Cho đến khi Tạ Tẫn dựa vào nỗ lực của bản thân, lên làm bách phu trưởng.
Chúng ta ở Trần Châu, phía tây thành, nơi rẻ tiền nhất, thuê được một căn nhà nhỏ.
Khi ấy Tạ Tẫn thường xuyên bị một vị thượng quan họ Trình chèn ép.
Hắn là người từ nơi khác tới, mọi việc bẩn thỉu, mệt nhọc, vừa vất vả vừa không được lợi, đều bị ném hết cho hắn làm.
Ban ngày ta cõng Tạ Tẫn trên lưng, lén đi làm thuê cho t.ửu lâu.
Cũng thường xuyên mang đồ ăn đến cho hắn.
Cho đến một lần, người họ Trình kia bắt đầu bắt chuyện với ta.
“Ngươi là muội muội của cái tên Tạ Tẫn kia à?”
“Nhìn thì còn nhỏ, nhưng người lại khá là thanh tú.”
Ánh mắt hắn ta như có như không rơi xuống cổ ta, khiến ta không hiểu sao thấy rất khó chịu.
Ta không để ý tới.
Đến tối, người họ Trình ấy mò thẳng vào nhà ta.
Hắn ta nói với Tạ Tẫn:
“Ngươi có một thân võ nghệ tốt như vậy, nếu không có người nâng đỡ, chẳng phải quá đáng tiếc sao?”
“Huynh muội các ngươi sống túng thiếu thế này, nam nhân mà, bỏ đi một vài thứ, tự nhiên sẽ đổi được chút lợi ích thực tế.”
Nói xong, ánh mắt dính dấp của hắn liền rơi lên người ta.
Nụ cười trên môi Tạ Tẫn bỗng lạnh hẳn:
“Đại nhân là để mắt tới muội muội A Âm của ta?”
Người kia ném mấy lượng bạc vụn xuống đất.
“Ta vẫn rất coi trọng ngươi. Cầm bạc, ra ngoài uống vài chén rượu, trước khi trời sáng thì không được quay về.”
“Hôm khác ta sẽ nói vài câu trước mặt Khang vương gia, vị trí thiên phu trưởng chẳng phải sẽ là của ngươi sao? Cần gì ngươi phải liều mạng đến đầu rơi m.á.u chảy?”
“Yên tâm, ta cũng không chơi không, một lần tự nhiên sẽ cho ngươi…”
Rất nhanh, hắn ta không nói tiếp được nữa.
Bởi vì Tạ Tẫn đã bóp c.h.ặ.t cổ hắn ta, khớp ngón tay kêu răng rắc.
Ngay sau đó, từng quyền từng quyền nện xuống.
Chỉ trong chốc lát, Trình đại nhân vốn cao cao tại thượng kia, hai mắt đã bị m.á.u che kín, bị ép bò rạp dưới đất.
Nước mũi, nước mắt lẫn với m.á.u bết đầy mặt, giống ch.ó, cũng giống heo.
Ta liếc nhìn một cái, chỉ thấy buồn nôn.
Khóe môi Tạ Tẫn treo nụ cười tàn nhẫn, siết cổ người kia, hết lần này đến lần khác đập xuống đất.
“Cô nương, cô nương, xin người tha cho ta.”
Nhận ra người kia lại đang cầu cứu ta, Tạ Tẫn ngẩng đầu lên, ngón trỏ đặt trước môi, khẽ “suỵt” một tiếng với ta:
“A Âm, ngoan, quay mặt đi.”
Ta nghe lời quay người lại.
Dù không nhìn, không nghĩ, động tĩnh phía sau cũng không thể tránh khỏi truyền tới.
Đầu người kia đã bị d.a.o chẻ toạc.
Tạ Tẫn thở hổn hển, đứng dậy từ dưới đất.
Ta cứng đờ tại chỗ, tầm mắt sớm đã nhòe đi vì nước mắt, khóc không thành tiếng.
“Đừng sợ, A Âm, hắn không làm hại được muội nữa rồi.”
Tạ Tẫn run tay, muốn lau nước mắt cho ta.
Nhưng phát hiện tay mình cũng dính đầy m.á.u, liền thu về.
Hắn đè nén giọng nói run rẩy, ngữ khí lại càng thêm bình tĩnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta g.i.ế.c thượng quan, chắc chắn khó thoát khỏi cái c.h.ế.t.”
“Nơi này không an toàn nữa, trong nhà còn chút tiền dư, muội cầm lấy trước…”
Ta lắc đầu cắt lời hắn:
“Ca, hắn đêm nay dám đến làm chuyện ác như vậy, nhất định sẽ không để lộ cho người khác. Chúng ta đừng chôn trong viện, kéo ra bãi tha ma bên ngoài mà chôn.”
“Ta đã dò xét rồi, người gánh đêm ở nhà bên cạnh bệnh đã hai ngày, sáng mai muội nhận thay việc đó, hắn nhất định rất vui.”
Tạ Tẫn sững người rất lâu, bỗng khẽ thở dài một tiếng:
“A Âm nhà ta đúng là suy nghĩ chu toàn.”
Hắn không phản kháng nữa, cúi mắt xuống, mặc cho ta lau sạch m.á.u trên tay hắn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta an ủi hắn:
“Ca cứ g.i.ế.c, ta lo chôn, chuyện thiên kinh địa nghĩa.”
Tạ Tẫn không nói gì.
Ta ngẩng lên nhìn, chỉ thấy ánh nước trong đáy mắt hắn.
Hắn dường như rất bối rối.
Nhưng không phải vì đã g.i.ế.c người.
Tạ Tẫn ngày trước, rõ ràng ngay cả mắng người cũng đầy lẽ thẳng khí hùng.
Thế nhưng lúc ấy, giọng hắn trong đêm tối lại bị ép xuống rất thấp, quay mặt đi, giống như đang khóc.
“A Âm có thấy ca rất vô dụng không?”
“Con gái nhà người ta đều có quần áo đẹp, còn A Âm của chúng ta lại chẳng có gì cả.”
Ta chớp chớp mắt:
“Nhưng ta vẫn còn sống mà, ca cũng còn sống, chúng ta nhất định sẽ sống thật tốt, sẽ sống rất rất tốt.”
Tạ Tẫn không trả lời, chỉ lặng lẽ ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Ta nói khẽ: “Ca, ta vĩnh viễn tin ca.”
Lại qua một năm nữa, Tạ Tẫn cứu Khang vương, hiến kế đoạt thành, danh tiếng vang dội một thời.
Trở thành vị tướng trẻ tuổi nhất dưới trướng Khang vương.
Hắn cũng có những huynh đệ sống c.h.ế.t có nhau.
Có phủ đệ đàng hoàng t.ử tế.
Những năm sau đó, số lần Tạ Tẫn về nhà dần ít đi.
Chư hầu tranh đấu, bọn họ bận rộn công thành chiếm đất.
Cho đến khi, những huynh đệ thân thiết trong quân bắt đầu lo liệu muốn cưới cho hắn một thê thất.
Tạ Tẫn phiền rồi, liền lấy ta ra làm cớ:
“A Âm chính là nữ chủ nhân trong phủ.”
“Không cần thêm người nào nữa.”
Có huynh đệ nói, muội muội là muội muội, nữ nhân là nữ nhân.
“Không thì để muội muội lại cho ta, đợi nàng đến tuổi cập kê, ta sẽ cưới nàng, ta bảo đảm không có lòng dạ khác.”
Vị nhân huynh ấy bị Tạ Tẫn đ.á.n.h cho thành đầu heo.
Về sau, Tạ Tẫn quân công chồng chất.
Mỗi lần dự yến, Khang vương đều thích ban mỹ nhân.
Những mỹ nhân được đưa tới cũng chẳng ở lại được mấy ngày.
Tất cả đều do Tạ Tẫn tự tay quyết định, trả lại thân khế, thả đi.
Bao nhiêu năm như vậy, người ái mộ hắn rất nhiều, nữ t.ử đủ mọi kiểu.
Ta trơ mắt nhìn, từng cô nương tiếp cận Tạ Tẫn, không một ai ngoại lệ, đều thất bại.