Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 419



Bất luận ở kiếp nào, bất luận hắn đã làm gì, nàng lại là thân phận gì, thứ Mộ Giáng Tuyết sở cầu vẫn luôn là nàng. Hắn đã dùng sự t.h.ả.m liệt của hai kiếp để chứng minh chân tâm, cho nên kiếp thứ ba, không cần phải nói thêm bất cứ điều gì nữa.

Khi Trường Tuế gật đầu chính thị tình cảm, mục đích của Mộ Giáng Tuyết đã đạt được. Khi Trường Tuế đội thiên phạt lại vẫn nguyện ý gả cho hắn, đ.á.n.h cược của bọn họ, đã sớm tác phế.

“Ta đem Linh Châu Giới trả lại cho nàng.”

“Nàng, tự do rồi.”

Mặc dù Mộ Giáng Tuyết vẫn luôn nói, chỉ cần nàng hoàn thành đ.á.n.h cược, liền giúp nàng cứu về Linh Châu Giới, nhưng hắn vẫn luôn chưa từng nói qua phải cứu như thế nào, Trường Tuế cũng không dám hỏi. Sự chửng cứu mà nàng tưởng tượng, là mở ra nghịch chuyển pháp trận trở về một tiết điểm thời gian nào đó, hoặc là xua tan huyết vân sát khí. Chưa từng nghĩ tới chữ “trả” của hắn lại triệt để như vậy, liền thật sự đem Linh Châu Giới trong ký ức của nàng trả lại rồi.

Hồng tuyết tan, huyết vân tản, bầu trời hư động rách nát được phục nguyên như lúc ban đầu. Liệt dương xán lạn dung hóa huyết tuyết trầm tịch, giữa thiên địa một lần nữa khôi phục sinh cơ linh khí, tất cả sinh linh bị Mộ Giáng Tuyết mạt sát một lần nữa hóa thành hồn thể. Bọn họ giống như đã làm một giấc ác mộng dằng dặc, mộng tỉnh rồi, bọn họ hào phát vô tổn.

Mặc dù Linh Châu Giới đã trở lại, tất cả sinh linh đã c.h.ế.t cũng một lần nữa phục hoạt, nhưng bọn họ đều còn nhớ Mộ Giáng Tuyết, nhớ Trường Tuế cái ác chủng phản đào sư môn phúc diệt Linh Châu Giới đó. Bọn họ thậm chí còn nhớ mình đã c.h.ế.t trong tay hắn như thế nào. Tông môn bị thiêu rụi, thần khí bị bẻ gãy, đều đang nhắc nhở bọn họ, những thứ đó không phải là ác mộng, là hiện thực phúc diệt chân thực từng tồn tại. Là Trường Tuế đã khiến bọn họ t.ử nhi phục sinh, chấm dứt mộng yểm.

“Vậy Mộ Giáng Tuyết…” Cơ thể Trường Tuế nhẹ bẫng, luôn cảm thấy những thứ lúc này nhìn thấy, nghe thấy đều tốt đẹp đến mức không chân thực.

Là lời của Hoàn Lăng kéo nàng về mặt đất: “Hắn biến mất rồi.”

“Sau khi Linh Châu Giới phục nguyên, hắn liền biến mất rồi.”

Không ai biết hắn đã đi đâu. Hoàn Lăng không phải chưa từng thử tìm kiếm, nhưng bất luận huynh ấy dùng cách gì, đều không truy tung được khí tức của Mộ Giáng Tuyết. Hắn dường như nương theo sự khôi phục của Linh Châu Giới, yên diệt giữa thiên địa.

Ngoại trừ một số đại năng tu vi cao thâm, đại bộ phận người của Linh Châu Giới sau khi trọng sinh, tuy ngay từ đầu đối với Mộ Giáng Tuyết nghiến răng nghiến lợi phá khẩu đại mạ, nhưng sau một khoảng thời gian, ký ức liên quan đến phúc diệt liền bắt đầu trở nên mơ hồ. Dần dần nhớ không rõ tên của Mộ Giáng Tuyết, chỉ biết Trường Tuế có một tên nghiệt đồ.

Đến hiện tại, đại đa số người đều đã mơ hồ ký ức về phúc diệt, chỉ nhớ mang máng có chuyện như vậy, lại phân không rõ có phải chân thực tồn tại hay không, cũng không nhớ mình đã c.h.ế.t như thế nào nữa.

Người của Linh Châu Giới, đang lãng quên sự tồn tại của Mộ Giáng Tuyết. Linh Châu Giới, ý đồ mạt sát dấu vết hắn từng tồn tại.

Khi một người biến mất trong ký ức của tất cả mọi người, chính là cái c.h.ế.t chân chính.

“Sao có thể như vậy…” Trường Tuế không dám tin.

Ban đầu Hoàn Lăng cũng không dám tin, cho đến khi Trưởng lão lúc chỉnh lý danh sách Thần Kiếm Tông, đột nhiên hỏi Hoàn Lăng: “Tuế Tuế thu một đồ đệ từ khi nào vậy?”

“Mộ Giáng Tuyết… cái tên thật xa lạ.”

Cũng có đại năng không bị mạt sát ký ức, đối với hiện tượng này đồng dạng cảm thấy ly kỳ. Vì thế, những người bảo hữu ký ức của bọn họ còn đặc biệt thương thảo qua chuyện này. Người không muốn quên đi nỗi nhục diệt thế còn đặc biệt đem sự kiện này ghi chép biên tập thành sách, lại bị người ta coi như thoại bản mà lưu truyền.

Một vị đại năng nói: “Đây đại khái là sự mạt sát của thiên đạo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mà Hoàn Lăng lại nghĩ tới Tuyết Thập Nhất.

“Tuế Tuế, hắn thay thế muội hoàn thành hiến tế rồi.”

Cho dù là ác chủng vĩnh sinh bất diệt, cũng không chống đỡ nổi sự hiến tế của thiên địa. Hắn một ngày không diệt, sự hấp thu hồn linh của thiên địa đối với hắn liền một ngày không thành. Huống hồ, hắn còn dựa vào sức lực của một người khôi phục Linh Châu Giới khiến tất cả sinh linh trọng sinh, hành vi nghịch thiên như vậy, thiên địa nan dung.

“Cho nên, ý của huynh là, hắn, hắn…” Trường Tuế ngơ ngác đối diện với mắt Hoàn Lăng.

Hoàn Lăng có chút không nỡ nhìn nàng.

Nếu không có ba kiếp lịch kiếp này, huynh ấy có lẽ còn sẽ khuyên nàng Mộ Giáng Tuyết tịnh không phải lương nhân. Nhưng nay Linh Châu Giới đã khôi phục như lúc ban đầu, huyết hải thâm cừu vắt ngang giữa bọn họ đều đã được hóa giải, để lại chỉ có tình yêu phụng hiến vô hạ.

Ngay cả huynh ấy cũng không cách nào thích hoài, huống hồ là Trường Tuế.

“Sẽ không đâu.” Trường Tuế lắc đầu.

Nàng hoảng loạn đi sờ Trảm Tình Khấu, ý đồ tìm ra chứng cứ Mộ Giáng Tuyết vẫn còn tồn tại. Nhưng nàng sờ khắp cánh tay, đều không tìm thấy chuỗi vòng tay vốn nên đeo trên cổ tay, Trảm Tình Khấu biến mất rồi…

“Có phải bị ai cất đi rồi không.” Trường Tuế sờ khắp y phục, bắt đầu nhìn quanh quất: “Hay là rơi ở chỗ nào rồi, A huynh… huynh từng thấy mà, nó vẫn luôn đeo trên cổ tay muội…”

Mà Hoàn Lăng nói cho nàng biết, từ lúc nàng tỉnh lại, trên cổ tay đã không còn Trảm Tình Khấu.

“Tuế Tuế, muội biết tính hắn mà.” Nếu không phải bị thiên địa yên diệt, bọn họ phân ly lúc tương ái nhất, trở về Linh Châu Giới sao có thể không đến tìm nàng.

Trường Tuế vẫn không nguyện ý tin tưởng: “Sẽ không đâu.”

“Hắn không thể biến mất.”

“Không thể nào.”

“…”

Bất luận Trường Tuế nói với bản thân thế nào, Mộ Giáng Tuyết vẫn còn sống, lại vẫn như cũ không chống đỡ nổi sự lãng quên của người khác đối với hắn.

Một khoảng thời gian sau, cơ thể Trường Tuế khôi phục, Linh Châu Giới đã triệt để đem Mộ Giáng Tuyết lãng quên. Thần Kiếm Tông cảm thấy danh tiếng của mình bị vu khống, vung tay lên đem tên của Mộ Giáng Tuyết xóa khỏi danh sách, đồng thời phóng thoại Trường Tuế chưa từng thu đồ đệ, Thần Kiếm Tông cũng không có đệ t.ử nào từng diệt thế.