Sự xuất hiện của lôi kiếp, mặc dù không chẻ trúng người, nhưng tinh thần uy áp mang đến cùng c.h.ế.t qua một lần không có gì khác biệt. Bởi vì bên ngoài pháp trận có quá nhiều tu sĩ vây xem, hai người vẫn luôn đè nén cảm xúc. Hiện tại không còn ánh mắt của người ngoài, mặt hồ tĩnh lặng gợn sóng vòng vòng thiêu ra ngọn lửa sục sôi, lý trí cố làm ra vẻ triệt để thiêu rụi.
Nụ hôn này, là định tình niết bàn trọng sinh của bọn họ. Có quá nhiều tình cảm không cách nào dùng ngôn từ diễn đạt, đành cách lớp da thịt để nhịp tim đập thay lời muốn nói. Hơi thở giao triền dung hợp làm một, ngọn lửa nóng rực thiêu đốt không khí xung quanh, càng là kịch liệt khó thở, càng có thể chứng minh giờ khắc này bọn họ vẫn còn sống.
Hảo hảo sống sót.
Tuyết Thập Nhất bị nàng c.ắ.n rất đau.
Chàng vòng tay ôm lấy người trên thân, cảm giác ôm không phải là cô nương mình yêu, mà là một con thú non nhảy nhót lung tung vội vàng muốn thể hiện bản thân. Có rất nhiều lần chàng suýt chút nữa không giữ được nàng. Mặc dù bị hôn đến rất đau, Tuyết Thập Nhất vẫn thành thành thật thật mặc cho nàng c.ắ.n xé loạn xạ. Giữa môi răng va chạm, chàng sâu sắc thưởng thức được tâm ý của Trường Tuế, đau đớn xen lẫn du duyệt, cam tâm tình nguyện.
Đợi Trường Tuế mệt rồi, hôn không nổi nữa, Tuyết Thập Nhất mới phản khách vi chủ nhẹ nhàng cọ xát an ủi. Chàng giữ c.h.ặ.t gáy nàng, dùng những ngón tay thon dài luồn vào chân tóc nàng, lấy lực đạo nhẹ nhàng nhu hòa trao cho nàng cảm giác an toàn. Tình đến chỗ sâu, tự nhiên mà nhiên đan tay khoảng cách âm. Linh tu lúc này không phải là d.ụ.c niệm quấy phá, mà là sự khế hợp của hồn linh chấn động.
Bất cứ lúc nào trước đây, đều không sánh bằng sự tuyệt diệu của giờ khắc này. Đây cũng coi như là lần đầu tiên Trường Tuế cảm nhận được, tinh thần hoan du chân chính.
“Tuyết huynh, huynh có trong phòng không?” Khi cửa phòng bị người gõ vang, Trường Tuế đang ghé vào người Tuyết Thập Nhất, buồn ngủ díp mắt.
Cửa sổ được đóng kín mít, trong phòng Tuyết Hải Hương nồng đậm. Trường Tuế từ trong nửa mê nửa tỉnh giật mình tỉnh giấc, lúc này mới sát giác trời đã hoàn toàn tối sầm. Căn phòng không thắp đèn tối đen như mực, chỉ từ khe cửa sổ lọt vào tia sáng lờ mờ.
“Sao vậy?”
Nương theo Trường Tuế tỉnh lại, trong bóng tối đôi mắt nàng giống như mặt trời ngâm trong nước. Tuyết Thập Nhất đưa tay che lại, khàn giọng dỗ dành: “Không sao đâu, ta đi một lát rồi về.”
Người tới gõ cửa là Trương Chấp. Hắn là phụng mệnh lệnh của tu sĩ Địa tự bài, tới tìm Tuyết Thập Nhất đi hỏi chuyện. Còn hỏi chuyện gì, Tuyết Thập Nhất trong lòng tự biết rõ.
Chậm rãi mặc y phục t.ử tế, chàng kéo cao cổ áo che giấu vết tích trên cổ, môi dưới còn có vết c.ắ.n nhàn nhạt, bị chàng đưa tay quệt đi.
Trên đường tới Thái Càn Cung, Trương Chấp liên tục nhìn chàng: “Trường Tuế cô nương vẫn chưa tỉnh sao?”
“Chưa.”
Trương Chấp gãi gãi đầu: “Vậy miệng của huynh...”
“Sát khí trong trận quá nặng, sợ hãi, tự mình c.ắ.n bị thương.”
“Thì, thì ra là thế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong Thái Càn Cung tụ tập tất cả tu sĩ Địa tự bài. Hoàn Lăng ngồi ở vị trí đầu, mi tâm tích tụ sự lo âu.
Dưới sự vận tác của hắn, đã thành công dẫn dắt thân phận họa thế yêu tà của Trường Tuế lên người Cửu Vĩ Yêu Hồ. Hiện tại yêu tà trong vương cung đã trừ, vương thành khôi phục sự an định, Đạo Môn không phụ sự kỳ vọng hoàn thành phó thác.
Đợi thu dọn tàn cuộc cuối cùng xong xuôi, vương cung sẽ tổ chức một hồi thịnh điển, dâng tặng tạ lễ cho tất cả tu sĩ, sau đó sẽ để bọn họ tự hành rời đi. Trước đó, bọn họ chỉ còn duy nhất một chuyện quan trọng, đó chính là tra hỏi rõ ràng Tuyết Thập Nhất và Trường Tuế làm thế nào sống sót trong Dẫn Độ Pháp Trận.
Nếu Trường Tuế còn tỉnh, đám tu sĩ Đạo Môn này nhất định sẽ bắt nàng cùng Tuyết Thập Nhất tới đây. Nàng trong lần trừ yêu này hào quang quá thịnh, dải lụa pháp khí gọi ra lại không giống phàm vật. Vì để duy trì sự ổn định của Đạo Môn, bọn họ kiểu gì cũng phải hỏi cho rõ ràng, không thể thiếu mấy vòng tra hỏi.
Bất quá hiện tại nương theo Trường Tuế “hôn mê”, những phiền toái này đều được giải quyết.
Nhìn thấy Trường Tuế không tới, trong lòng Hoàn Lăng buông lỏng: “Trường Tuế cô nương nàng ấy... vẫn chưa tỉnh sao?”
Tuyết Thập Nhất phối hợp với hắn đáp: “Dẫn Độ Pháp Trận lấy đi nửa cái mạng của nàng ấy, làm sao có thể tỉnh?”
Bất luận đám tu sĩ này trong lòng mang đại nghĩa thế nào lại có bao nhiêu nỗi khổ tâm, bọn họ bỏ mặc Trường Tuế không màng là sự thật không thể chối cãi. Mỗi lần Tuyết Thập Nhất nhắc tới, chính là hung hăng tát lên lớp mặt nạ giả tạo của bọn họ, tự nhiên cũng không tiện nhắc nhiều tới Trường Tuế.
Còn về phần tra hỏi Tuyết Thập Nhất, Tuyết Thập Nhất đã sớm nghĩ kỹ đối sách. Chàng đương nhiên không thể nhắc tới hắc vụ, thích đáng biểu hiện ra sự sợ hãi rụt rè của thiếu niên, nhìn như mỗi một câu hỏi đều đáp, lại giống như cái gì cũng chưa nói. Mấy vòng tra hỏi xuống tới, giọt nước không lọt khiến người ta không tìm ra sơ hở.
“Ngươi, thật sự cái gì cũng không biết?” Lão giả cầm đầu nhíu mày, luôn cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy.
Tuyết Thập Nhất nhìn lão: “Ta chỉ biết thiên lôi giáng phạt là vì trừng trị kẻ ác. Ta và Trường Tuế không thẹn với lương tâm, chúng ta không phải yêu tà, chưa từng làm một chuyện ác nào, thiên lôi cớ gì lại chẻ phạt chúng ta?”
Cho dù là Thiên Đạo giáng phạt, cũng nên có một cái lý do.
“Nhưng những tu sĩ lỡ sa vào Dẫn Độ Pháp Trận trước kia đều...”
Tuyết Thập Nhất nhạt giọng ngắt lời: “Tôn giả làm sao biết, những tu sĩ lỡ sa vào Dẫn Độ Pháp Trận kia nhất định là người tốt?”
Nói không chừng bọn họ cũng vừa vặn gây họa, bất cứ tội ác nào cũng không thoát khỏi con mắt của Thiên Đạo, dứt khoát liền phạt chung một thể.
Vài câu nói chặn họng khiến đám người á khẩu không trả lời được, không ít người đều bị thuyết phục. Nói cho cùng, Tuyết Thập Nhất thân là đệ t.ử Quy Nguyên Tông, tuy không bái Hành Lão làm thầy, lại là do Hành Lão nuôi lớn. Thân phận Đạo t.ử không tầm thường, chỉ cần Tuyết Thập Nhất còn đội cái danh xưng này, lời chàng nói việc chàng làm liền định sẵn có độ khả tín mà người khác khó lòng có được.