Cho dù Tuyết Thập Nhất thật sự có vấn đề gì, cũng tự có Hành Lão thu thập.
Biết rõ sẽ không hỏi ra được gì nữa, đám người chỉ có thể tạm thời dập tắt tâm tư, thả Tuyết Thập Nhất trở về.
Cách vương cung thịnh điển còn một khoảng thời gian. Trong những ngày này biến cố quá lớn, đám tu sĩ Địa tự bài của Đạo Môn kia cũng sẽ thời khắc nhìn chằm chằm bọn họ. Cho nên Tuyết Thập Nhất không định tham gia vương cung thịnh điển. Lại đợi thêm vài ngày, chàng lấy cớ Trường Tuế bệnh nặng hôn mê bất tỉnh, sớm rời khỏi Bắc Lương vương cung, nói là đưa Trường Tuế về Quy Nguyên Tông trị liệu.
Đêm trước khi rời đi, Trường Tuế lén lút đi gặp Hoàn Lăng. Đôi mắt của nàng vẫn chưa khôi phục trạng thái bình thường, không tiện gặp Trương Chấp và Hoa Đường, chỉ để lại thư từ cáo biệt cho bọn họ.
“Nhất định phải đi sao?” Hoàn Lăng rất là không nỡ, nhưng cũng biết bọn họ lúc này rời đi là thỏa đáng nhất.
Trường Tuế đồng dạng không nỡ xa a huynh, rất muốn ôm hắn một cái, đáng tiếc hiện tại thân phận của bọn họ không thích hợp. Dưới ánh mắt chằm chằm của Tuyết Thập Nhất, Trường Tuế chỉ có thể vò vò vạt váy: “Đợi qua một thời gian nữa, muội sẽ lại tới thăm huynh.”
Hoàn Lăng hướng nàng mỉm cười, đem tay nải đã chuẩn bị tốt đưa cho nàng: “Vậy ta đợi muội.”
Sau khi huynh muội hai người hàn huyên xong, Hoàn Lăng đơn độc gặp Tuyết Thập Nhất một mặt. Không biết xuất phát từ tâm tư gì, Tuyết Thập Nhất trước khi rời đi nhẹ bẫng bồi thêm một câu: “Lần này hồi tông, ta sẽ cùng Tuế Tuế thành thân.”
Biểu tình Hoàn Lăng khẽ ngưng trệ, tâm tình nháy mắt rơi xuống đáy vực.
Mỗi lần nhìn thấy Hoàn Lăng, mí mắt Tuyết Thập Nhất vẫn sẽ giật giật, bất quá rất nhanh chàng sẽ không cần phải nhìn thấy khuôn mặt này của hắn nữa. Không phân biệt được là chân tâm hay giả ý, Tuyết Thập Nhất ung dung nói: “Ngày thành thân, nếu Điện hạ có thể tới, Tuế Tuế sẽ rất vui.”
“Vậy còn ngươi.” Ngươi sẽ vui sao.
Bất quá... chung quy vẫn có chút không yên tâm.
Nói không rõ đạo không thấu băn khoăn trong lòng, tâm tư Hoàn Lăng rối loạn vài phần, có chút nghiến răng nghiến lợi hứa hẹn: “Yên tâm.”
Hắn thở hắt ra một hơi thật sâu: “Ta sẽ đi.”
Bất luận thế nào, hắn đều phải tận mắt nhìn Trường Tuế thành thân.
“...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quy Nguyên Tông nằm ở vùng giao giới giữa Bắc Lương và Nam Vinh, không thuộc về Bắc Lương, cũng không quy phục Nam Vinh, là môn phái duy nhất không chịu sự quản thúc của đế vương.
Từ Bắc Lương vương thành xuất phát, ngự kiếm phi hành cần sáu ngày mới có thể đến Quy Nguyên Tông. Tuyết Thập Nhất mang theo Trường Tuế đi đường vòng qua những nơi hẻo lánh, hai người vừa đi đường vừa du ngoạn, dùng mười ngày vẫn chưa tới tông môn. Chưởng môn biết tin từ trước đã nhiều lần truyền âm dò hỏi, chỉ sợ chàng xảy ra chuyện gì.
Khi Tuyết Thập Nhất một lần nữa nhận được truyền âm của môn phái, bọn họ đã cách Quy Nguyên Tông rất gần rồi.
Đôi mắt của Trường Tuế đã sớm khôi phục thành màu mực nhạt. Nàng cởi giày tất xách váy ngâm chân trong nước suối, nhịn không được khen ngợi: “Chưởng môn của chàng cũng thật quan tâm chàng.”
Tuyết Thập Nhất qua loa trả lời vài chữ, đ.á.n.h trả phù chú truyền âm: “Bọn họ quan tâm không phải ta, là nàng.”
Biết được bọn họ không tham gia đại điển phong thưởng của Bắc Lương vương cung, đám lão già Đạo Môn kia đã đi trước một bước truyền âm về Quy Nguyên Tông, đem toàn bộ sự tình xảy ra lúc trừ diệt Cửu Vĩ Yêu Hồ báo cáo chi tiết. Tuy không ngoài mặt yêu cầu thẩm tra, nhưng đợi bọn họ hồi tông, không tránh khỏi lại là một phen tra hỏi.
Chuyện Dẫn Độ Đại Trận đã bị Tuyết Thập Nhất lấp l.i.ế.m cho qua, tông môn cùng lắm thì theo lệ thẩm vấn lại một lần. Đám người kia chủ yếu vẫn là nhắm vào Trường Tuế, muốn biết rõ lai lịch thân phận của nàng. Cũng chính vì vậy, Tuyết Thập Nhất mới kéo dài tiến độ hồi tông, chàng càng muốn cùng Trường Tuế vô câu vô thúc lang thang bên ngoài.
Thực ra Trường Tuế cũng không quá muốn đến Quy Nguyên Tông, nơi này luôn khiến nàng nhớ tới Thần Kiếm Tông. Nhưng Tuyết Thập Nhất muốn cùng nàng thành thân, với tư cách là Đạo t.ử của Đạo Môn, chàng muốn thành thân bắt buộc phải cử hành từ tông môn. Có tầng thân phận này đè nặng, chàng vĩnh viễn không được tự do. Nếu cứ mãi cùng nàng lang thang bên ngoài, sẽ bị Đạo Môn gán cho tội danh phản trốn, đến lúc đó ngay cả nàng cũng không được yên ổn.
“A huynh không phải đều đã an bài thỏa đáng cho ta rồi sao?” Nước suối róc rách ngập qua mắt cá chân, làm ướt vạt váy rủ xuống của Trường Tuế. Nàng đung đưa đôi chân, nghe thấy Tuyết Thập Nhất không nóng không lạnh hừ một tiếng: “Nàng ngược lại rất tin hắn.”
Tay nải Hoàn Lăng nhét cho Trường Tuế có thể nói là thập toàn thập mỹ. Bên trong không chỉ chuẩn bị lộ phí đi đường cho bọn họ, còn có đồ ăn vặt đặc sản trong vương thành, y phục xinh đẹp hợp thời. Quan trọng nhất là, Hoàn Lăng mượn sự tiện lợi của Vương trữ, làm cho nàng một thân phận chứng minh hợp lý. Là cô nhi sa sút của một chi thứ thuộc mẫu tộc Hoàn Lăng, nhân duyên tế ngộ học được thuật pháp. Có Hoàn Lăng vì nàng đảm bảo làm hậu thuẫn, người trong Đạo Môn sẽ không tra xét sâu. Nếu giữa chừng xảy ra biến cố gì khiến thân phận của nàng dấy lên nghi ngờ, cho dù tra xét sâu, vì dính líu đến hoàng thất Bắc Lương, bất luận thế nào cũng phải đi qua con đường của Hoàn Lăng, tính thao tác cực cao.
“Ta đương nhiên tin.” Trường Tuế là do Hoàn Lăng nuôi lớn, không ai rõ ràng hơn nàng nhà mình a huynh đáng tin cậy đến mức nào.
Từ trước khi gặp Hoàn Lăng, Trường Tuế là tự nhiên linh vật do thiên sinh địa dưỡng, không cha không mẹ. Sau khi gặp Hoàn Lăng, Trường Tuế tuy một tiếng a huynh hai tiếng a huynh gọi, nhưng Hoàn Lăng đối với nàng mà nói không chỉ là huynh trưởng, còn là cha mẹ nuôi nấng bảo vệ nàng. Nếu không có sự thu nhận nuôi dưỡng của Hoàn Lăng, Trường Tuế cũng không biết mình sẽ phiêu bạt đi đâu, lại có thể sống sót hay không.
Không có Hoàn Lăng, nàng càng sẽ không gặp được Mộ Giáng Tuyết.
“Ta biết.” Không biết từ lúc nào, Tuyết Thập Nhất đã đi tới phía sau nàng.