Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 306



Nàng bị đám xú đạo sĩ kia truy đuổi đến mức mất cả phương hướng.

ChátMột hạt mưa đá lớn cỡ cái đấu đập xuống ngay trước mắt nàng, nghiền nát một mảnh hoa cỏ.

Trường Tuế nhìn mà da đầu tê dại, không dám tưởng tượng nếu thứ này đập trúng người mình thì sẽ ra sao. Kim quang hộ chướng trên người đã xuất hiện vết rạn, nàng tăng tốc lao ra khỏi sơn lâm, cuối cùng cũng tìm thấy một ngôi miếu hoang.... Bên trong có ánh lửa.

Trường Tuế phanh gấp, trong chớp mắt hóa thành nhân thân. Mưa đá rào rào trút xuống đầu, nện vào mu bàn tay nàng đau điếng. Chẳng kịp dò xét người nhóm lửa trong miếu là ai, nàng ôm đầu tông cửa xông vào, loạng choạng ngã nhào bên trong.

Trong ngôi miếu đổ nát vừa ẩm ướt vừa bẩn thỉu, mưa đá men theo lỗ hổng trên mái hiên tí tách rơi xuống, hội tụ thành dòng trên mặt đất.

Trường Tuế cứ ngỡ trong miếu sẽ có nhiều người qua đường vào lánh nạn, không ngờ khi xông vào, cái nhìn đầu tiên lại chẳng thấy bóng người. Ở góc miếu đốt một đống lửa nổ lách tách, Trường Tuế lắc cái đầu đang bị đập đến choáng váng, nhìn thấy một bóng người ngồi trên đống rơm.

“Quấy... quấy rầy rồi.” Chìm trong giấc ngủ sâu suốt mấy chục năm, Trường Tuế đã lâu lắm rồi không mở miệng nói chuyện.

Thấy trong miếu chỉ có một người, trái tim đang treo ngược của nàng hơi hạ xuống, ngượng nghịu lên tiếng: “Ta có thể... lánh ở đây một lát không?”

Miếu hoang không chủ, nàng đương nhiên có thể lánh nạn, chỉ là trong miếu bẩn thỉu, chỗ nào cũng dột, nơi sạch sẽ duy nhất có thể ngồi đã bị người kia chiếm giữ, rõ ràng là đã được quét dọn kỹ lưỡng. Trường Tuế gồng mình dưới làn mưa đá trong rừng quá lâu, y phục ướt đẫm là chuyện nhỏ, quan trọng là vừa lạnh vừa mệt, nàng muốn ké chút ánh lửa để sưởi ấm cơ thể.

Đống lửa cháy hơi cao, người kia lại ngồi quá sâu trong góc tối, Trường Tuế không nhìn rõ tướng mạo của hắn, chỉ nghe thấy hắn khẽ “ừ” một tiếng.

“Đa tạ!” Nghe người nọ đồng ý, Trường Tuế cong mắt cười, rũ bỏ những giọt nước trên người rồi bước nhanh về phía góc miếu. Thế nhưng vừa tới gần, nụ cười trên mặt nàng liền cứng đờ.

Người ngồi trong góc là một thiếu niên mặc đạo bào màu xám xanh.

Vạt áo giặt đến bạc màu được trải phẳng phiu trên đống rơm, thiếu niên đang trong tư thế tọa thiền, vóc người thanh mảnh thẳng tắp, bên cạnh đặt ngang một pháp khí bội kiếm. Ánh lửa chập chờn chiếu lên làn da trắng ngần của thiếu niên, lúc lạnh lúc ấm, dưới chiếc cằm như ngọc là nửa chiếc mặt nạ bạc che khuất dung nhan.

Là đạo sĩ!

Lại là lũ xú đạo sĩ!

Trường Tuế kinh hãi đến mức suýt thì hóa lại thú thân để phòng ngự.

Sau khi Mộ Yếm Tuyết qua đời, Trường Tuế khôi phục linh thể nhưng dùng hết mọi cách cũng không thể trở về Linh Châu Giới. Không có sự triệu hồi của Mộ Giáng Tuyết, nàng dường như đã bị bỏ rơi giữa hồng trần. Quá đỗi mệt mỏi, nàng chọn cách ngủ say trong sơn lâm, thế mà chẳng đầy trăm năm đã bị đám đạo sĩ xông vào rừng bắt yêu làm cho thức giấc.

Trường Tuế: “...”

Dáng vẻ t.h.ả.m hại lúc này của nàng đều là nhờ ơn đám đạo sĩ kia, đặc biệt là lũ tiểu đạo sĩ gan to bằng trời lại nóng nảy, không chịu nghe nàng giải thích một lời, cậy sức khỏe mà mắng nhiếc rồi đuổi đ.á.n.h nàng ròng rã. Trường Tuế không muốn đả thương người, ngược lại còn rơi vào cạm bẫy của chúng mà trọng thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thật quá âm hiểm.

Đạo sĩ bây giờ đều không hiểu lễ tiết, lỗ mãng oan uổng người tốt thế sao?

Trường Tuế đã không nhớ nổi trong vài ngày ngắn ngủi này nàng đã chịu bao nhiêu thiệt thòi dưới tay đám đạo sĩ này rồi, dẫn đến việc giờ đây cứ hễ thấy ai mặc đạo bào là nàng lại muốn nhe răng ứng kích. May mà chưa có đạo sĩ nào nhìn thấy nàng hóa thành nhân hình, nàng c.ắ.n c.h.ặ.t răng, khóe môi giật giật nỗ lực duy trì nụ cười, cố hết sức ngụy trang thành một thiếu nữ qua đường đáng thương vô hại.

“Đa tạ tiểu đạo trưởng~” Trường Tuế lại cảm ơn lần nữa, lần này cố ý hạ giọng mềm mỏng.

Vết thương trên người nàng thực sự quá nặng, cũng không rõ tu vi của thiếu niên trước mắt ra sao, nàng không dám manh động.

Nghe thấy lời cảm ơn mềm mại của Trường Tuế, hàng mi sau lớp mặt nạ của thiếu niên khẽ nâng lên, hắn khẽ gật đầu với nàng xem như chào hỏi. Thấy thái độ của hắn lạnh nhạt, không có ý định giao lưu hay chú ý đến mình, Trường Tuế thở phào, phủi bụi trên đống rơm rồi chậm rãi ngồi xuống bên cạnh đống lửa.

Mùi gì thế này?!

Cánh mũi phập phồng, Trường Tuế ngửi thấy một mùi hương hoa nướng qua lửa, nàng theo mùi hương nhìn về phía đống lửa, phát hiện trong lửa đang nướng thứ gì đó, là những xâu bánh hoa. Hình như là bánh hoa đào... ngửi kỹ lại giống lê tô.

Đôi mắt vô thức mở to nhìn chằm chằm vào món điểm tâm đang nướng trong lửa, Trường Tuế khô họng l.i.ế.m môi, nàng đã không nhớ nổi mình bao lâu rồi chưa được ăn gì.

Trường Tuế không tham ăn, nàng chỉ là linh khí hao tổn, thương thế quá nặng nên mệt mỏi, đang cực kỳ cần bổ sung linh khí từ hoa cỏ. Nhìn thấy bánh hoa càng lúc càng cháy sém, Trường Tuế quay đầu lén nhìn thiếu niên bên cạnh, thấy hắn vẫn đang nhắm mắt tọa thiền.

“Cái đó...” Trường Tuế không nhịn được lên tiếng, khi thiếu niên mở mắt nhìn sang, nàng chỉ tay vào đống lửa, “Sắp cháy rồi.”

Ánh mắt thiếu niên rơi xuống theo ngón tay nàng, dường như lúc này mới nhớ ra mình đang nướng đồ, hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc khăn tay sạch sẽ trải phẳng trên đất, gắp điểm tâm đặt lên đó.

“Ngươi không ăn sao?”

Thấy hắn không có ý định ăn, Trường Tuế ôm gối nghiêng đầu, bày ra vẻ thiên chân vô tà của thiếu nữ, “Nguội rồi là không ngon đâu đó.”

Lúc này nàng thực sự không thể coi là xinh đẹp.

Bộ váy xanh ướt sũng, trâm cài lỏng lẻo, tóc tai rối bời, sắc mặt cũng vì trọng thương mà trắng bệch, cả người trông bệnh tật ỉu xìu, duy chỉ có đôi mắt là sáng ngời trong trẻo.

Lúc nãy không nhìn kỹ, giờ quan sát ở cự ly gần, Trường Tuế phát hiện thiếu niên trước mắt giống hệt một người. Dù là đeo mặt nạ, khí tức thanh lãnh, cũng hoàn mỹ trùng khớp với Mộ Giáng Tuyết trong ký ức của nàng, là thiếu niên bộ tộc Miêu Vu của tiền tiền thế.