Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 206



Nguyên Kỳ cũng không thoái thác phủ nhận, đáp: “Bởi vì Mộ Yếm Tuyết.”

“Cái gì?”

Hắn nói: “Bởi vì Mộ Yếm Tuyết tâm duyệt ngươi.”

Trường Tuế vẫn không hiểu: “Chuyện này thì có can hệ gì đến Mộ Yếm Tuyết?”

“Tự nhiên là có can hệ rồi.” Nguyên Kỳ nói: “Ta nghe nói ngươi tình biến đưa một vũ quan về Công chúa phủ, liền nghĩ trăm phương ngàn kế gặp mặt vị vũ quan kia, phát hiện hắn có vài phần tương tự Bệ hạ.”

Cho nên hắn đã thêu dệt nên lời đồn hoang đường, biến sự quen biết cưới gả của Trường Tuế và Mộ Yếm Tuyết thành trò cười lớn tày trời, người kiêu ngạo như Mộ Yếm Tuyết, sao có thể dung nhẫn việc cưới gả của mình, chỉ là trò cười đùa lúc tức giận của người khác: “Hắn sống không tốt, ta liền có thể thư tâm.”

Trường Tuế hồ nghi nhìn hắn: “Ngươi có thù oán với Mộ Yếm Tuyết?”

Nguyên Kỳ đáp: “Có thù oán thì không tính là, chỉ là hắn cướp đi thứ vốn dĩ nên thuộc về ta, bội tín bội nghĩa vọng tưởng cùng ngươi an ổn trường cửu… ta sao có thể để hắn như nguyện?”

Cạch.

Một quân cờ đen rơi xuống bàn cờ, Nguyên Kỳ tự tiếu phi tiếu nhìn Trường Tuế: “Ngươi trước kia không phải tò mò, vết bóp trên cổ ta lúc rơi xuống nước là từ đâu mà có sao?”

Hắn nhẹ nhàng thốt ra cổ của Mộ Yếm Tuyết: “Chính là hắn đã đẩy ta xuống nước đó.”

“Vị phu quân tốt thâm tình kia của ngươi, đã cướp đi mọi thứ của ta, lo lắng ta ghen tị bất lợi với hắn, muốn g.i.ế.c ta đấy.”

Rõ ràng cách đây không lâu còn dịu dàng khoác tay Trường Tuế, khi bóp lên cổ hắn, lại không có chút động lòng nào. Hắn mặt không biểu tình ngưng thị hắn, từng câu từng chữ cảnh cáo hắn khiến hắn đến nay khó quên, mặc cho hắn giãy giụa chìm nghỉm trong nước.

Trường Tuế há miệng, dĩ nhiên ý đồ phản bác điều gì.

Nhưng nàng biết, người như Mộ Yếm Tuyết, hắn làm ra chuyện xuất cách quá đáng thế nào cũng không đột ngột. Nàng cố gắng kéo dòng suy nghĩ bị dẫn lệch trở lại, cảnh giác nói: “Ngươi trước kia không phải không chịu nói sao? Tại sao bây giờ lại nói cho ta biết những thứ này.”

Vẫn là khuôn mặt đó của Triệu Nguyên Tề, vẫn là sự đáng ghét như nhau, Nguyên Kỳ cười doanh doanh nói: “Theo như ta tra ra, Lâu Trường Phong sở dĩ có thể thăng chức Hình bộ Thượng thư, là ngươi ở phía sau kìm chân Mộ Yếm Tuyết.”

“Ngươi không muốn để hắn trên quan đồ Nam Vinh đi lên cao, khắp nơi đề phòng nhắm vào, thậm chí còn thiết kế một vụ ám sát ở tự miếu, muốn trừ khử kẻ mà ngươi không thích lại chiếm giữ vị trí Phò mã này, phải hay không phải?”

Trường Tuế mặt không biểu tình nhìn hắn, không lên tiếng.

“Đừng căng thẳng như vậy.” Nụ cười trên mặt Nguyên Kỳ không giảm. Đủ loại hành vi của Trường Tuế nói cho hắn biết, lời đồn hắn tung ra tịnh không phải là lời đồn, mà là đ.â.m trúng tâm tư chân thực nhất của Trường Tuế, hắn đã nắm được mệnh môn của nàng.

“Ta vô ý nhắm vào Điện hạ, chỉ là muốn cùng Điện hạ bàn một vụ giao dịch.”

Vẫn ngu xuẩn như vậy.

Trường Tuế cũng lờ mờ đoán ra tâm tư của Nguyên Kỳ, cố ý làm ra biểu cảm lo âu sợ hãi, nàng cẩn thận dò hỏi: “Giao dịch gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nguyên Kỳ nói: “Ta giúp ngươi trừ khử Mộ Yếm Tuyết, ngươi để ta làm Phò mã của ngươi.”

“Cái gì?” Trường Tuế suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm.

Rốt cuộc là nàng điên rồi, hay là Nguyên Kỳ điên rồi: “Tại sao ngươi lại muốn làm Phò mã của ta?!”

“Tâm duyệt ngươi, lý do này có thể không?”

Trường Tuế sao có thể tin.

Thế là Nguyên Kỳ lại nói: “Những gì Mộ Yếm Tuyết từng có, ta đều phải có, ta chịu đủ cuộc sống làm chất t.ử rồi, cũng không muốn trở về Bắc Lương chịu người ta lạnh nhạt nữa, chi bằng ở lại Nam Vinh đổi một thân phận khác sống, rất thú vị không phải sao.”

“Để ta làm Phò mã của ngươi, ta bảo đảm sẽ không can thiệp vào cuộc sống của ngươi, nhất định nghe lời ngươi hơn Mộ Yếm Tuyết. Thế nào?”

Không thế nào cả, đây là coi nàng như đứa trẻ lên ba mà dỗ dành lừa gạt sao?

Trường Tuế vẫn không tin, hơn nữa, cái gọi là thẻ đ.á.n.h bạc trao đổi của hắn đối với nàng mà nói, tịnh không có lực hấp dẫn. Trường Tuế không cần Mộ Yếm Tuyết c.h.ế.t, nhưng nàng cần phải c.h.ế.t trong tay Mộ Yếm Tuyết.

Dưới mắt mục đích của Nguyên Kỳ không rõ, rất rõ ràng đối với nàng vẫn có sự giấu giếm, nàng không trực tiếp cự tuyệt, mà là làm ra bộ dáng tâm sự nặng nề, nói phải trở về suy nghĩ. Chỉ một buổi tối, Trường Tuế đã chỉnh lý tốt dòng suy nghĩ lại một lần nữa tới cửa, đáp ứng vụ giao dịch này.

Nàng muốn mượn vụ giao dịch này, đào ra mục đích phía sau của Nguyên Kỳ, còn muốn mượn chuyện này để Mộ Yếm Tuyết gia thâm sự căm hận đối với nàng.

“Ngươi… đương thật sự suy nghĩ kỹ rồi?”

Vẫn là ở kỳ phòng, vẫn là ngồi trước bàn cờ, phía sau Nguyên Kỳ là bức bình phong lá trúc thủy mặc.

Lần này hắn tay cầm quân cờ trắng, nắm trong tay hồi lâu không hạ xuống, dĩ nhiên bắt đầu thoái thác: “Hay là ngươi lại…”

Trường Tuế nhạt giọng ngắt lời: “Không cần ngươi g.i.ế.c hắn, chỉ cần ngươi có thể đem hắn từ trên triều đường Nam Vinh chèn ép ra ngoài, ta liền để ngươi làm Phò mã của ta.”

CạchLà tiếng quân cờ rơi xuống mặt bàn.

Sau khi Trường Tuế rời đi, Nguyên Kỳ cứng đờ ngồi tại chỗ hồi lâu không nhúc nhích.

Gió thổi qua hoa cỏ ngoài cửa sổ, phát ra tiếng động xào xạc, phía sau bức bình phong rộng dài nặng nề, đung đưa một góc vạt áo màu huyền kim.

Bước ra khỏi điện môn của Tê Nguyên Cung, Trường Tuế luôn cảm thấy trạng thái của Nguyên Kỳ có chút kỳ quái.

Là nàng đáp ứng quá dễ dàng, bại lộ điều gì sao?

Đi trong Ngự hoa viên, Trường Tuế tỉ mỉ nhớ lại cuộc đối thoại với Nguyên Kỳ vừa rồi, vì sự mở cửa thấy núi của nàng, hai người chỉ có vỏn vẹn vài câu đối thoại, Nguyên Kỳ cũng thay đổi vẻ vận trù duy ác của ngày hôm qua, ngồi thẳng tắp trước bàn cờ lại nửa quân chưa hạ, bộ dáng tâm bất tại yên khiến Trường Tuế rất là bốc hỏa.

Trường Tuế đã đáp ứng giao dịch của hắn, Nguyên Kỳ lại tịnh không biểu hiện ra cảm giác vui sướng, ngược lại có chút đứng ngồi không yên. Lác đác vài câu giao đàm, hắn đáp phi sở vấn không cho nàng sự hồi ứng xác thực, giống cực kỳ sự khinh mạn sau khi trêu cợt.

Cho nên, cái gọi là giao dịch ngày hôm qua, thực chất là đang trêu cợt nàng?