Kiếp Này Không Gặp Lại

Chương 4



Trước mặt ta là một bãi đất hoang.

Ta cau mày, khó chịu trừng mắt nhìn hắn.

Hắn không hề tức giận, chỉ cười nhẹ. Rồi lại nắm tay ta, đan các ngón tay vào nhau, chậm rãi dẫn ta đi về phía trước.

Không biết đã đi bao lâu, hắn mới dừng lại.

Ta ngẩng đầu lên.

Trước mắt là một cây hoa quế, trên cành phủ đầy những món trang trí bằng vàng.

Dưới ánh trăng sáng, nó đứng lặng bên cạnh một cái giếng khô, trơ trọi nhưng lại tràn đầy sức sống.

Giữa mùa lạnh thế này mà lại có hoa quế nở.

Ta không giấu nổi sự kinh ngạc, vùng tay khỏi hắn rồi tiến lên vài bước, giơ tay hái một bông.

Đến gần mới phát hiện những cánh hoa quế nhỏ kia thực ra được làm từ lá vàng. Có lẽ trước đó đã được ngâm trong nước hương hoa quế nên lúc này mới tỏa ra từng làn hương nhè nhẹ, nhìn xa giống hệt hoa thật.

Cố Liên Chi bẻ một cành đặt vào tay ta, cười hỏi ta có thích không.

Ta gật đầu, nhưng vẫn không hiểu hắn muốn làm gì.

Ánh trăng rơi trên mặt hắn như phủ thêm một lớp sương mỏng. Đôi mắt hắn sáng hơn bình thường, nơi khóe mắt dường như có thứ gì đó lấp lánh.

“Sinh thần vui vẻ.”

Hắn cười nói với ta.

Nhưng nỗi buồn trong đáy mắt hắn quá đậm, dù cố thế nào cũng không che giấu được.

Ta ngẩn ra một lúc rồi mới chợt hiểu.

Hôm nay là sinh thần của nàng.

Hóa ra hắn vẫn còn nhớ.

Trong lòng ta bỗng dâng lên vô số cảm xúc. Chua xót, cay đắng, trộn lẫn với nhau.

Hắn dường như xem ta là thế thân của Hà Vãn Nùng.

Nhưng lại giống như chưa từng thật sự coi ta là thế thân của nàng.

Cố Liên Chi lấy từ phía sau ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho ta.

Mở ra.

Bên trong là vài hộp hương cao, tất cả đều là mùi hương hoa ta thích.

Nhưng chẳng khơi dậy được chút vui vẻ nào trong lòng ta.

Ta nhìn vẻ mặt vừa mong chờ vừa buồn bã của Cố Liên Chi, khóe môi khẽ nhếch lên chua chát.

Không hiểu sao, ta đột nhiên muốn ôm hắn.

Muốn dựa vào lòng hắn.

Chỉ một phút thôi cũng được.

Hắn kéo ta len qua dòng người, dẫn ta đi xem ảo thuật, xem múa rối bóng.

Hắn còn đưa ta đi ăn kẹo hồ lô ngon nhất ở Thành Đông.

Tay trái hắn xách đầy túi điểm tâm lớn nhỏ, dây thừng cọ vào ngón tay đến đỏ cả lên. Nhưng hắn vẫn không chịu buông tay phải đang nắm tay ta ra để chia bớt qua tay kia.

Hắn nói hắn sẽ nắm tay ta thật chặt.

Bất kể thế nào cũng không buông.

Lần này, dù có chuyện gì xảy ra, hắn cũng phải giữ ta ở bên cạnh.

Ta nhìn bóng lưng hắn phía trước.

Hốc mắt đột nhiên chua xót.

Giá như ta là Hà Vãn Nùng.

Ta nghĩ vậy.

Đêm khuya.

Trên mái nhà.

Có lẽ vì năm mới quá náo nhiệt nên gió đêm trên cao cũng không thấy lạnh, thậm chí còn mang theo chút ấm áp.

Cố Liên Chi ngồi bên cạnh ta, nhấp một ngụm rượu.

Ta quay đầu nhìn hắn.

Nhìn vào mắt, mũi, miệng, vành tai của hắn.

Rất quen thuộc.

Nhưng cũng rất xa lạ.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của ta, hắn quay đầu lại, mỉm cười dịu dàng.

Ta giật mình, bất giác hỏi.

“Chắc ngươi thực sự thích nàng.”

Cố Liên Chi hơi kinh ngạc.

Nhưng chỉ trong chốc lát đã trở lại bình thường.

Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo trên cao.

Im lặng rất lâu.

Lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ không trả lời câu hỏi này nữa.

Cuối cùng hắn mới khẽ nói.

“Nàng là người duy nhất trong quãng đời còn lại của ta.”

Giọng hắn nghẹn lại.

Hắn nhấp thêm một ngụm rượu, cố kìm những giọt nước mắt sắp rơi.

Ta mỉm cười.

Khi nâng ly rượu lên môi, ta lặng lẽ đưa tay lau đi giọt nước nơi khóe mắt.

Nếu năm đó không xảy ra tai họa kia, bây giờ Cố Liên Chi và ta có lẽ đã cùng nhau đi khắp nơi, du sơn ngoạn thủy.

Chứ không phải ngồi đối diện nhau thế này.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi.

Chỉ thiếu một chút nữa ta đã có thể gả cho hắn.

Năm đó ta từng rất vui vẻ chờ ngày thành thân với Cố Liên Chi.