Thậm chí còn có người trêu rằng cô nương thanh lâu này đúng là không tầm thường. Có thể khiến Ninh vương thế tử từng suy sụp vì bạch nguyệt quang lại sáng bừng trở lại.
Nhưng sự thật chứng minh.
Tất cả bọn họ đều đoán sai.
Cố Liên Chi đứng trước mặt ta, đôi mắt sáng rực.
Hắn cài một cây trâm hoa quế vào búi tóc ta, giọng đầy kích động.
Hắn muốn cưới ta.
Kiệu hoa tám người khiêng, sính lễ mười dặm. Cưới hỏi đàng hoàng, không phải lén lút đưa qua cửa sau.
Từ xưa đến nay, chưa từng có ai gõ trống khua chiêng cưới một nữ tử thanh lâu như vậy.
Ngay cả người bình thường cũng khó làm được.
Huống chi là Cố Liên Chi, gia thế hiển hách, dung mạo lại đẹp, là người tình trong mộng của vô số nữ tử.
Không đồng ý thì đúng là kẻ ngốc.
Ta nhìn vào ánh mắt đầy mong đợi của hắn.
Ta cắm lại cây trâm vào búi tóc.
Ngay lúc hắn mỉm cười muốn ôm ta vào lòng, ta chỉ lắc đầu.
Một nữ tử thanh lâu từ chối lời cầu thân của Ninh vương thế tử.
Chuyện này lập tức làm chấn động cả kinh thành.
Ta trở thành đề tài bàn tán khắp phố phường. Tên tuổi càng ngày càng nổi.
Liên tiếp từ chối công tử quý tộc mà vẫn được săn đón trong thanh lâu. Đúng là chuyện lạ.
Mọi người đều nghĩ Ninh vương thế tử bị từ chối chắc chắn sẽ nổi giận.
Hoặc ép cưới, hoặc dạy ta một bài học.
Nhưng trái với dự đoán, Cố Liên Chi lại như không có chuyện gì xảy ra.
Mỗi ngày vẫn chăm sóc ta cẩn thận, cam tâm tình nguyện.
Có lẽ là vì vị bạch nguyệt quang kia.
Một nữ tử danh môn lại có điểm giống ta, cũng không biết là ta may mắn hay nàng xui xẻo.
Bạch nguyệt quang mà Cố Liên Chi nhớ mãi không quên là một thiên kim tiểu thư dịu dàng hiền thục.
Tên nàng là Hà Vãn Nùng.
Hai người vốn là nam thanh nữ tú, đúng chuẩn một cặp trời sinh.
Nhưng đúng lúc tình cảm chín muồi, ngay đêm trước khi thành thân, Hà Vãn Nùng lại gặp đại họa.
Phụ thân nàng là thái tử thái phó, vì cấu kết với một đám tham quan nên bị tịch thu gia sản, cả nhà gặp họa diệt tộc.
Chuyện người yêu không đến được với nhau vốn chẳng hiếm.
May là nàng đã chết.
Như vậy ta mới có thể yên tâm hưởng thụ sự sủng ái này.
Nếu nàng còn sống, với thân phận của ta, e rằng còn không xứng xách giày cho nàng. Huống chi là đứng bên cạnh Cố Liên Chi.
Năm mới vừa tới, khắp kinh thành rộn ràng náo nhiệt. Nhà nhà đoàn tụ, đèn lồng treo đỏ cả phố, tiếng cười nói vang khắp nơi.
Thanh lâu cũng náo nhiệt không kém.
Tiếng cười đùa, tiếng la hét, tiếng chén rượu va vào nhau không ngừng. Ta giống như bao cô nương khác ở đây, triền miên trong lòng đủ loại nam tử, mặc sức rên rỉ.
Ta đứng nhìn khung cảnh rực rỡ dưới lầu, cố ép hết những cay đắng trong lòng xuống, chuẩn bị bước xuống như bọn họ, đi làm điều mà mình nên làm.
Vừa bước xuống hai bậc thang, một bàn tay từ phía sau vươn tới, nắm chặt lấy tay ta.
Lực không mạnh.
Giống như sợ làm ta đau nên cố ý kiềm lại.
Mùi thủy trầm quen thuộc phảng phất quanh người. Không cần quay đầu ta cũng biết là ai.
Cố Liên Chi nhìn ta, đôi mắt cong cong như đang cười. Dịu dàng như gió xuân, kiểu ánh mắt khiến người ta dù có nhẫn tâm đến đâu cũng khó mà chịu nổi.
Hắn bỏ ra rất nhiều bạc mới khiến tú bà chịu thả ta ra, dẫn ta ra ngoài.
Ta tưởng hắn sẽ đưa ta đến tửu lâu, khoe khoang với mấy bằng hữu của hắn. Từ trước đến nay, những cô nương thanh lâu được đưa ra ngoài đều như vậy, chưa từng có ngoại lệ.
Nhưng hắn lại nắm tay ta, cẩn thận đỡ ta xuống khỏi xe ngựa.