“A Âm, tuyệt đối không được vì mỹ sắc mà lay động đại cục.”
Ta gật đầu như giã tỏi:
“Ca, những gì huynh nói, ta đều nghe theo.”
Không ngờ ngày hôm sau, Tạ Tẫn liền sai người treo trước cổng phủ một tấm biển:
“Người đến mai mối và ch.ó, cấm vào.”
Tấm biển ấy vừa treo là mấy năm liền.
Cứng rắn kéo ta thành một cô nương quá lứa.
4
Trong lòng ta bực bội, không muốn lập tức về phủ gặp Tạ Tẫn.
Ta ở ngoài chần chừ mất gần nửa ngày.
Vừa về tới phủ, thị vệ Tiểu Bát đã chạy tới.
“Tiểu thư, không ổn rồi, chủ t.ử đi tới miếu đại khai sát giới rồi.”
Trước mắt ta, đạn mạc lại lần nữa hiện ra:
“Đến rồi, chính là ngày này, phản diện lại đến Huyền Tế Tự, gặp được muội muội ruột thịt.”
“Theo truyện lâu như vậy, cuối cùng cũng đợi được ngày huynh muội ruột thịt nhận nhau.”
“Muốn xem muội bảo lương thiện cứu rỗi ca ca phản diện.”
“Ta càng muốn biết kết cục của đồ muội giả này, nàng ta thực ra vẫn luôn biết mình không phải muội muội của Tạ Tẫn, vậy mà vẫn cố tình giả vờ.”
Ta khép mắt lại.
Thực ra, những dòng chữ ấy nói không sai.
Ngay từ đầu, ta đã biết mình không phải muội muội ruột thịt của Tạ Tẫn.
Năm ta gặp Tạ Tẫn, ta tám tuổi.
Ngôi miếu hoang ngoài thành, chính là nhà của ta.
Hôm ấy, mưa bụi mờ mịt.
Trong miếu có một thiếu niên gầy gò bước vào, tay xách một sợi dây thừng gai.
Đó là Tạ Tẫn thuở thiếu niên.
Y phục hắn rách rưới, nhưng đôi mắt lại sinh ra rất đẹp.
Ta bị đám ăn mày cướp quen rồi.
Liều mạng nhét bánh bao trong tay vào miệng.
Hắn liếc ta một cái:
“Này, giúp một tay đi, dời cái bàn thờ kia lại đây, ta không trèo lên được.”
Ta khó khăn nuốt hết hơn nửa cái bánh, giấu phần còn lại ra sau lưng, cực kỳ miễn cưỡng đứng dậy.
“Ngươi muốn lên trên đu xà à?”
Trên kia có một xà ngang.
Sợi dây thừng bị Tạ Tẫn ném lên, thắt nút.
Khoảnh khắc cái bàn thờ bị đá đổ, ta chợt ý thức được, hắn đang tìm c.h.ế.t.
May mà sợi dây thừng ấy cũng không chắc.
Tạ Tẫn nửa sống nửa c.h.ế.t bị ta kéo xuống.
Chúng ta lăn vào nhau, hoà lẫn bụi đất và bùn cát trên mặt đất, chật vật vô cùng.
Y phục vốn đã mỏng manh rách nát trên người ta, phần lưng lại bị hắn giãy giụa kéo rách toạc ra một đường dài.
Thiếu niên tức giận, trút giận lên ta:
“Đã cứu thì cứu cho trót, ngươi không hiểu à?”
Hắn mắng người rất giỏi, không cần c.h.ử.i thề mà vẫn mắng ta cả nửa ngày.
Ta nghe ch.ói tai, dứt khoát quay lưng lại.
Nhưng âm thanh phía sau bỗng dưng khựng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay sau đó, có người run rẩy ôm lấy ta.
“Muội muội, muội còn sống sao?”
Ban đầu, ta tưởng Tạ Tẫn đang lừa ta.
Nhưng hắn nói sau cổ ta có một vết bớt hình hoa đào, không thể sai được.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta chính là muội muội khi nhỏ bị người ta bắt cóc của hắn.
Nước mắt thiếu niên thấm ướt hơn nửa bờ vai ta.
Ta nhặt nửa cái bánh bao còn sót lại dưới đất.
“Hay là… ta chia cho ngươi nửa cái?”
Tạ Tẫn mặt đầy ghét bỏ:
“Bình thường muội chỉ ăn cái này thôi à?”
Thực ra, cái gọi là “vết bớt” sau cổ ta, là hồi nhỏ bị người ta dùng sắt nung đỏ in lên.
Nhưng Tạ Tẫn vui quá, vui đến mức quên cả việc muốn c.h.ế.t.
Mà cái ôm ấy lại quá ấm áp, ấm đến mức khiến ta nảy sinh lòng tham.
Ta đã rất lâu, rất lâu rồi, không còn cảm nhận được mùi vị của việc có người thân là thế nào.
Tạ Tẫn ôm ta khóc rất lâu, hắn thề thốt phát nguyện:
“Cho dù ca có đi trộm, đi cướp, cũng sẽ để muội sống sạch sẽ đàng hoàng.”
Nửa đêm, Tạ Tẫn kéo theo một cái chân khập khiễng trở về.
Trên mặt hắn, trên tay hắn, toàn là vết thương.
Nhưng lại mang về một con gà quay, cùng một bộ y phục sạch sẽ.
Nghe nói Tạ Tẫn bị người ta cầm chổi lớn đuổi suốt ba con phố, cả người chật vật không chịu nổi.
Thế mà khi về, hắn chỉ cười với ta:
“Sau này, ca có một con gà quay, thì A Âm của chúng ta cũng có một miếng cơm ăn.”
Miệng thì nói vậy, nhưng hắn lại bảo mình không đói, đã ăn rồi.
Ta một mình ăn trọn con gà quay đó.
Nửa đêm tỉnh giấc, ta thấy Tạ Tẫn ngồi xổm trên đất, lén lút mút những khúc xương gà còn sót lại.
Ca ca của ta, thật sự quá khó khăn.
Hôm nay còn có một con gà.
Ngày mai chưa chắc đã có nổi một bữa no.
Khi ấy đúng lúc loạn thế, Tạ Tẫn cảm thấy trộm cướp không phải kế lâu dài.
“Thiên hạ đã loạn rồi, đi về phía nam, kiểu gì cũng có chỗ cho chúng ta dung thân.”
Năm đó chư hầu nổi dậy khắp nơi, ai nấy vì ngôi đế vị mà tranh giành sống c.h.ế.t.
Tạ Tẫn đưa ta tới Trần Châu.
Hắn từ một kẻ vô danh tiểu tốt, một đường c.h.é.m g.i.ế.c xông pha.
Hai năm sau, trở thành vị tướng trẻ tuổi dũng mãnh nhất dưới trướng Khang Vương.
Con đường vấn đỉnh, chỉ còn thiếu một bước.
Thế nhưng Khang Vương vì bệnh nặng triền miên, không còn sức tranh đoạt.
Dẫu đã già, ông vẫn để lại một ấu t.ử.
Ai ai cũng cho rằng, kẻ như Tạ Tẫn, nắm binh quyền trong tay, lại không từ thủ đoạn, tất sẽ mưu quyền soán vị.
Nhưng hắn lại nâng niu vị tiểu thế t.ử ấy, một đường phò tá, cho đến khi y bước lên ngôi báu.
5
Xe ngựa lắc lư chòng chành.
Thị vệ Tiểu Bát đuổi phu xe xuống, đưa ta thẳng tới Huyền Tế Tự.
Từ khi triều đại mới được dựng lên.
Tạ Tẫn với thân phận Nhiếp chính vương, lấy thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai mà chỉnh đốn triều cương.