Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 418



Lại qua vài ngày, Trường Tuế chậm rãi mở mắt ra, có phản ứng với âm thanh bên ngoài.

“Tỉnh rồi tỉnh rồi, Tuế Tuế tỉnh rồi!”

“Cuối cùng cũng tỉnh rồi…”

“Hử, Tuế Tuế, muội có thể nghe thấy giọng nói của chúng ta không?”

Mặc dù người đã tỉnh lại, nhưng ý thức của Trường Tuế vẫn quy về trong hỗn độn, giống như hài nhi vừa mới giáng sinh. Tuy nhìn rõ từng khuôn mặt kề sát trước mắt, lại không cách nào thu nạp những âm thanh mơ hồ của bọn họ vào tai, chỉ cảm thấy ồn ào.

“Được rồi, muội ấy còn cần tĩnh dưỡng.” Là Hoàn Lăng đuổi bọn họ đi.

Trường Tuế là do Hoàn Lăng nuôi lớn.

Từ lúc nàng còn là tiểu linh thú lông xù không cách nào hóa hình, bài trừ vạn nan từng chút từng chút tận tâm chăm sóc lớn lên, thông nhân tính, hóa nhân thân. Không ai hiểu rõ, biết cách chăm sóc Trường Tuế hơn huynh ấy.

Không, nên nói là còn một người nữa, nhưng người đó đã yên diệt ở thế gian, tìm khắp nơi không thấy.

“Tuế Tuế…” Hoàn Lăng ngồi trước giường, nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ trắng mềm của tiểu thú.

Huynh ấy khao khát Trường Tuế mau ch.óng tỉnh táo biết bao, nhưng lại không nỡ để nàng tỉnh táo. Tỉnh lại, chính là sự quyết liệt triệt để với ba kiếp phàm trần.

Trường Tuế vẫn là tỉnh táo lại rồi.

Sau khi được đút cho hoa cỏ sương mai vài ngày, cái đầu trống rỗng của Trường Tuế dần dần được ký ức lấp đầy, bắt đầu sinh ra thất tình lục d.ụ.c. Vài ngày sau, Trường Tuế có thể mở miệng nói chuyện, ký ức toàn bộ hồi quy. Tiểu bạch thú cuộn tròn hóa thành nhân thân, pháp ấn ba cánh hoa dây leo nơi mi tâm u bích sinh cơ dạt dào, khôi phục thánh linh ngày xưa. Nàng run rẩy hàng mi kép mở mắt ra, cái nhìn đầu tiên trước hết nhìn thấy Hoàn LăngMột Hoàn Lăng chân chân chính chính khỏe mạnh, không bị sát khí xâm thể.

“A… huynh?” Quá lâu không mở miệng, giọng nói của Trường Tuế khàn khàn.

Một tiếng này, vắt ngang mấy kiếp truyền vào tai huynh ấy. Hoàn Lăng phảng phất nhìn thấy hết Trường Tuế này đến Trường Tuế khác ở những thời kỳ khác nhau, hốc mắt ướt át, Hoàn Lăng nhẹ nhàng ôm lấy nàng: “Là huynh.”

Huynh ấy trở về rồi.

Sống lại rồi.

Là Trường Tuế đã cứu huynh ấy, cứu về toàn bộ Linh Châu Giới.

“Tuế Tuế, vất vả cho muội rồi.”

“…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mộ Giáng Tuyết không lừa Trường Tuế, hắn đã giúp nàng phục nguyên Linh Châu Giới.

Trường Tuế nhớ rõ, lúc nàng đeo Trảm Tình Khấu nhảy vào vòng xoáy hư không, Linh Châu Giới đã sụp đổ thành một đống phế tích.

Bầu trời khi đó là một màu đỏ sậm, mãn mục sang di chi chít hư động, hồng tuyết không ngừng, trên mặt đất tấc cỏ không mọc bao phủ một lớp dày đặc. Không đếm xuể sinh linh hóa thành hồn linh trốn tránh trong những góc khuất không lọt ánh sáng, chúng thống khổ ai khấp, cầu xin Trường Tuế chửng cứu… Nàng sắp bị ép đến phát điên rồi.

Có thể nói, cái gọi là đ.á.n.h cược của Mộ Giáng Tuyết đã cho nàng một tia sinh cơ. Nhảy vào phàm trần lịch kiếp không phải là ma nạn, đối với nàng mà nói là sự cứu rỗi thở dốc. Trường Tuế vẫn luôn nhắm đến việc cứu về Linh Châu Giới mà sống ở phàm trần, giống như lời Mộ Giáng Tuyết nói, nàng không có lựa chọn, chỉ có thể tin hắn. Không tin, chính là vực sâu tuyệt vọng chân chính.

Ở kiếp thứ nhất chốn phàm trần, cho dù ký ức khuyết thiếu, mỗi khi đến ngày tuyết rơi nàng vẫn sẽ mộng yểm kinh khủng. Nàng bị sự sụp đổ của Linh Châu Giới đè cong sống lưng, căn bản không gánh chịu nổi hậu quả của sự thất bại. Cho nên kiếp thứ hai của nàng, là thiên chấp vặn vẹo, trong bất tri bất giác bị chấp niệm ma chướng, ác độc lại dữ tợn, dằn vặt Mộ Yếm Tuyết đồng thời, cũng đang dằn vặt chính mình.

Nếu không có sự điểm hóa của Hành Lão, Trường Tuế nghĩ, nàng sẽ không chống đỡ nổi đến kiếp thứ ba để tương thủ cùng Tuyết Thập Nhất.

“Rõ ràng…” Ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm trên đỉnh đầu, Trường Tuế không xác tín đưa tay ra bắt, cảm nhận được ánh mặt trời ấm áp, không bao giờ còn là cơn gió lạnh tanh tưởi sau khi phúc diệt nữa.

Rõ ràng đ.á.n.h cược của bọn họ, ở kiếp thứ hai đã kết thúc rồi.

Lần trùng phùng với Tuyết Thập Nhất, Trường Tuế vẫn luôn tùy tâm nhi vi. Sở dĩ đáp ứng ở bên chàng, là sự bãi lạn thỏa hiệp sau hai kiếp ma nạn, cũng là sự chính thị đối với tình cảm sau khi chấp niệm tiêu tán. Nàng cũng muốn biết, Mộ Giáng Tuyết rốt cuộc có thể vì nàng làm đến bước đường nào, mà nàng lại vì hắn có thể làm đến bước nào.

… Sao lại, nhiệm vụ hoàn thành rồi?

Kiếp đó của bọn họ, rốt cuộc lấy đâu ra nhiệm vụ.

Hoàn Lăng vẫn luôn bồi tiếp bên cạnh nàng. Lúc mới tỉnh lại, cơ thể nàng vẫn còn rất suy nhược, cần Hoàn Lăng dìu đỡ mới đi lại được. Thân là người bàng quan ba kiếp của bọn họ, huynh ấy coi như là người tỉnh táo nhất: “Huynh nghĩ, sở cầu chi nguyện của Mộ Giáng Tuyết, vẫn luôn là muội.”

Lúc Trường Tuế nhảy vào vòng xoáy hư không, Mộ Giáng Tuyết liền nói, đ.á.n.h cược là tình yêu.

Kiếp thứ nhất, Mộ Giáng Tuyết đem Bắc Lương khuấy đảo đến dân không liêu sinh, đoạt quyền của nàng bôi nhọ danh tiếng của nàng cố chấp muốn cưới nàng, cuối cùng lại nói, chỉ cần Trường Tuế chịu yêu hắn, hắn nguyện vĩnh viễn không làm ác trả lại thái bình cho thiên hạ. Trường Tuế làm sao dám tin?

Cho nên khô cốt treo trên tường thành, là sự ác ý nhục nhã của nàng đối với Mộ Giáng Tuyết. Một c.h.ế.t một bị thương đ.á.n.h cược dừng lại, nhiệm vụ của Trường Tuế chỉ có thể thất bại.

Kiếp thứ hai đồng dạng như vậy.

Mộ Giáng Tuyết lấy “hận” làm cái cớ, đang hướng Trường Tuế chứng minh tình yêu của Mộ Yếm Tuyết. Mà Trường Tuế bị chữ hận che mờ tâm trí, tự cho là đang trêu đùa nhục nhã Mộ Yếm Tuyết, ngược lại bị Mộ Giáng Tuyết đùa bỡn báo thù.

Mộ Yếm Tuyết thông minh nhường nào, trong khoảng thời gian Trường Tuế mất trí nhớ, nàng đã tiết lộ quá nhiều lời ngốc nghếch bị hắn nghe lọt vào trong lòng. Hắn hẳn là đã đoán được điều gì, hoặc là nhớ ra điều gì. Cho nên hắn mới nói, cho hắn một chút thời gian, thứ nàng muốn hắn đều sẽ trả lại cho nàng. Nhưng Trường Tuế vẫn như cũ không tin tưởng, thế là Mạc Bắc toái hồn, nhiệm vụ của Trường Tuế vẽ lên dấu chấm câu đẫm m.á.u, ngay từ đầu đã thất bại triệt để.