Kiếp Này Không Gặp Lại

Chương 1



“Làm nghề này thì không có tình cảm.”

Nhìn nam tử đứng ngoài cửa giữa gió tuyết, ta cười khinh.

Người xem náo nhiệt xung quanh xì xào không hề nhỏ. Ai cũng nói ta là nữ tử thanh lâu hèn hạ, không biết tốt xấu, lại còn lạnh nhạt bạc tình với một công tử thế gia tài mạo song toàn.

Có người lắc đầu thở dài, khen hắn si tình. Có người giống như những nữ tử trôi dạt như ta, chỉ biết âm thầm hâm mộ.

Tóm lại, ai cũng thương hại hắn. Và mắng ta.

Một công tử thế gia cao quý cúi đầu đứng giữa gió tuyết, chỉ cầu một đêm được vuốt ve an ủi. Cảnh này nhìn kiểu gì cũng thấy quá si tình.

Không biết bao nhiêu nữ tử mơ có được một nam nhân trân trọng mình như vậy.

Chỉ có ta không biết điều.

Ta từ chối.

Chỉ đứng đó lạnh nhạt nhìn hắn bị tuyết phủ trắng.

Ta uống cạn ly trà nóng trong tay, quay người đi lên lầu. Mấy màn thâm tình kiểu này, với ta chẳng có chút sức hút nào.

Vừa quay người, cổ tay đã bị một bàn tay kẹp chặt.

Lực rất mạnh.

Ta bực bội quay đầu lại, vừa định nổi giận thì đụng phải một đôi mắt trong veo.

Là một công tử trẻ tuổi.

Một thân y phục đen, khí chất thiếu niên rõ mồn một. Chỉ cần nhìn qua cũng biết là kiểu người sống trong nhung lụa, không lo ăn mặc.

Ta nhìn chằm chằm vào ánh mắt đang nổi giận kia một lúc, rồi cong môi cười.

Ta trở tay vòng qua cổ hắn, thân người mềm như không xương tựa vào ngực hắn. Tay khẽ quấn quanh vạt áo hắn như sợi dây.

Vừa dịu dàng, vừa quyến rũ.

Hắn lập tức buông tay ta ra.

Cả người cứng đờ đứng tại chỗ. Rất lâu sau mới lắp bắp nói rằng ta không nên vô tình với người si tình với ta như vậy.

Ta hơi hé miệng, chẳng buồn giấu sự ngạc nhiên lẫn chế nhạo.

Nếu ta không phát hiện ra hắn đã lén theo dõi ta mấy ngày nay, có khi ta thật sự tin rồi.

Thái độ do dự thế này, còn không đứng đắn bằng mấy tên ăn chơi tới thanh lâu tìm vui.

“Người cao quý có thê thiếp xinh đẹp vây quanh, ra ngoài có xe ngựa lộng lẫy, so với kẻ coi rẻ bản thân, bán rẻ nhân phẩm để sống lay lắt như ta vốn đã khác nhau một trời một vực.”

“Gặp dịp thì chơi, chơi xong thì tản. Làm gì có chuyện si tình.”

“Huống chi công tử đang ôm eo ta mà nói câu này, không thấy buồn cười sao?”

Ta đưa tay vuốt nhẹ mặt hắn, ghé sát tai thổi khẽ một hơi.

Mặt hắn lập tức đỏ bừng, như vừa uống mấy cân rượu mạnh.

Ta quay người lên lầu.

Phía sau hắn như vừa tỉnh mộng, đột nhiên nói một câu.

“Nàng rất giống một người. Một người ta đã tìm rất lâu, ngày đêm thương nhớ.”

Ta quay đầu nhìn hắn.

Ánh mắt vừa rồi còn bối rối giờ lại chân thành đến lạ, như đang xuyên qua ta để nhìn một người khác. Vành mắt còn hơi đỏ.

Thật sự khiến người ta nhìn mà thấy nhói.

Ta cởi áo lót trên người, ném thẳng vào mặt hắn.

Rồi chống khuỷu tay lên lan can phủ lụa, lười biếng hỏi hắn, chẳng lẽ vị cô nương kia cũng có dáng vẻ quyến rũ như ta?

Hắn ngẩn người, không nói được gì nữa.

Ta cười, quay người đi lên lầu.

Mấy trò thu hút sự chú ý kiểu này còn không bằng vị đứng dưới tuyết lúc nãy.

Ta vừa tháo cây trâm leng keng trên đầu xuống thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ dồn dập, xen lẫn mấy tràng cười. Nghe là biết ai.

Tú bà thấy ta mở cửa, liếc ta một cái rồi đẩy ta vào phòng. Tay bà ta lục lọi lấy mấy cây trâm sáng loáng cài lên tóc ta, miệng vui vẻ nói liên hồi, lát nữa phải hầu hạ một vị khách quý.

Ta gạt mười ngón tay đang phấn khích của bà ta ra, chỉ vào ánh đèn rải rác ngoài cửa sổ.