Kiếp Trước Ta Giữ Gia Phong, Kiếp Này Ta Diệt Cả Hầu Phủ!

Chương 7



Tiễn nàng ta đi rồi, trong sổ sách của Hầu phủ chỉ còn chưa đến năm vạn lượng bạc.  

 

Lão phu nhân đối với việc ta làm rất vừa lòng, còn đặc biệt sai mụ v.ú trong phòng đem điểm tâm tới thưởng.  

 

Ta và Lục Liễu vừa ăn vừa cảm thán:  

 

"Lão phu nhân thật hiền từ, tiêu sạch tổ nghiệp của nhà mình để chuẩn bị của hồi môn cho con gái, có gì mà phải cảm kích chứ?"

 

16

 

Nghĩ đến việc lão phu nhân tốt bụng như vậy, ta sao có thể để bà ấy chịu thiệt được chứ?  

 

Lão phu nhân năm nay vừa tròn năm mươi tuổi, thủ tiết nhiều năm, dù vậy nhờ cuộc sống nhung lụa, dung nhan vẫn mặn mà đằm thắm.  

 

Ta sai Lục Liễu mang khăn che mặt, chọn một chiếc xe ngựa không mấy nổi bật, thẳng tiến đến Thủy Vân Các.  

 

Nơi đây nổi danh với những tiểu quan chất lượng hảo hạng, ai nấy đều môi hồng răng trắng, dung mạo như ngọc, một đám thiếu niên tuấn tú, thực sự khiến người ta nhìn mà vui vẻ trong lòng.  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta chọn ra hai người vừa biết ca hát vừa giỏi múa, hỏi:  

 

"Ta chuộc thân cho các ngươi, một năm sau sẽ thả tự do, được chứ?"  

 

Hai người đó mắt sáng rực, lập tức gật đầu liên tục.  

 

Ta liền gọi bà chủ lầu xanh đến, ném ra hai vạn lượng bạc, trực tiếp mang người đi.  

 

Sau đó cho bọn họ đổi sang trang phục tiểu tư của Hầu phủ, rồi đưa thẳng đến viện của lão phu nhân, dặn dò kỹ càng:  

 

"Lão phu nhân thích nghe hát, rảnh rỗi thì cứ hát mấy khúc cho bà ấy nghe, nếu bà ấy vui vẻ, ta sẽ trọng thưởng."

 

17

 

Tiệc tẩy trần nhân dịp Lục Vân Cẩm về thăm nhà, lão phu nhân mặt mày rạng rỡ, miệng cười duyên dáng, trông như trẻ ra hai mươi tuổi.  

 

Ngược lại, Hầu gia thì ngày càng tiều tụy, còn Châu ca nhi thì cứ như bị hút hết dương khí, thần sắc u ám, ánh mắt đờ đẫn—xem ra cha con bọn họ dạo này vất vả lắm.  

 

Lục Vân Cẩm ngồi sát bên Lý Kính, nói cười rôm rả, tỏ ra chưởng quầy phu thê chưởng quầy hòa hợp.  

 

Chỉ có Tô di nương là mặt mày đầy ai oán, trông chẳng khác gì góa phụ trung trinh. Từ sau khi ba vị thiếp mới vào cửa, Hầu gia chưa từng đặt chân đến phòng bà ta lần nào.  

 

Hầu phủ hiện tại thiếp thất đông đúc, đến mức cả một bàn tiệc cũng sắp không ngồi hết.  

 

Ta tính toán, phải nhanh chóng đổi sang một chiếc bàn lớn hơn, để sau này cả nhà quây quần sum vầy cho thuận tiện.  

 

*

 

Sau bữa cơm, Lục Vân Cẩm kéo tay ta, cười tít mắt:  

 

"Đa tạ tẩu tẩu đã vì muội thu xếp một mối hôn sự tốt như vậy!"  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

 

Ta nhẹ nhàng vỗ tay nàng ta, hiền từ đáp:  

 

"Đều là phúc khí của muội cả, là muội tự chọn được nhà chồng tốt."  

 

Phải đó, chính là tự muội chọn đấy, sau này có bị đánh thì cứ nhịn mà chịu, đừng có quay về trách ta.  

 

Tiễn nàng ta đi rồi, ta lập tức trang điểm thật đẹp cho Lục Liễu, dẫn theo nàng ấy đến nhà Trần Tú Tài.  

 

Kiếp trước, Trần Tú Tài nhờ công trị thủy mà liên tiếp thăng ba cấp quan, sau đó lại có công hộ giá, trở thành tâm phúc của Hoàng thượng.  

 

Ta sao có thể để mỡ dâng miệng mèo cho người ngoài được?  

 

Vừa gặp Trần mẫu, ta liền từ trong tay áo rút ra một tờ khế đất, đẩy đến trước mặt bà ấy:  

 

"Một chút tâm ý, mong phu nhân nhận lấy."  

 

Đây là một tòa phủ đệ năm gian, rộng rãi hơn Hầu phủ của tôi, lại còn nằm ngay gần hoàng thành.  

 

Trần gia xuất thân bần hàn, Trần Tú Tài thì thanh liêm chính trực, đến giờ mẹ con bọn họ vẫn chỉ sống trong một tiểu viện nhỏ ở ngoại thành.  

 

Trần mẫu bị dọa đến mức nói năng lắp bắp:  

 

"Không... không dám nhận..."  

 

Ta lập tức kéo Lục Liễu đến trước mặt bà ấy, đẩy nàng lên một chút:  

 

"Đây là nghĩa muội Lục Liễu của ta, năm nay vừa tròn mười tám, chưa định hôn sự. Nếu Trần gia bằng lòng kết thân với nhà họ Lâm, ngoài phủ đệ này, ta sẽ tặng thêm mười tám rương hồi môn."  

 

Ngay trong ngày hôm đó, Trần mẫu liền chốt luôn ngày cưới với ta.  

 

Rời khỏi Trần gia, Lục Liễu vẫn còn đần thối ra, chưa kịp hoàn hồn.  

 

Đúng là ngốc nghếch!  

 

Muội còn chưa hiểu sao?  

 

Phu nhân của muội đây, ngoài tiền ra thì chẳng còn gì khác!  

 

Tiền sinh không mang theo, chếc không mang đi, để bọn khốn đó tiêu xài thì chẳng thà đổ hết lên người muội !

 

18



 

Tiền trong Hầu phủ như nước chảy ra ngoài, không còn ta khống chế, trên dưới cả phủ xa hoa lãng phí, ai nấy đều xem như đang tiêu xài của hồi môn của ta, chẳng chút kiêng dè. Chưa đầy ba tháng, sổ sách đã báo lại bạc trong phủ không còn đến một vạn lượng.  

 

Trong khoảng thời gian ấy, ta nhận được thư từ huynh trưởng của Lục Liễu gửi về từ quê nhà Du Dương:  

"Theo như lời bà đỡ năm đó, dựa vào dấu hiệu nhận biết, xác nhận tiểu thư vẫn còn sống, hiện đang được nuôi dưỡng trong một gia đình giàu có ở Du Dương. Phu nhân không cần lo lắng."  

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com