Kiếp Trước Ta Giữ Gia Phong, Kiếp Này Ta Diệt Cả Hầu Phủ!

Chương 6



13

 

Trên đường trở về, gặp ai ta cũng chào hỏi, hễ có ai hỏi han, ta liền vui vẻ đáp:  

 

"Hầu gia lại nạp thêm ba tiểu thiếp nữa rồi!"  

 

Hầu gia tỉnh rượu, nhìn ba mỹ nhân phong tình vạn chủng đang quỳ bên giường, cả người ngây ngẩn, miệng lẩm bẩm không ngừng:  

 

"Sao ta lại hồ đồ đến mức này?"  

 

Ta lập tức bước lên an ủi:  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

"Hầu gia, chẳng qua chỉ là nạp thiếp mà thôi, cả kinh thành này, nhà quyền quý nào chẳng có ba năm bảy di nương? Hầu gia giữ đạo nhất thê nhất thiếp hơn mười năm rồi, giờ cũng nên nạp thêm để phòng còn người nối dõi."  

 

Nghe vậy, vẻ hoang mang trong mắt Hầu gia giảm đi đôi phần, trầm ngâm gật đầu:  

 

"Phu nhân thật hiền thục, nhưng việc này không thể truyền ra ngoài được, ta mà cưới kỹ nữ, đồng liêu chắc chắn sẽ chê cười."  

 

Tôi dịu dàng mỉm cười, gật đầu đáp ứng. Đáng tiếc là cả kinh thành đều đã biết tin Hầu gia đón ba cô nương từ thanh lâu về rồi.  

 

Lúc này, Tô di nương chạy vào phòng, lao đến bên giường khóc lóc thảm thiết:  

 

"Hầu gia! Ba tiểu thiếp này nhiều quá! Chàng làm sao chịu nổi? Bớt lại hai người đi, chỉ giữ một người thôi được không?"  

 

Không chịu nổi ư? Một nam nhân mà bị nói là không chịu nổi, chắc chắn không đời nào chịu thừa nhận!  

 

Ta lập tức tiếp lời:  

 

"Nếu thân thể Hầu gia thật sự không kham nổi, hay là để thiếp lấy chút lộ phí, tiễn hai người ra khỏi phủ nhé?"  

 

"Nói bậy bạ gì đó! Đã nạp vào phủ thì không ai được đi hết!" Hầu gia nổi giận gầm lên, giọng đầy phẫn nộ—nam nhân sao có thể nhận mình không được chứ!  

 

Nói xong, ông ta thẳng tay đẩy Tô di nương ngã lăn ra đất. Vừa nãy nàng còn quỳ khóc, giờ thì thành nằm sấp mà khóc.  

 

Hầu gia không thèm nhìn nàng lấy một cái, sắc mặt đầy chán ghét.  

 

Kiếp trước, có ta giữ cổng không cho nữ nhân khác vào phủ, nàng mới được một mình hưởng hết ân sủng, ăn mặc tiêu xài không khác gì chính thất, ngày tháng vô cùng sung sướng.  

 

Giờ thì hay rồi, có thêm ba người vào, các ngươi cứ từ từ tranh sủng đi nhé!

 

14

 

Lão phu nhân nghe tin liền truyền ta đến hỏi tội.  

 

Vừa bước một chân vào cửa, một tách trà đã bay thẳng đến chân ta.

 

"Lâm thị! Ngươi làm chủ mẫu kiểu gì mà lại dung túng Hầu gia làm ra chuyện hoang đường như vậy? Ta còn mặt mũi nào nhìn người khác? Sau này làm sao ra ngoài gặp ai đây?!"  

 

Kiếp trước, lão phu nhân không phải nói như vậy. Khi đó, bà ta không biết đã bao lần giục ta nạp thiếp cho Hầu gia. Bây giờ Hầu gia thật sự nạp thiếp rồi, bà ta lại ra vẻ ấm ức?  

 

Nhưng bà ta cũng biết chuyện này đã không thể vãn hồi, chi bằng mượn cớ này để ép ta nhượng bộ:  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

"Chuyện của Hầu gia cứ tạm gác lại, nhưng hôn sự của Vân Cẩm thì ngươi phải để tâm vào, không thể để nhà thông gia coi thường nó được!"  

 

"Để tâm vào" có nghĩa là phải chi thật nhiều tiền.  

 

Không sao cả, Hầu phủ giàu có, có thể chi được.  

 

Ta gật đầu, nhu thuận đáp:  

 

"Nhất định sẽ để muội muội được gả đi trong vinh hoa phú quý."  

 

Phu quân của Lục Vân Cẩm là Trạng nguyên lang Lý Tĩnh, người đang được Thánh Thượng sủng ái nhất.  

 

Kiếp trước ta đã cực lực phản đối mối hôn sự này. Ta từng dò la được rằng gã Trạng nguyên lang này có thói quen đánh vợ.  

 

Vị thê tử đầu tiên theo hắn mười mấy năm, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong nhà như một đứa trẻ hầu, cuối cùng lại bị hắn đánh chếc.

 

Khi đó, ta đã chọn một tú tài tên là Trần Lễ cho Lục Vân Cẩm.  

 

Trần Lễ xuất thân bần hàn nhưng lại là người hiền hậu, tài học xuất chúng, bái danh sư làm thầy, đồng môn đều là nhân tài đầy hứa hẹn, tiền đồ sáng lạn.  

 

Chỉ vì ta đã làm chủ, gả nàng cho một tú tài nghèo, kiếp trước Lục Vân Cẩm hận ta đến tận xương tủy.  

 

Nàng ta không ngừng khiêu khích, ly gián trong phủ, thậm chí vì muốn bám vào quyền quý mà trèo lên giường Thái tử, xúi giục ca ca mình dốc sức phò trợ Thái tử.  

 

Kết quả là gì?  

 

Thái tử thất bại, cả nhà bị xử tội.  

 

Nàng ta bị đánh chếc.

 

Nếu nàng ta chếc sớm một chút, có lẽ ta cũng không phải lưu đày rồi.

 

15

 

Hôm sau, ta liền gọi Lục Vân Cẩm tới để đối chiếu danh sách sính lễ.  

 

Lục gia giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng, chắc chắn không thể cấp cho nàng ta tài sản làm của hồi môn.  

 

Cũng may Lục Vân Cẩm xưa nay vẫn coi thường việc buôn bán, thứ nàng ta muốn chẳng qua chỉ là vàng bạc, châu báu, quần áo lụa là.  

 

"Tẩu tẩu, muội còn muốn một bộ bàn ghế gỗ hoàng hoa lê nữa."  

 

"Được được được, bảo quản gia mau đi mua về."  

 

Lục Vân Cẩm thấy ta cái gì cũng đáp ứng, cười tít mắt, bắt đầu mở miệng sư tử:  

 

"Tiệm Kim Hoa mới nhập một bộ trang sức mã não cực kỳ tinh xảo."  

 

"Mua, hôm nay muội cứ đến đó đặt cọc, ghi vào sổ của Hầu phủ."  

 

Lục Vân Cẩm cầm danh sách sính lễ, mãn nguyện rời đi.  

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com