Kim Lê Hoa

Chương 1: 1



1

 

Ta vốn định nói, “hoàn lương” không phải dùng theo kiểu này. 

 

Nhưng nghĩ lại Tạ Tẫn là phản diện. 

 

Người ta mười năm đèn sách, đầy bụng kinh sử, còn Tạ Tẫn lại dựa vào một thân liều lĩnh cô dũng, từ ăn mày mà làm đến Nhiếp chính vương. 

 

Trong bụng không có mấy chữ nghĩa cũng là chuyện bình thường. 

 

Thế là ta lại bực bội mà ngậm miệng.

 

Tạ Tẫn nhìn chằm chằm nấm mồ trên đất, khóe môi khẽ nhếch:

 

“Hay là trồng thêm mấy loại hoa muội thích đi? Nghe nói lấy xác người làm phân bón thì tốt nhất.”

 

“Phủ Thượng thư Bộ Hộ hai hôm trước bị ta tịch thu rồi, trong kho báu của lão già đó lục ra không ít thứ hay ho, còn có một viên dạ minh châu to bằng nắm tay.”

 

“Hai hôm trước chẳng phải muội la làng buổi tối sợ tối không ngủ được sao, vừa hay cầm về làm nến.”

 

“Bên dưới còn dâng lên mấy cuộn phù quang cẩm, màu hồng, ta đã cho cắt may cho muội hai bộ váy.”

 

Ta còn đang vì mấy chữ “nghiền xương thành tro”, “lột da róc xương” mà mãi chưa hoàn hồn. 

 

Nghe đến câu cuối, giọng cũng run lên:

 

“Không… không cần đâu, váy áo của ta đã rất nhiều rồi.”

 

Muội muội ruột thịt của Tạ Tẫn vẫn còn sống. 

 

Ta nào dám kiêu căng?

 

Biểu cảm của Tạ Tẫn trong chớp mắt trở nên khó dò:

 

“Sao, là chê không vừa mắt, hay là thấy bẩn?”

 

Hắn nhấc chân, giẫm lên cái xẻng sắt.

 

Ta cười gượng:

 

“Màu hồng non nớt quá, ta năm nay đã mười chín rồi.”

 

“Tạ Thư Âm, hay, hay, hay!”

 

Mỗi lần Tạ Tẫn gọi cả họ tên ta, nghĩa là hắn đang cực kỳ tức giận.

 

Cái cảm giác sợ hãi thấm ra từ trong xương cốt, khiến ta vô thức lùi lại một bước.

 

“Không, ca, ta thật sự không muốn.”

 

Cũng chẳng biết chữ nào lại chọc giận hắn.

 

Tạ Tẫn nhìn ta thật sâu một cái, rồi phất tay áo bỏ đi.

 

Thấy Tạ Tẫn rời đi, nha hoàn A Lan mới chạy tới, vẻ mặt dè dặt cẩn thận:

 

“Tiểu thư, chủ t.ử vẫn là sủng người.”

 

“Ngài ấy dù nổi giận, cũng chỉ tự mình bỏ đi, xe ngựa vẫn để lại cho người.”

 

“Tiểu thư, nếu nguôi giận rồi, thì cười một cái đi.”

 

Đối diện với cả vườn mộ phần.

 

Ta thật sự không cười nổi.

 

Bọn họ còn có người chôn cất.

 

Ai biết được, đến khi ta c.h.ế.t, có còn một tấm chiếu để liệm xác ta hay không?

 

2

 

Ngồi trong chiếc xe ngựa rộng rãi hoa lệ. 

 

Ta khép mắt lại. 

 

Nhớ tới lần trước Tạ Tẫn gọi ta bằng cả họ tên. 

 

Khi ấy, hắn bị chính địch hạ độc.

 

Năm đó hắn hộ tống tân đế vào kinh, những kẻ chống cự đến cùng, giờ mồ xanh cỏ đã cao ba trượng. 

 

Còn có vài kẻ “nếm mật nằm gai”, mượn danh lấy lòng mà mở tiệc chiêu đãi Tạ Tẫn, trong bữa tiệc dâng lên mấy mỹ nhân. 

 

Hắn cười, nhận hết.

 

Tạ Tẫn sinh ra đã có cốt tướng cực đẹp, bề ngoài lại nhuốm ba phần diễm lệ. 

 

Đuôi mắt có một nốt ruồi lệ, càng khiến người ta dễ sinh liên tưởng. 

 

Bản thân hắn đã là mỹ sắc, tự nhiên mắt cao hơn đầu. 

 

Mấy mỹ nhân mang về, đứng trước mặt hắn, lập tức trở nên lu mờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Các mỹ nhân run rẩy.

 

Tạ Tẫn bảo họ “cút”, một mình trở về phòng, không cho bất kỳ ai vào.

 

Ta chỉ nhớ, ngày hôm đó Tạ Tẫn rất không ổn.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Giữa mùa đông giá rét, Tạ Tẫn lại ngâm mình trong thùng nước lạnh. 

 

Thị vệ không dám cản ta. 

 

Ta vào phòng, tiến lại gần thùng tắm. 

 

Tạ Tẫn chỉ mặc một lớp trung y mỏng, cả người ngâm trong nước, hai mắt nhắm c.h.ặ.t.

 

Tay ta đặt lên trán hắn. 

 

Hắn dường như rất khó chịu, môi răng run rẩy, lẩm bẩm không rõ:

 

“Thục Ánh…”

 

Thắng thua? Thục Ánh?

 

Trong lòng ta thắc mắc, chẳng lẽ là uống quá chén ở yến tiệc? 

 

Ta không nhớ trong kinh thành có vị khuê tú nào tên Thục Ánh.

 

Rất nhanh, một bàn tay gân cốt rõ ràng nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, lực đạo cực mạnh. 

 

Ta nhìn rõ ràng, trên cổ tay Tạ Tẫn vừa có thêm vết thương mới. 

 

Màu m.á.u ch.ói mắt, là do c.ắ.n mà ra.

 

Bỗng nước b.ắ.n tung tóe, Tạ Tẫn đẩy mạnh ta ra. 

 

Dù ta ngã ngồi xuống đất, tay bị trầy da, hắn cũng không để tâm.

 

Ta ngồi bệt trên đất, vô cùng lo lắng:

 

“Ca, đừng như vậy, ta sợ.”

 

“Huynh trúng độc sao? Ta đi gọi đại phu ngay.”

 

Lý trí đã gần như thiêu rụi trong chớp mắt quay trở lại.

 

Độ cong nơi khóe môi Tạ Tẫn không đổi, chỉ thêm mấy phần giễu cợt, khàn giọng nói:

 

“Tạ Thư Âm, ra ngoài!”

 

Bình thường hắn vẫn gọi ta là A Âm.

 

Ta thấy rất tủi thân, không nói một lời, đứng dậy. 

 

Rõ ràng khi trước đã nói sẽ cùng nhau chịu khổ. 

 

Ta cũng chỉ vì lo cho hắn mới vào đây.

 

Cánh cửa phòng ngủ bị ta khép lại.

 

Ta nghe thấy bên trong, Tạ Tẫn run giọng nói:

 

“Ta sợ mình sẽ phạm sai lầm.”

 

3

 

Đến nay ta vẫn chưa nghĩ thông. 

 

Trên đời này còn có chuyện gì là Tạ Tẫn hắn không dám phạm sai lầm nữa chứ.

 

Từ khi ca ca ta nắm quyền, rất nhiều người tìm cách nịnh nọt lấy lòng hắn. 

 

Không lay chuyển được ca ca, bọn họ liền muốn lay chuyển ta.

 

Năm ta làm lễ cập kê, bà mối giẫm nát cả bậc cửa Tạ phủ. 

 

Tạ Tẫn khinh thường ra mặt, nhưng lại rất tôn trọng ta. 

 

Mỗi lần đều mặt lạnh mang đến cho ta xem.

 

Trong những cuốn sổ ấy, toàn là công t.ử con cháu vương hầu quý tộc. 

 

Dung mạo, gia thế, cùng cả lai lịch, sở thích đều được ghi chép vô cùng tỉ mỉ.

 

Ta xem đến phát chán, dứt khoát đẩy sang cho Tạ Tẫn.

 

“Ta thật sự không có ai ưng ý, hay là ca giúp ta xem hộ?”

 

“Ca nói ai tốt, thì là người đó.”

 

Lúc này, mày mắt Tạ Tẫn mới dịu xuống đôi chút:

 

“Chúng ta một đường đi tới hôm nay gian nan thế nào, chỉ có hai chúng ta hiểu rõ.”