Kim Phấn Mỹ Nhân

Chương 47



Vừa rồi tuy đầu óc choáng váng, bước đi loạng choạng, nhưng Tiêu Mộng Hồng chưa đến mức ngất xỉu. Nhận ra mình bị anh bế thẳng ra ngoài, cô lập tức cảm thấy không ổn. Cơn sốt và mệt mỏi như bị dọa cho lui bớt. Nằm trong vòng tay anh, cô thấy bất an, liền khẽ kéo tay áo anh, khàn khàn lên tiếng: “Anh để tôi xuống đi. Tôi tự đi được mà.”

Cố Trường Quân như thể chẳng nghe thấy, bế cô thẳng ra đầu ngõ, mở cửa xe, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống ghế sau. Anh cởi áo khoác của mình phủ lên người cô, rồi nhanh chóng vòng qua ngồi vào ghế lái. Chiếc xe nổ máy, lao thẳng về phía bệnh viện, suốt cả đoạn đường, anh không nói một lời.

Người khám cho Tiêu Mộng Hồng lần này vẫn là bác sĩ Vương – người từng khám trước đó. Sau khi kiểm tra và chẩn đoán, bác sĩ cho biết cô bị nhiễm một loại cúm đang bùng phát mạnh trong thời gian gần đây. Những ngày qua, bệnh viện đã tiếp nhận không ít ca tương tự, phần lớn là người già hoặc trẻ nhỏ có thể trạng yếu, vài trường hợp nhập viện muộn đã chuyển sang viêm phổi, mà một khi đã thành viêm phổi thì việc điều trị sẽ vô cùng khó khăn.

Bác sĩ quay sang nói với Cố Trường Quân: “Cố tiên sinh, dạo gần đây vợ anh có phải nghỉ ngơi không đủ, làm việc quá sức không? Cơ thể quá mệt mỏi khiến sức đề kháng suy giảm, rất dễ bị virus tấn công. Tôi khuyên anh nên cho cô ấy nhập viện điều trị và theo dõi trong vòng hai ngày. Đợi khi tình hình ổn định rồi hẵng về nhà sẽ yên tâm hơn. Sau khi về cũng cần tuyệt đối chú ý nghỉ ngơi, tránh tái phát.”

Tiêu Mộng Hồng đầu óc vẫn choáng váng, người mệt rã rời. Trong tình trạng như vậy, cô cũng chẳng còn sức để tự quyết định mình ổn hay không, rất nhanh đã được sắp xếp nằm viện. Sáng hôm sau tỉnh lại, cuối cùng cô cũng cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Đúng lúc ấy, bác sĩ Vương đến kiểm tra phòng. Tiêu Mộng Hồng còn đang nằm trên giường bệnh thì nghe thấy giọng Cố Trường Quân ở ngay ngoài cửa phòng, đang nhỏ giọng trao đổi gì đó với bác sĩ.

Sau khi bác sĩ rời đi, Cố Trường Quân bước vào nói: “Tôi phải về nhà một lát, chiều sẽ quay lại. Nếu em cần gì thì cứ nhấn chuông gọi y tá. Tôi đã dặn họ rồi.”

Tối qua Tiêu Mộng Hồng gần như mê man cả đêm, nhưng vẫn biết anh đã ở lại bệnh viện trông cô suốt. Tờ mờ sáng, anh chỉ chợp mắt một lúc trên chiếc giường gấp sơ sài dành cho người nhà bệnh nhân.

Trong lòng cô vốn đã chẳng yên, lại càng thêm áy náy — cảm giác như mình mang nợ anh điều gì đó mà chẳng biết nên làm sao để đáp lại cho phải. Vừa rồi nghe thấy anh nói chuyện với bác sĩ ngoài cửa, cô đã định bụng lát nữa sẽ tìm cách khuyên anh đừng ở lại nữa. Giờ nghe anh nói vẫn muốn quay lại, cô lập tức ngồi bật dậy:

“Hôm qua cảm ơn anh rất nhiều. Còn khiến anh phải thức cả đêm vì tôi. Tôi thật sự rất áy náy. Anh không cần phải đến nữa đâu. Tôi đã đỡ nhiều rồi.”

Cố Trường Quân nhìn cô một cái, không nói gì, nét mặt vẫn điềm tĩnh như thường.

Thật ra, từ lúc hôm qua đưa cô vào bệnh viện đến giờ, sắc mặt Cố Trường Quân vẫn không tốt lắm. Như thể chỉ vì cô đang bệnh nên anh mới nén lại không trách móc, tất cả đều hiện rõ trên vẻ mặt anh.

Tiêu Mộng Hồng đương nhiên đâu muốn mình đổ bệnh. Kiếp trước, sức khỏe cô vốn rất tốt, tinh lực dồi dào, thức đêm một hai hôm là chuyện thường ngày. Ai ngờ cuối cùng lại chết đột ngột vì bệnh tim không báo trước.

Thân thể hiện tại, nói thật, cô cũng biết rõ là không bằng trước kia, yếu ớt hơn nhiều. Lại thêm bài học xương máu từ cái chết đời trước, nên dù bây giờ thỉnh thoảng vẫn ngủ muộn, cô chưa từng để mình thức trắng đêm như trước nữa.

Chỉ có hai đêm trước là ngoại lệ. Không ngờ chỉ một lần phá lệ như vậy, lại khiến cô ngã bệnh, mà còn đúng lúc bị Cố Trường Quân bắt gặp. Có lẽ anh đã biết những chuyện xảy ra với cô mấy ngày nay, nên giờ mỗi khi nhìn thấy anh, cô lại thấy trong lòng nặng nề, cảm giác như mình vừa làm điều gì sai trái.

“Em vẫn nên lo nghĩ nhiều hơn cho sau này, đừng cố mà làm việc nữa. Lo cho sức khỏe của chính mình đi.” Anh nói xong, xoay người rời đi.

….....

Tối qua, Cố Trường Quân chỉ gọi điện về nhà, nói ngắn gọn vài câu là không về, rồi lập tức cúp máy. Lúc này, Cố phu nhân đang ngồi dưới lầu, trong lòng đầy tâm sự. Bỗng thấy con trai đã về, vừa cất tiếng gọi mẹ đã nhanh chân đi thẳng lên lầu. Bà vội hỏi: “Tối qua con đi đâu?”

Cố Trường Quân đáp: “Cô ấy bệnh, con đưa cô ấy vào bệnh viện.”

Cố phu nhân nghe vậy, trong lòng lập tức hiểu ra. Con trai chắc chắn đã ở bệnh viện suốt đêm. Có khi cả đêm không ngủ. Bà vừa thấy xót xa, lại không tránh khỏi có chút ghen tị. Bà hừ một tiếng, nói:

“Hôm nào mẹ mà bệnh, nếu con có được nửa phần lo lắng như thế cho mẹ, thì mẹ đúng là phải cảm tạ trời đất rồi.”

Cố Trường Quân dừng bước, quay đầu nhìn bà, khẽ cười, sau đó đi xuống vài bậc, đứng bên cạnh bà nói: “Mẹ, mẹ đang hối hận vì đã sinh ra một đứa con trai bất hiếu như con à?”

Cố phu nhân liếc con trai một cái, phẩy tay: “Thôi thôi, hối hận cũng chẳng làm gì được. Con lên thay đồ đi, mệt thì ngủ một giấc. Nếu không muốn ngủ thì xuống đây, mẹ có chuyện muốn nói với con.”

Mới chỉ thức trắng một đêm, với người còn trẻ, sức khỏe tốt như Cố Trường Quân thì chẳng đáng gì. Anh gật đầu: “Vậy con lên thay đồ trước. Lát nữa xuống nói chuyện với mẹ.”

Cố phu nhân gật đầu, nhìn con trai quay người bước lên lầu. Đi được nửa cầu thang, anh bất chợt dừng lại, quay đầu nói:

“Mẹ, con biết mẹ rất tốt với con. Con luôn ghi nhớ điều đó. Nhưng cô ấy là vợ con. Nếu mẹ có thể đối xử với cô ấy giống như với con, thì con càng biết ơn mẹ hơn nữa.”

Cố phu nhân sững người, nhìn con trai mà nhất thời không nói nên lời. Cố Trường Quân mỉm cười, rồi quay đầu bước nhanh lên lầu.

Cố Trường Quân về phòng tắm rửa, thay đồ xong liền xuống lầu. Thấy mẹ vẫn đang ngồi ở đó, anh bước tới ngồi cạnh, tiện tay lấy một quả táo trong khay trái cây trên bàn, dùng dao gọt một cách thuần thục.

Cố phu nhân hỏi: “Vừa nãy con nói Đức Âm bệnh, con đưa nó vào bệnh viện? Tình hình sao rồi?”

“Cảm cúm thôi. Đỡ hơn nhiều rồi. Bác sĩ Vương nói sắp được xuất viện, chỉ cần về nhà nghỉ ngơi là ổn.”

Cố phu nhân gật đầu: “Đồ ăn trong bệnh viện chắc gì đã nuốt nổi. Mẹ đã bảo mẹ Vương chuẩn bị ít món thanh đạm, nếu con quay lại đó thì tiện tay mang cho nó luôn nhé.”

Cố Trường Quân khựng lại, ngẩng lên nhìn mẹ một cái.

Cố phu nhân nhíu mày: “Gì đấy, sao lại nhìn mẹ kiểu đó?”

“Không có gì.” Cố Trường Quân bật cười, cúi đầu tiếp tục gọt táo. “Cảm ơn mẹ.”

“Thôi đi! Vừa rồi còn nói mẹ đối xử với nó không ra gì. Giờ mẹ không tranh thủ lấy lòng con dâu thì sau này chắc ngay cả đứa con trai này cũng chẳng giữ được nữa. Mẹ thật không ngờ, nuôi con lớn, cưới vợ cho con, làm mẹ chồng đến cuối cùng lại phải dựa vào nịnh nọt con dâu mới đổi được một câu “mẹ tốt” từ con trai mình!”

Cố Trường Quân chỉ mỉm cười, không nói gì. Gọt xong quả táo, anh đưa cho mẹ:

“Mẹ ăn trái cây đi.”

Cố phu nhân hừ một tiếng: “Ai thèm đồ con lấy lòng! Không ăn!”

Cố Trường Quân liền gọi San Hô mang tới một chiếc đĩa nhỏ, rồi đem quả táo vừa gọt cắt thành từng miếng đều nhau, cẩn thận bỏ hột. Cuối cùng, anh cầm chiếc xiên bạc, xiên một miếng lên, đưa tới trước mặt Cố phu nhân.

Cố phu nhân nhìn con trai một cái, cuối cùng cũng nhận lấy rồi đưa vào miệng ăn.

Cố Trường Quân lau tay, tựa người vào sofa hỏi: “Mẹ, vừa rồi mẹ nói có chuyện muốn nói với con, là chuyện gì vậy?”

Cố phu nhân đặt nĩa xuống, giọng nghiêm túc hơn: “Chuyện này trước đó mẹ cũng từng nhắc rồi, nhưng con cứ lờ đi, không chịu ngồi lại nói đàng hoàng. Mẹ thật sự chịu hết nổi rồi. Mẹ nói thẳng nhé, nếu con với Đức Âm không định ly hôn, thì đừng có để mẹ phải cứ suy nghĩ xem có nên quý con dâu này hay không. Giờ con bé cứ ở ngoài một mình thế kia, nhìn mà ngứa mắt! Ban đầu mẹ còn tưởng ở ngoài tạm một thời gian rồi về, ai ngờ chớp mắt đã mấy tháng trôi qua rồi. Rốt cuộc là khi nào con mới bảo nó dọn về? Để lâu, người ngoài mà biết, lại sinh chuyện bàn tán thì sao?”

Cố Trường Quân không trả lời.

Cố phu nhân nhìn con trai, cau mày: “Mẹ thấy con càng ngày càng chiều theo ý nó thì đúng hơn. Phải, mẹ biết bây giờ trong mắt con chỉ có nó. Càng thấy nó lạnh nhạt, con càng muốn chạy theo dỗ dành. Nhưng con cũng phải biết nhìn vấn đề chứ! Nếu là chuyện khác, mẹ còn có thể nhắm mắt cho qua. Nhưng chuyện này thì không được! Đã không ly hôn, tính sống cả đời bên nhau, thì con phải đưa nó về nhà cho mẹ!”

Cố Trường Quân ngập ngừng.

“Mẹ… mẹ cho con thêm chút thời gian. Con sẽ khuyên cô ấy về lại nhà.”

“Còn cần bao lâu nữa? Nhà mình là nơi hung hiểm lắm sao mà nó không dám về?”

Cố phu nhân tức đến mức bật dậy khỏi sofa.

“Thôi! Mẹ cũng chẳng còn trông mong gì ở con nữa!” — Cố phu nhân trừng mắt nhìn con trai — “Mẹ thấy, bây giờ nếu nó mở miệng nói một câu, chưa biết chừng con cũng dọn ra ngoài sống với nó luôn rồi! Con không nói gì đúng không? Vậy để mẹ tự đi tìm nó nói cho rõ ràng!”

“Đừng mà, mẹ! Chuyện này là lỗi của con, mẹ cũng biết rõ rồi. Bây giờ trong lòng cô ấy vẫn còn khúc mắc. Nếu mẹ cứ đến thẳng như vậy, cho dù có ép được cô ấy về, thì rồi sao? Về nhà rồi hai đứa con cãi nhau, không khí trong nhà cũng chẳng yên nổi, mẹ nói có đúng không?”

“Vậy con nói đi, rốt cuộc khi nào thì nó mới chịu quay về?”

Cố Trường Quân suy nghĩ một lúc.

“Một tháng được không mẹ? Mẹ cho con thêm một tháng. Con hứa sẽ đưa cô ấy về nhà, sau này hai đứa sẽ sống tử tế với nhau, không để mẹ phải lo nghĩ thêm gì nữa.”

Cố phu nhân lườm con trai một cái, rồi miễn cưỡng gật đầu.

“Vậy tạm thời như thế đi ạ. Con còn có việc, con đi đây.”

Cố Trường Quân không nói gì thêm, đứng dậy rời khỏi phòng, chưa bao lâu sau liền nghe tiếng xe nổ máy rời đi.

Cố phu nhân ngồi lại, khẽ thở dài.

Cố Trường Quân một lần nữa trở lại phòng bệnh của Tiêu Mộng Hồng. Hộ lý nói vừa có người đến thăm Cố phu nhân, hiện vẫn còn ở đó. Anh bước đến cửa phòng, qua tấm kính pha lê trong suốt nhìn thấy Tiết Tử An đang nói chuyện với cô, ánh mắt Tiết Tử An đầy sự quan tâm.

Cô ngồi tựa trên giường bệnh, sắc mặt tuy còn hơi tái nhợt nhưng nhìn tinh thần khá ổn, trên mặt vẫn nở một nụ cười rất đẹp. Cố Trường Quân cảm giác như chưa từng thấy cô cười tươi với mình như vậy bao giờ. Anh khẽ cau mày theo bản năng rồi nhẹ nhàng gõ cửa, đẩy cửa bước vào, trên mặt đã nở nụ cười.

Tiết Tử An quay lại thấy Cố Trường Quân bước vào, giật mình một chút, rồi đứng lên nói: “Cố tiên sinh, ngài đã đến rồi à? Sáng nay tôi có chuyện cần bàn bạc với Cố phu nhân, sau đó nghe Tiểu Lâm báo tin cô ấy sinh bệnh phải nhập viện nên không đến được. Vừa rồi tôi đi ngang qua đây nên tiện thể vào thăm một chút. Tôi đã khuyên cô Cố phải nghỉ ngơi thật tốt, coi trọng sức khỏe. Công việc nhà xưởng bên tôi cũng không gấp gáp gì, để khi cô ấy khỏe lại rồi hẵng làm cũng không muộn.”

Cố Trường Quân lễ phép đáp lại: “Thay mặt cô ấy, tôi xin cảm ơn Tiết tiên sinh đã đến thăm, cũng cảm ơn Tiết tiên sinh đã thấu hiểu. Tôi sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, khi sức khỏe hồi phục sẽ lại liên hệ với ngài.”

Tiết Tử An gật đầu, nhìn Tiêu Mộng Hồng rồi nói nên lời cáo từ. Tiêu Mộng Hồng mời anh ta đi cẩn thận. Cố Trường Quân còn tự tay tiễn anh ta ra cửa. Trở lại phòng bệnh, đóng cửa lại, anh liếc mắt nhìn chằm chằm vào một bó hoa tươi trên tủ đầu giường, rõ ràng là Tiết Tử An mang đến. Anh nhướng mày nói:

“Tiết tiên sinh đúng là người có phong cách. Tặng hoa rất có gu, rất hợp với em.”

Tiêu Mộng Hồng không để ý lời anh, chỉ nhẹ nhàng nói: “Tôi biết anh rất bận. Thật sự ngại phiền anh đến đây. Vừa rồi tôi đã hỏi thăm bác sĩ Vương, bác sĩ nói tôi có thể xuất viện rồi. Về nhà tôi sẽ chăm sóc sức khỏe cho thật tốt.”

Cố Trường Quân quay mặt đi, không nói gì, đặt một hộp đồ ăn lên bàn cạnh đó, nơi có bó hoa:

“Mẹ biết em bệnh, bảo tôi mang đến đây cho em ăn một chút.”

Tiêu Mộng Hồng sửng sốt: “Thật phiền anh, thay tôi cảm ơn bà nhé.”

Cố Trường Quân kéo ghế, ngồi xuống cạnh mép giường, nhìn cô, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

“Nói đi, em cứ thế không muốn dọn về, rốt cuộc muốn chờ đến khi nào?” Anh hỏi ngay.

Tiêu Mộng Hồng nhìn anh, anh cũng nhìn lại cô. Hai người đối diện nhau, mắt nhìn mắt.

“Thật ra thì tôi không định nhanh chóng nhắc lại chuyện này như vậy. Nhưng lần này em bệnh, khiến tôi cảm thấy cứ để em ở ngoài như thế, cũng không phải lựa chọn hợp lý. Tôi trước đây cũng nói rồi, sẽ không ép buộc em phải về. Giờ cũng vậy thôi. Chỉ là tôi muốn nhấn mạnh lần nữa, chỉ cần em chịu về, em muốn làm gì thì làm, tôi vẫn như trước, tuyệt đối không đụng đến em nếu chưa có sự cho phép của em.”

Khi anh nói những lời này, Tiêu Mộng Hồng lập tức nhớ đến chuyện trước kia hắn đã dùng sức với mình, nét mặt không tự giác lộ rõ. Anh dường như cũng nhớ ra, khụ một tiếng rồi nói:

“Lần trước không tính. Đó là ngoại lệ. Tôi đảm bảo sau này sẽ không như vậy nữa.”

Tiêu Mộng Hồng nhìn anh chăm chăm, liếc một cái.

“Chúng ta không có khả năng ly hôn, em chắc cũng biết rõ điều đó.” Anh tiếp tục nói, “Vậy mà đến giờ em vẫn cố giữ ý định ở ngoài kia, tôi chỉ nghĩ được một lý do duy nhất, đó là em dùng cách đó để thể hiện sự bất mãn với tôi. Việc đó là quyền tự do của em. Nhưng dù sao chúng ta vẫn là vợ chồng, đúng không?”

Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói tràn đầy dịu dàng: “Vậy sao em không thể cho tôi một cơ hội để làm lại từ đầu?”

Trong lòng Tiêu Mộng Hồng bỗng tràn ngập những suy nghĩ rối bời, khó lòng dứt ra.

Cô không đồng ý với cách nói của anh, cũng không cho rằng việc mình đến giờ vẫn sống bên ngoài chỉ là để thể hiện sự bất mãn với anh. Thực ra, đối với cuộc hôn nhân giữa hai người, cô vẫn chưa cảm thấy có sự gắn bó hay thật sự chấp nhận. Nhưng cô lại không biết phải phản bác anh bằng cách nào cho đúng.

Anh nói xong, không thúc giục cô, chỉ dựa lưng trên ghế, nhìn cô chăm chú. Tiêu Mộng Hồng do dự một lúc lâu, cuối cùng mới nói: “Cố Trường Quân, anh để tôi suy nghĩ một chút.”