Kiếp Này Đoạn Tuyệt Với Quân

Chương 8



 

“G/iết người không thấy m/áu.”

 

“Chàng hãy quay về bảo với nàng ta.”

 

“Bảo cái gì?”

 

“Ba ngày sau, ta sẽ gặp nàng ta ở trên lầu thành.”

 

---

 

Thẩm Chiêu Lâm sững sờ.

 

“Nàng... nàng đáp ứng rồi sao?”

 

“Ta không hề đáp ứng.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn chàng.

 

“Ý ta muốn nói là, hãy bảo Liễu Tích Nhan đích thân đến đây mà gặp ta.

 

Nàng ta đã muốn làm chính thê của Hầu phủ đến thế thì tổng phải có chút gan dạ chứ nhỉ?

 

Hay là nàng ta chỉ dám trốn chui trốn lủi sau lưng đàn ông mà b/ắn lén tên độc thôi?”

 

Sắc mặt Thẩm Chiêu Lâm thay đổi liên tục hết xanh lại trắng.

 

“Nàng điên rồi sao?

 

Liễu Tích Nhan là thân phận gì chứ?

 

Nàng ấy sao có thể đến cái nơi khỉ ho cò gáy thế này được?”

 

“Nàng ta sẽ đến thôi.”

 

Ta nhàn nhạt nói.

 

“Bởi vì nàng ta muốn tận mắt nhìn thấy ta phải ch/ết.

 

Nàng ta sẽ không yên tâm giao chuyện này cho kẻ khác làm đâu.”

 

---

 

Thẩm Chiêu Lâm im lặng hồi lâu.

 

“Nàng thật sự... không muốn cùng ta quay trở về sao?”

 

“Trở về đâu cơ chứ?”

 

“Kinh thành.

 

Hầu phủ.”

 

“Nơi đó không phải là nhà của ta.”

 

“Nhưng trong bụng nàng...”

 

Ánh mắt chàng dời xuống, dừng lại nơi vùng bụng của ta.

 

Ta đang mặc một bộ trường bào rộng thùng thình, căn bản không nhìn rõ vóc dáng thân hình.

 

Nhưng đôi mắt của chàng tinh tường độc địa lắm.

 

Ta vô thức đưa tay lên che chắn che chở lấy vùng bụng của mình.

 

Đã sáu tháng rồi.

 

Đứa trẻ ở trong bụng ta đã được sáu tháng tuổi rồi.

 

---

 

“Là cốt nhục của ta sao?”

 

Giọng nói của Thẩm Chiêu Lâm có chút run rẩy kịch liệt.

 

“Chàng tự nghĩ xem sao?”

 

“Nửa năm trước nàng vẫn còn ở Hầu phủ... là của ta.”

 

Chàng bỗng nhiên có chút kích động tiến lên.

 

“Tại sao nàng lại không nói cho ta biết chuyện này hả?”

 

“Nói cho chàng biết thì đã sao nào?

 

Chàng sẽ vì thế mà ở lại sao?

 

Sẽ vì ta và đứa trẻ này mà không thèm đến vùng dịch bệnh nữa sao?

 

Sẽ vì ta mà trở mặt thành thù với Liễu Tích Nhan sao?”

 

Chàng há miệng, nhưng lại chẳng thốt nên nổi một lời nào.

 

“Chàng sẽ không làm vậy đâu.”

 

Ta bình thản nói.

 

“Chàng chỉ biết bắt ta phải sinh đứa trẻ này ra, sau đó lại tiếp tục cái trò làm bộ làm tịch đóng kịch hai mặt của chàng thôi.

 

Thẩm Chiêu Lâm, ta không cần cái thứ ngày tháng sống thối nát như vậy, đứa trẻ của ta lại càng không cần.”

 

---

 

“Ta có thể...”

 

“Chàng có thể làm gì cơ chứ?”

 

Ta cắt ngang lời chàng.

 

“Chàng có thể hưu bỏ Liễu Tích Nhan sao?

 

Chàng có thể từ quan sao?

 

Chàng có thể cùng ta trở về Giang Nam sao?

 

Đừng có nói những lời đường mật mà ngay cả chính bản thân chàng còn chẳng thèm tin tưởng nổi kia nữa.”

 

Chàng im lặng chịu trận.

 

Im lặng rất lâu, rất lâu.

 

Sau đó quay người bước đi thẳng ra ngoài.

 

Cửa không đóng.

 

Ngọn gió lùa vào trong phòng, thổi tắt ngấm ngọn nến trên bàn.

 

Ta nhìn bóng lưng chàng khuất dần vào trong màn đêm buông xuống dày đặc, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vùng bụng của mình.

 

Đứa trẻ khẽ đạp một cái nhẹ nhàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tựa như đang âm thầm an ủi vỗ về ta vậy.

 

“Ngoan nào.”

 

Ta thấp giọng nói.

 

“Nương thân không sao cả đâu.”

 

---

 

Ba ngày sau.

 

Liễu Tích Nhan quả thực đã đến nơi này.

 

Dẫn theo ba trăm phủ binh tư gia, hai vị thái y triều đình, cùng với một thân đầy vẻ kiêu ngạo hống hách hung hăng.

 

Nàng ta cưỡi trên một con đại mã cao lớn, mặc một bộ hoa phục gấm vóc thêu phượng bằng chỉ vàng lấp lánh, trông tựa như một con công đang xòe đuôi khoe mẽ.

 

Phía sau lưng cờ xí rợp trời rầm rộ, binh giáp sáng loáng oai phong.

 

Kẻ nào không biết chuyện nhìn vào, còn ngỡ là vị công chúa tôn quý nào đang xuất tuần thanh tra ấy chứ.

 

Chu Nhạc đứng trên lầu thành, tay nắm c.h.ặ.t lấy chuôi đao.

 

“Thẩm đại phu, có cần mạt tướng xua quân đuổi cổ nàng ta đi không?”

 

“Không cần đâu.”

 

Ta thắt c.h.ặ.t chiếc áo choàng dã ngoại, cài lại cây trâm ngọc cho ngay ngắn chỉnh tề.

 

“Hãy để nàng ta đến đây.”

 

---

 

Ta đứng vững vàng ở ngay chính giữa lầu thành.

 

Phía sau lưng ta là Chu Nhạc cùng năm vạn biên quân hùng hậu.

 

Phía trước mặt ta là Liễu Tích Nhan cùng ba trăm phủ binh của nàng ta.

 

Gió thổi mạnh làm chiếc áo choàng tung bay phần phật phát ra tiếng vang lớn.

 

Ta cúi đầu nhìn xuống Liễu Tích Nhan.

 

Nàng ta cũng ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào ta.

 

Bốn mắt nhìn nhau trực diện.

 

Ba năm rồi.

 

Chúng ta cuối cùng cũng có một trận đối đầu trực diện thế này.

 

“Thẩm Quy, con tiện nhân kia!

 

Ngươi đừng có tưởng rằng mang trong mình cái giống hoang t.h.a.i là có thể bám lấy Hầu phủ không buông đâu nhé!”

 

Giọng nói của nàng ta the thé ch.ói tai, tựa như tiếng móng tay cào xé vào bề mặt đồ sứ vậy.

 

“Ta ngày hôm nay đem theo thái y tới đây, để tiến hành khám xét nghiệm minh chính thân ngay trước mặt bàn dân thiên hạ — nếu đứa trẻ này không phải là cốt nhục của Hầu gia, ta sẽ bắt hai mẹ con ngươi phải ch/ết không có chỗ chôn thây!”

 

---

 

Ta không hề nổi giận.

 

Thậm chí còn không thèm nhíu mày lấy một cái.

 

Chỉ bình thản nhìn xuống nàng ta.

 

“Liễu huyện chủ, ngươi muốn chẩn mạch xem bệnh, được thôi.

 

Nhưng ta có hai cái điều kiện kèm theo.”

 

“Ngươi mà cũng xứng tư cách đòi bàn điều kiện với ta sao?”

 

“Thứ nhất, thái y phải lập tức tuyên đọc công khai kết quả chẩn mạch ngay trước mặt hết thảy mọi người ở đây, không được phép có nửa chữ giấu giếm bưng bít.”

 

Liễu Tích Nhan cười lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.

 

“Được thôi.

 

Vậy còn điều kiện thứ hai là gì?”

 

“Thứ hai, nếu chẩn đoán ra đứa trẻ trong bụng ta đúng là huyết mạch của Hầu phủ, ngươi sẽ tính thế nào đây?”

 

Nàng ta khịt mũi cười khẩy một tiếng đầy mai mỉa.

 

“Nếu là huyết mạch của Hầu phủ sao?

 

Hừ, chuyện đó có khả năng xảy ra được à?

 

Hầu gia đã nửa năm nay không thèm chạm vào người ngươi rồi, đứa trẻ trong bụng ngươi cùng lắm là được ba tháng tuổi chứ gì?

 

Định lừa gạt ai thế hả?”

 

Nàng ta né tránh không chịu trả lời thẳng vào câu hỏi của ta.

 

Ta nhìn chằm chằm vào nàng ta, gằn giọng từng chữ một.

 

“Ta hỏi là, ngươi sẽ tính thế nào cơ chứ?”

 

---

 

Liễu Tích Nhan nghiến răng một cái thật mạnh.

 

Xung quanh có bao nhiêu người đang chăm chú nhìn vào.

 

Ba trăm phủ binh tư gia, năm vạn biên quân hùng hậu, cùng vô số bá tánh biên thành.

 

Nàng ta không thể đứng trước mặt đám đông mà tỏ vẻ rụt rè lùi bước được.

 

“Được thôi!

 

Nếu đúng thật là huyết mạch của Hầu phủ, Liễu Tích Nhan ta cam tâm tình nguyện quỳ sụp xuống dập đầu ba cái thật lớn trước mặt mọi người tạ tội với ngươi, còn gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ nữa!”

 

“Thành giao.”

 

Ta vung tay lên một cái.

 

Thanh Hòa đỡ lấy cổ tay ta, ta bước từng bước một chậm rãi dời khỏi lầu thành đi xuống phía dưới.

 

Đi đến ngay chính giữa cổng thành, đứng cách Liễu Tích Nhan chừng mười bước chân thì dừng lại.

 

Hai vị thái y bước lên phía trước.

 

Một tả một hữu, đặt tay lên cổ tay ta tiến hành chẩn mạch xem bệnh.

 

---