“Thẩm nương t.ử kính mến, nếu tương lai cuộc sống của nương t.ử ngoài biên ải xa xôi có gặp phải muôn vàn khó khăn, trắc trở gì, thì xin hãy nhớ kỹ một điều, phủ Tứ hoàng t.ử của ta luôn luôn mở rộng cánh cổng chào đón nương t.ử quay trở về kinh thành bất cứ lúc nào đấy nhé."
Ta khẽ mỉm cười đầy ẩn ý sau khi đọc xong những lời lẽ lôi kéo của hắn, thản nhiên gấp gọn bức thư lại rồi nhét vào trong ống tay áo rộng.
“Tỷ tỷ ơi, không rõ chúng ta có cần phải viết một bức thư trả lời lại để giữ mối quan hệ kết giao với ngài ấy không ạ?"
“Tuyệt đối không cần phải tốn công vô ích làm gì đâu."
“Tại sao lại như vậy hả tỷ?"
“Bởi vì ta đã hạ quyết tâm rồi, cuộc đời này ta quyết không bao giờ muốn bước chân quay trở lại cái kinh thành thị phi, dơ bẩn này thêm một lần nào nữa đâu."
Thanh Hòa đăm đăm nhìn ta, ánh mắt thoáng hiện lên một tia hiểu ý song vẫn phảng phất chút ngơ ngác, mờ mịt của tuổi trẻ.
Ta quay người rảo bước tiến vào trong phòng ngủ, bắt đầu thu dọn những hành trang, quần áo giản dị của hai người để chuẩn bị lên đường.
“Tỷ tỷ ơi, cho em hỏi chuyến này hai chúng ta rốt cuộc là đang mưu tính di chuyển đi tới nơi nào để định cư lâu dài vậy ạ?"
“Quay trở về quê cha đất tổ cũ của phu quân năm xưa con ạ."
“Quê cũ của Quốc công gia năm xưa sao ạ?"
“Ừm, đúng thế con ạ.
Phu quân trước khi lên đường xuất chinh có hứa hẹn với ta một điều, bảo rằng đợi đến ngày giặc dã ngoài biên ải bị dẹp tan hoàn toàn, thiên hạ thái bình, chàng tự khắc sẽ từ quan cởi giáp, dắt tay ta quay trở về ngôi làng nhỏ quê cũ của chàng, hai vợ chồng cùng nhau khai hoang trồng ruộng, vui thú điền viên, nuôi hoa thưởng trà qua ngày đoạn tháng."
Giọng nói của ta thốt ra đến những lời này bỗng chốc trở nên nghẹn ngào, khản đặc lại vì xúc động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nay chàng tuy đã vĩnh viễn không còn tại thế để hoàn thành lời hứa năm xưa nữa rồi, thì phận làm thê t.ử như ta, tự khắc phải thay chàng quay trở về nơi đó để sống nốt phần đời còn lại của hai người vậy."
Thanh Hòa nghe vậy vành mắt bỗng chốc đỏ hoe, sụt sịt khóc thương cảm song cũng ngoan ngoãn không dám mở miệng gặng hỏi thêm điều gì khác nữa, nhanh nhẹn phụ giúp ta thu dọn đồ đạc.
Sáng sớm ngày hôm sau khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới vừa ló rạng ngoài chân trời, ta cung kính dùng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy tấm bài vị thiêng liêng của Quốc công gia bước lên xe ngựa.
Thanh Hòa ôm bọc hành lý quần áo, rảo bước đi theo phía sau lưng ta cùng bước lên xe an tọa.
Bánh xe lăn dài trên con phố, tiếng “lục cục" vang lên đều đặn quen thuộc bám theo suốt chặng đường đi ra phía cửa thành.
Ta thủy chung vẫn ngồi im thin thít trong xe, quyết không có lấy một lần ngoảnh đầu lại nhìn ngó khung cảnh kinh thành phía sau lấy một lần nào nữa.
Cỗ xe ngựa thong thả băng qua cánh cổng thành kiên cố, chính thức tiến bước bước vào con đường quan lộ rộng lớn hướng về phương xa.
Hai bên đường đi lúc này đang là những cánh đồng lúa mỳ xanh mướt trải dài dằng dặc đến tận chân trời, phía xa xa là những dãy núi non trùng điệp, nhấp nhô ẩn hiện sau làn sương sớm mờ ảo.
Một làn gió xuân mát rượi từ phương xa thổi tới hắt thẳng vào trong xe qua ô cửa sổ, mang theo hương vị ngai ngái, nồng nàn của đất mẹ thiên nhiên thanh khiết.
Ta khẽ vươn tay vén rèm xe lên, ánh mắt đăm đăm phóng tầm mắt nhìn ngắm khung cảnh bao la, tự do bên ngoài.
Con đường phía trước cuộc đời ta rồi đây sẽ chứa đựng muôn vàn điều gì đang chờ đón phía trước ư?
Bản thân ta lúc này thực sự cũng chẳng thể nào nắm rõ được câu trả lời chính xác đâu.
Thế nhưng ta thừa hiểu một điều, kể từ khoảnh khắc bước chân ra khỏi cánh cổng thành kinh kỳ ngày hôm nay, suốt phần đời còn lại của cuộc đời này, ta quyết không bao giờ sống vì thù hận, hay sống vì ánh mắt của kẻ khác nữa đâu.
Cuộc đời này, ta chỉ muốn được sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa cho chính bản thân mình mà thôi.