giống như trước kia thoái thác không gặp, mà là sai cung tỳ mời nàng vào trong điện, hẹn nàng gặp mặt ở kỳ phòng.

Đã là cuối hạ, trong gió thỉnh thoảng sẽ xen lẫn hàn ý, cửa sổ kỳ phòng mở toang, hoa cỏ danh quý trồng ngoài cửa sổ cành lá xum xuê.

Trước bức bình phong mặc trúc rộng lớn nặng nề, Nguyên Kỳ tay cầm quân cờ đen đang tĩnh mạc trầm tư, nghe thấy tiếng bước chân đi tới, quay mặt lại khách khí gọi một tiếng: “Công chúa điện hạ.”

“Có hứng thú đ.á.n.h một ván không?”

Trường Tuế dừng lại trước mặt hắn: “Không có hứng thú.”

Nàng mất kiên nhẫn nhất là mấy thứ cầm kỳ thư họa này, ở Linh Châu Giới bị Hoàn Lăng ép một chút mới đụng vào vài cái, kiếp trước là thân phận Quốc sư mới phải giả vờ một chút, kiếp này không còn gánh nặng ước thúc, hoàn toàn hành sự theo bản tính.

Không có kiên nhẫn c.ắ.n văn nhai chữ với Nguyên Kỳ, nàng trực tiếp hỏi: “Tại sao lại ở trong vương thành bịa đặt lời đồn về ta?”