Theo thỏa thuận, giờ này ta đã được nghỉ, không cần tiếp khách.
Tú bà cười nịnh, vừa xoa vừa đẩy ta thẳng vào phòng của vị khách quý kia.
Ánh nến chập chờn. Hương nhang thoang thoảng.
Màn lụa mỏng theo gió khẽ lay, cả căn phòng mang một bầu không khí mập mờ quyến rũ, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ khiến người ta muốn chìm vào sự dịu dàng đó.
Ta ôm đàn tỳ bà trong tay, miễn cưỡng bước ra sau bình phong, thi lễ rồi gảy đàn.
Một khúc kết thúc.
Bên ngoài vẫn im lặng.
Như thể người kia hoàn toàn không nghe thấy gì.
Âm thanh ồn ào ngoài hành lang xuyên qua bức tường, càng làm căn phòng này yên tĩnh đến kỳ lạ.
Cuối cùng ta không nhịn được nữa.
Ta định hỏi vị khách quý này rốt cuộc muốn làm gì. Gọi ta tới rồi lại không nói lời nào, coi ta như con khỉ diễn trò sao.
Ta bước ra khỏi bình phong.
Một nam tử đang cúi đầu uống trà.
Dưới ánh nến, bộ y phục đen của hắn càng thêm nổi bật.
Là hắn.
Ta cười lạnh, ôm đàn tỳ bà đi tới ghế đối diện ngồi xuống.
“Thế tử thật si tình. Nhưng ta sẽ không làm thế thân.”
Nói xong ta lập tức thấy hối hận.
Trong kinh thành, quyền thế của Ninh vương gần như một tay che trời. Ngoại trừ vị ngồi trên long ỷ kia, ai nhìn thấy Ninh vương cũng phải cúi đầu.
Không ai dám chọc.
Càng không ai chọc nổi.
Vị Ninh vương thế tử trước mặt này lại càng không dễ chọc.
Vậy mà ta vừa nhanh miệng nói ra mấy lời châm chọc đó.
Ta còn đang nghĩ xem nên chuộc lỗi thế nào thì người đối diện đặt ly trà xuống, mỉm cười với ta.
Đúng là nam tử trong thiên hạ, đủ loại.
Có người trong nhà thê thiếp đầy đàn mà vẫn muốn dây dưa với ta.
Có người thì ra vẻ đạo mạo, ngoài miệng nhớ thương bạch nguyệt quang chết thảm, tinh thần suy sụp nhiều năm.
Nhưng giờ lại ngồi trước mặt một nữ tử thanh lâu như ta, cười đến nheo mắt.
Mặt trời dần lên, cái lạnh ngột ngạt trong không khí cũng tan đi chút ít.
Ta đeo chiếc khuyên tai cuối cùng, chấm chút hương ngọc lan lên xương quai xanh rồi mở cửa phòng, chuẩn bị tới nhạc phường lấy cây tỳ bà ta gửi bảo dưỡng.
Không ngờ vừa mở cửa đã đụng phải một lồng ngực ấm áp.
Cố Liên Chi kêu lên một tiếng đau, giả vờ ôm ngực.
Ta thật sự không biết nói gì.
Một Ninh vương thế tử đàng hoàng như vậy, ngày nào cũng chạy tới thanh lâu tìm ta. Đối xử tốt với ta đến mức này, thật sự coi ta là thế thân của bạch nguyệt quang sao.
Nhưng ta cũng chẳng bận tâm.
Nam nhân mà toàn bộ nữ tử trong kinh thành đều mong có được lại si mê ta như vậy, tính kiểu gì ta cũng không thiệt.
Huống hồ mấy ngày nay vàng bạc châu báu cứ liên tục đưa tới phòng ta. Có tiêu mấy kiếp cũng chưa hết. Cần gì phải tranh cãi với tiền.
Ta còn đặc biệt đi tìm bức họa của vị bạch nguyệt quang kia để xem.
Thật ra chẳng giống ta chút nào.
Thậm chí còn không đẹp bằng ta.
Hơi đáng tiếc.
Ban đầu ta còn nghĩ nhìn thử để bắt chước một chút, biết đâu quyến rũ được Cố Liên Chi hơn.
Dù vậy Cố Liên Chi vẫn rất hưởng thụ, bám theo ta như cái bóng.
Trời lạnh thì ôm túi trái cây nóng giấu trong ngực đem tới cho ta. Hai má với mười ngón tay đỏ bừng vì lạnh, nhưng vẫn cầm chén trà nóng nhìn ta cười ngốc.
Hoặc mang vài tấm gấm mềm tới bảo may y phục cho ta.
Lúc ta bị bệnh nhẹ, hắn còn ở bên làm tùy tùng chăm sóc từng chén thuốc.
Có khi ta không muốn gặp hắn, hắn liền đứng canh trước cửa phòng ta ngày đêm, nửa bước cũng không rời.
Ai cũng cười.
Nói ta sắp từ gà rừng biến thành phượng hoàng.
Với mức si mê của Cố Liên Chi, chuyện chuộc thân rồi nạp ta làm thiếp chỉ là chuyện sớm muộn.