Kim Lê Hoa

Chương 8



Thế nhưng trong suốt quá trình ấy, ta cũng chỉ có thể lặng lẽ nhìn. 

 

Trong lòng vô cùng dằn vặt. 

 

Vừa mong hắn có thể tìm được một người một lòng một dạ, có người biết lạnh biết nóng ở bên. 

 

Lại vừa mong ngày ấy có thể đến muộn hơn một chút.

 

Theo tuổi tác dần lớn, ta dần hiểu ra, thứ cảm xúc dằn vặt ấy, gọi là “đố kỵ”.

 

Mà ta, vốn chẳng phải người xuất chúng gì, chỉ vì hắn coi ta là muội muội, mới được hưởng đãi ngộ như thế.

 

Ta muốn giúp Tạ Tẫn, muốn học những thứ hữu dụng hơn. 

 

Khi ấy Tạ Tẫn nghe xong, liền tìm cho ta vị tiên sinh giỏi nhất Trần Châu, Đỗ phu t.ử. 

 

Đỗ phu t.ử là người rất hòa nhã, dạy ta nhận chữ, dạy ta đọc sách.

 

Nhưng về sau, ông ấy lại chỉ chịu dạy ta thi thư lễ nghi. 

 

Ta không muốn học những thứ đó, liền tự mình mua sách sách luận về đọc.

 

Đỗ phu t.ử phát hiện, rất tức giận, không chịu dạy ta nữa.

 

Tạ Tẫn nói, hắn sẽ thay ta trút giận. 

 

Nhưng sau lưng ta, lại lén mời Đỗ phu t.ử uống rượu.

 

“A Âm thích đọc gì thì cứ để con bé đọc.”

 

“Tạ gia chúng ta, không thể có thêm kẻ bụng rỗng chữ nghĩa.”

 

Có đôi lúc, ta cũng cứng lòng, nói với Tạ Tẫn:

 

“Ca, hay là ca chọn một người tẩu tẩu mang về đi.”

 

Hắn lại nghiêm túc nói với ta:

 

“Đại kế chưa thành, ca muội không có tâm tư vào chuyện nhi nữ.”

 

Khi ấy, ta tin tưởng không chút nghi ngờ.

 

Về sau, Tạ Tẫn đã làm đến chức Nhiếp chính vương. 

 

Bề ngoài là dưới một người. 

 

Nhưng trên thực tế, là trên vạn vạn người.

 

Ta vẫn luôn không hiểu, đại kế của chúng ta rốt cuộc là gì.

 

Thật ra so với những điều đó, ta càng sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của Tạ Tẫn hơn.

 

“Muội muội” mà hắn cưng chiều suốt mười một năm, vậy mà lại đáng xấu hổ lừa gạt hắn lâu đến thế.

 

16

 

Ngày hôm sau, Ninh Nguyên đã có mặt trong phủ. 

 

Nàng vô cùng chột dạ. 

 

Chỉ trong vỏn vẹn hai ngày, thái độ đã thay đổi nhanh như lật sách, đối diện với Tạ Tẫn liền bịch một tiếng quỳ xuống.

 

“Huynh trưởng văn thao võ lược, quả thực xưa nay chưa từng có, sau này cũng không ai sánh bằng, đúng là thiên hạ đệ nhất nhân!”

 

Tạ Tẫn cười nhạt một tiếng:

 

“Vào cung, đừng có mơ.”

 

“Thằng nhóc hoàng đế kia, sớm muộn gì ta cũng phế nó.”

 

Khi ta được A Lan gọi tới nghe chuyện bát quái, ánh mắt Ninh Nguyên đảo qua đảo lại giữa ta và Tạ Tẫn.

 

Nàng nhìn ta, bỗng như được khai sáng:

 

“Tẩu tẩu, tẩu mau khuyên ca ca ta đi!”

 

Tạ Tẫn nghẹn một chút, nuốt trọn mấy lời c.h.ử.i rủa vào trong.

 

Ta cười gượng. 

 

Người mà Ninh Nguyên lén gặp đêm đó… lại là tiểu hoàng đế đương triều sao?

 

Đêm xuống, ta quyết định tìm Tạ Tẫn nói chuyện cho rõ ràng.

 

Còn câu hỏi hắn hỏi ta, ta cũng đã nghĩ xong câu trả lời rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong phòng ngủ, Tạ Tẫn chưa nghỉ, thấy ta bước vào dường như cũng không mấy bất ngờ. 

 

Dạo này hắn nổi giận không ít.

 

 Giận ta, cũng giận Ninh Nguyên.

 

Ta quyết định tiến hành từng bước. 

 

Trước hết nói một chuyện không mấy quan trọng, rồi tiện thể nói đỡ cho Ninh Nguyên.

 

Ta mở miệng đòi hỏi thẳng thừng:

 

“Ca, ta muốn làm quan.”

 

“Ta thấy Lễ bộ rất hợp với ta, triều trước cũng không phải chưa từng mở con đường khảo hạch nữ quan.”

 

Giọng Tạ Tẫn có phần trầm xuống:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Nàng tìm ta chỉ để nói mấy chuyện này?”

 

Giọng ta càng lúc càng nhỏ, kéo tay áo hắn lắc nhẹ:

 

“Ca nói với tiểu bệ hạ một tiếng đi, hắn chẳng phải chuyện gì cũng nghe ca sao.”

 

Hôm nay Ninh Nguyên nói với ta, nữ t.ử biết làm nũng thì số mệnh tốt nhất.

 

Nhưng Tạ Tẫn lại cười lạnh một tiếng:

 

“Ta thấy nàng nên vào Bộ Lại thì hơn. Dù sao giúp người lật lại án cũ, nơi đó mới là thích hợp nhất, không phải sao?”

 

Ta không hiểu ý hắn, tiếp tục nói:

 

“Hơn nữa ca cho ta đọc sách bao nhiêu năm nay, tiên sinh dạy đều là đạo làm quan. Ta đi thi làm quan, trên triều ca cũng có thêm một trợ lực, trong nhà thêm một người lĩnh bổng lộc, chẳng phải rất tốt sao?”

 

Tạ Tẫn nhìn chằm chằm vào mắt ta, từ đầu đến cuối không nói một lời.

 

Ta dè dặt thăm dò:

 

“Hiền huynh giúp ta lên mây xanh, ta trả hiền huynh vạn lượng vàng?”

 

Nghe xong, Tạ Tẫn như bị chọc giận đến phát điên.

 

“Vạn lượng vàng? Thiếu tiền tiêu à? Trong phủ ta có cái gì, chẳng phải đều là của nàng sao?”

 

Đường nét nghiêng bên mặt hắn ẩn trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm.

 

Không biết qua bao lâu, bầu không khí nặng nề khiến ta gần như muốn rút lui, bắt đầu tự xét lại, câu mở đầu dùng để “lót đường” này có phải đã quá đáng hay không.

 

Ngay sau đó, Tạ Tẫn xoa trán, ngả người nằm xuống giường. 

 

Chăn gấm che kín gương mặt, giọng hắn cũng bị đè xuống rất thấp:

 

“Tạ Thư Âm, ta không ngại để nàng giẫm lên ta mà đi lên.”

 

“Ta đã từng nói, A Âm muốn gì ta cũng có thể cho.”

 

“Nhưng nàng nhất quyết chọn con đường này, những khổ cực về sau, nàng cũng phải lường trước.”

 

Tim ta chợt siết lại.

 

Sao hắn lại cho rằng ta đang lợi dụng hắn?

 

Ta không cho phép Tạ Tẫn hiểu lầm như vậy.

 

Ta hít sâu một hơi, liều mạng nói thẳng:

 

“Ca, thật ra lúc nãy ta đang làm nũng.”

 

Hắn khẽ hừ lạnh:

 

“Lần này vì Mạnh lang của nàng, ngay cả loại dối trá này cũng dám bịa ra?”

 

Tạ Tẫn lập tức vén chăn, ngồi bật dậy. 

 

Đôi mắt đen nhánh trong căn phòng u tối đặc biệt sáng. 

 

Chỉ là nụ cười mỉa nơi khóe môi vẫn chưa tan.

 

Tim ta run lên, từng bước tiến lại gần hắn, khẽ nói:

 

“Không hề có Mạnh lang nào cả, ta thậm chí còn chưa từng gặp hắn, ta lừa ca đó.”

 

“Ta chỉ sợ ca tìm được muội muội ruột thịt, sẽ không cần ta nữa, còn nhân tư trả thù ta, nên mới tự tìm cho mình một đường lui.”

 

Ta càng nói càng tủi thân.