Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 307



Có phải hắn đã trở lại không?

Trường Tuế nhìn chằm chằm thiếu niên không chớp mắt, muốn xuyên qua lớp mặt nạ để nhìn thấu chân dung sâu trong linh hồn hắn.

Bị Trường Tuế nhìn chằm chằm hồi lâu, thiếu niên khó lòng không nhận ra, đôi môi mỏng khẽ mím lại, hắn đối diện với ánh mắt nhiệt liệt của nàng, thần sắc vì bị mặt nạ che khuất nên không rõ ràng, giọng nói trong trẻo mang theo sự trầm ấm đặc trưng của thiếu niên: “Ngươi muốn ăn?”

Trường Tuế không nghe rõ: “Cái gì?”

Nàng nhanh ch.óng phản ứng lại, thiếu niên đã hiểu lầm ý đồ của nàng: “Không phải, ta không muốn ăn, ta chỉ cảm thấy ngươi rất giống một người cố nhân...”

“Ngươi tên là gì?”

“Ngươi, ngươi có quen biết...”

Thiếu niên tĩnh lặng nhìn nàng, con ngươi đen kịt như một đầm nước trong vắt, thấm đẫm sự lãnh đạm mà Trường Tuế không hề quen thuộc... Đây là thứ nàng chưa từng thấy trên người Mộ Yếm Tuyết hay Mộ Giáng Tuyết. Trái tim đang nóng bỏng bỗng chốc như bị gáo nước lạnh dội xuống, nàng thấy mình đúng là bị ma ám rồi.

“Bỏ đi.”

Càng giải thích càng loạn, dù sao cũng đã bị hiểu lầm, Trường Tuế dứt khoát tự sa tự bạt: “Phải, ta đói rồi, ta muốn ăn.”

Đã cách bao lâu rồi, sao Mộ Giáng Tuyết có thể xuất hiện được chứ? Thiếu niên trước mắt rõ ràng là một đạo sĩ.

Trường Tuế gục đầu xuống, cây trâm trên b.úi tóc lung lay sắp rụng, cuối cùng rơi xuống đất, ngay giữa nàng và thiếu niên.

Trường Tuế không nhìn hắn nữa, đang định cúi xuống nhặt thì một bàn tay vươn ra trước mắt, khớp xương của thiếu niên thuôn dài, móng tay được cắt tỉa tròn trịa sạch sẽ, hắn đẩy xâu điểm tâm bọc trong khăn tay đến trước mặt nàng: “Ăn đi.”

Hắn nhường phần điểm tâm nướng nóng hổi cho nàng.

Trường Tuế ngẩn người tại chỗ, ngơ ngác nhìn điểm tâm trong khăn, nghe tiếng hô hấp đều đặn của thiếu niên trên đỉnh đầu, hòa cùng tiếng mưa đá dữ dội ngoài miếu, tạo nên một cảm giác an tâm lạ kỳ.

Vành mắt nàng chua xót một cách vô dụng, nàng càng không muốn ngẩng đầu lên: “Cho ta hết rồi, còn ngươi thì sao?”

Thiếu niên trả lời rất chậm: “Ta không đói.”

Không đói sao còn nướng?

Trường Tuế cảm thấy thiếu niên này đang chăm sóc cảm xúc của nàng. Chạy trốn t.h.ả.m hại suốt bao nhiêu ngày, cuối cùng nàng cũng gặp được một tiểu đạo sĩ lương thiện.

“Cảm ơn.” Trường Tuế sụt sịt mũi, giơ tay định lấy điểm tâm, động tác của nàng gần như đồng bộ với giọng nói của thiếu niên: “Cẩn thận nóng”

“Sít” Ngón tay Trường Tuế bị bỏng, nàng ôm ngón tay ngậm vào miệng, lộ ra những vết bầm tím trên mu bàn tay do bị mưa đá đập trúng.

Hồi lâu sau nàng mới hiểu ra điều gì, nâng hàng mi ướt sũng nhìn thiếu niên: “Cho nên, là vì nóng quá...”

Không phải không ăn, không phải không đói, mà là hắn biết còn quá nóng nên đang để cho nguội bớt.

Ánh mắt lướt qua mu bàn tay của Trường Tuế, thiếu niên im lặng một thoáng, đáp: “Không phải, ta thực sự không đói.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn vẫn đang chiếu cố cảm xúc của nàng.

Trường Tuế, kẻ từ lúc tỉnh lại toàn gặp vận rủi, hôm nay cuối cùng cũng gặp được người tốt.

“Cảm ơn... cảm ơn.” Trường Tuế thực sự chẳng biết nói gì hơn, nàng chỉ biết thốt ra lời cảm kích: “Tiểu đạo trưởng, ngươi thật tốt, một vị đạo trưởng thuần khiết ôn lương như ngươi, tương lai nhất định sẽ có thành tựu lớn!”

Có đám đạo sĩ trước đó làm phép so sánh mới thấy được sự quý giá của thiếu niên trước mắt. Trường Tuế thực sự đã quá lâu không tiếp xúc với nhân tộc, ngủ say quá lâu nên vẫn chưa nắm rõ tình hình hiện tại, không dám tùy tiện trò chuyện.

Thổi nguội điểm tâm trong tay, nàng dùng hai tay bưng lấy, vùi đầu c.ắ.n một miếng, rồi khựng lại.

“Sao thế?” Nhận ra sự cứng đờ của nàng, thiếu niên lên tiếng hỏi: “Không ngon sao?”

“Không.” Trường Tuế lắc đầu, “Là quá ngon.”

Nhấm nháp từng miếng điểm tâm nhỏ, Trường Tuế vừa ăn vừa suy nghĩ, không hề nhận ra do cơ thể quá suy nhược, linh khí rò rỉ đã làm hiện ra pháp ấn ảm đạm giữa trán.

Đến khi nàng định với tay lấy thêm điểm tâm, mới phát hiện khăn tay đã trống không, chỉ còn lại vài vụn bánh... Nàng lỡ ăn sạch lương khô của thiếu niên mất rồi.

“... Xin lỗi nhé.”

Đôi tai lông xù cũng từ trong tóc vươn ra, Trường Tuế chẳng hề hay biết, áy náy nói: “Điểm tâm thực sự rất ngon, ta chỉ là đã lâu không được ăn, ta không cố ý đâu, ta...”

Càng nói càng thấy ngượng ngùng, Trường Tuế sờ khắp người muốn tìm xem có vật gì đáng tiền đền cho thiếu niên không. Nhìn dáng vẻ luống cuống của nàng, ánh mắt thiếu niên lướt qua đôi tai lớn lông xù của nàng, khẽ nhếch môi nhạt nhòa: “Không sao.”

“Ta còn có nước mật hoa, uống không?” Thiếu niên lấy từ trong túi trữ vật ra một bình nước.

Trường Tuế xua tay, dù thực sự khát nước nhưng nàng đâu còn mặt mũi nào nhận tiếp: “Không cần đâu.”

“Uống đi.” Tay thiếu niên không thu lại, giọng điệu bình thản, không vồ vập cũng chẳng lạnh nhạt: “Quá ngọt, ta không thích.”

Nếu là lúc trước, Trường Tuế nhất định sẽ không nhận, nhưng hôm nay không hiểu sao nàng rất khó từ chối thiếu niên này. Trường Tuế tự nhủ chắc là do nàng ngủ quá lâu nên vừa đói vừa thèm, đầu óc cũng không đủ tỉnh táo, mà những gì thiếu niên đưa ra dù là đồ ăn hay thức uống đều hoàn mỹ hợp khẩu vị nàng.

Đó là nước mật hoa, uống nó vào, linh lực hao tổn của nàng cũng có thể nhờ đó mà khôi phục.

“Vậy... được thôi.” Trường Tuế nghĩ bụng đã ăn của người ta rồi, uống thêm chút nữa cũng chẳng sao. Thấy thiếu niên không phải khách sáo, nàng ngại ngùng nhận lấy, tháo cây trâm trên tóc đưa cho hắn: “Cái này coi như tạ lễ của ta.”

Vốn dĩ trên người nàng còn những vật đáng giá khác, nhưng đều đã rơi mất lúc chạy trốn rồi.

Nhìn cây trâm tinh xảo trong lòng bàn tay, bất kể là màu sắc hay kiểu dáng đều không phải phong cách thịnh hành hiện nay, mà giống như cổ vật từ trăm năm trước. Thiếu niên không từ chối, xoay cổ tay thu lại cây trâm, bất động thanh sắc nhìn thiếu nữ đang uống nước mật hoa, nhàn nhạt hỏi: “Ngon không?”

Trường Tuế uống liền mấy ngụm, gật đầu có chút nghi hoặc: “Cũng không ngọt lắm mà.”

Uống đồ của người ta, ăn đồ của người ta, không phải Trường Tuế không có chút phòng bị nào với thiếu niên trước mắt, mà là từ sau khi nàng thay m.á.u của Mộ Yếm Tuyết, nàng đã là thân thể bách độc bất xâm, các loại d.ư.ợ.c độc thông thường chẳng có tác dụng gì với nàng.