Kinh Hoa Vỡ Vụn

Chương 1



1

Hôn ước giữa ta và Tạ Trọng Lâu được định từ khi còn trong bụng mẹ.

Nhà họ Lục là thế gia trâm anh nhiều đời, còn vinh hiển của nhà họ Tạ là do phụ thân Tạ Trọng Lâu một thân một kiếm c.h.é.m g.i.ế.t nơi sa trường mà giành lấy.

Phụ mẫu ta kính phục ông ấy dũng mãnh, lại trung quân ái quốc, vì thế khi ta còn chưa chào đời đã hứa cho nhà họ Tạ một mối lương duyên.

Cũng bởi vậy mà từ nhỏ ta và Tạ Trọng Lâu đã lớn lên bên nhau.

Hắn tính tình ngang tàng, ngạo nghễ, bị Tạ bá phụ bắt gặp rồi lôi ra quất roi là chuyện như cơm bữa.

Có một lần hắn mới học được kiếm pháp, liền chạy đến trước mặt ta khoe khoang. Nào ngờ chưa đ.á.n.h được mấy chiêu đã kiệt sức, mũi kiếm sượt qua má ta, m.á.u tươi lập tức chảy dài.

Tạ bá phụ phạt hắn quỳ giữa trời băng đất tuyết nửa ngày.

Ta đến cầu tình cho hắn, lại bị Tạ Trọng Lâu đang quỳ dưới đất kéo lấy vạt váy.

“Vết thương của nàng... có sao không?”

Ta cúi mắt nhìn hắn.

Trong đôi mắt của thiếu niên vốn luôn bất kham, phóng túng ấy lúc này chỉ còn đầy vẻ hối hận.

Hắn mím môi, giơ tay khẽ chạm qua vết thương trên má ta, thấp giọng xin lỗi:

“Xin lỗi, Chiêu Chiêu. Là ta học nghệ chưa tinh, lại cứ thích khoe khoang.”

“Nàng đợi đó. Sau này ta sẽ ra chiến trường, lập công danh hiển hách, kiếm cho nàng một phong cáo mệnh phu nhân để chuộc lỗi.”

Hôm ấy tuyết lớn phủ đầy trời.

Thiếu niên quỳ giữa màn tuyết trắng, huyền y tóc mực, cùng biển tuyết mênh mang phía sau tôn lên một gương mặt tuấn tú đến cực điểm.

Đôi mắt đen như mực, làn da trắng tựa ngọc, môi nhạt màu. Chỉ có nơi khóe mắt là một nốt lệ chí đỏ thẫm, như nét màu rực rỡ nhất giữa bức họa và đất trời.

Khung cảnh ấy, ta nhớ rất lâu.

Lời hứa của hắn, từng câu từng chữ, đến nay vẫn như còn văng vẳng bên tai.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc, ta lại nhớ đến kiếp trước.

Ngày hắn đến từ hôn, đứng trước mặt ta với vẻ mặt chán ghét đến cực điểm:

“Giữa ta và nàng vốn chưa từng có nửa phần tình ý. Cứ dây dưa mãi như vậy, có ý nghĩa gì sao?”

“Ta thật không hiểu, cô nương nhà họ Lục sao lại có thể mặt dày đến thế. Chẳng lẽ nhà họ Lục đời đời thư hương, đọc toàn những thứ như [Hậu Hắc Học] hay sao?”

Ta không biết [Hậu Hắc Học] là thứ gì.

Nhưng ta hiểu rất rõ từ ánh mắt hắn rằng…

Tạ Trọng Lâu đã không còn thích ta nữa.

Thiếu niên từng quỳ trong tuyết xin lỗi ta, từng cưỡi ngựa rong ruổi khắp ngoại thành kinh đô chỉ để tìm cho ta cành hải đường đầu tiên của mùa xuân...

Đã mãi mãi dừng lại trong trận tuyết năm ấy.

Dừng lại trong những hồi ức đẹp đẽ như một giấc mộng hư ảo của ta.

Mà nay...

Ngay cả những hồi ức ấy, ta cũng không muốn giữ lại nữa.

2

Hoàn hồn lại, gương mặt đầy vẻ chán ghét của Tạ Trọng Lâu trong ký ức dần chồng lên gương mặt ngạo nghễ của thiếu niên trước mắt.

Trong lòng ta bỗng nguội lạnh.

Ta giơ tay định đóng cửa sổ lại:

“Thì đã sao? Tạ Trọng Lâu, ta không muốn gả nữa.”

Hắn lại đưa cánh tay ngang qua chắn trước mặt ta, ánh mắt sáng rực:

“Vì sao? Nàng đã phải lòng người khác rồi sao?”

Kẻ phản bội trước lại còn đến chất vấn ta trước?

Ta tức đến bật cười.

Nhưng lời đến bên môi lại hóa thành mỏi mệt, chẳng buồn giải thích thêm nữa.

“Coi như là vậy đi.”

Nào ngờ hắn vẫn không chịu rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thậm chí còn chống tay lên bệ cửa rồi nhảy thẳng vào phòng.

Ánh trăng tan vào đôi mắt lạnh lẽo của hắn, mờ ảo như làn sương phủ trên mặt suối nơi khe núi.

Cùng tuổi với ta, vậy mà Tạ Trọng Lâu lại cao hơn hẳn một cái đầu.

Lúc này hắn từ trên nhìn xuống, khí thế sắc bén đến lạ thường.

“Vậy nàng nói xem là ai?”

Hắn nhướng mày:

“Tiểu gia muốn tận mắt nhìn thử. Cả kinh thành này, ngoài Tạ Trọng Lâu ta ra, còn ai xứng với nàng nữa?”

Phải rồi.

Đây mới là Tạ Trọng Lâu.

Kiêu ngạo, nhiệt thành, thẳng thắn đến cực điểm.

Khi yêu ta là như vậy.

Mà khi không yêu nữa, lại càng quyết tuyệt hơn.

Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, dùng cơn đau nhói ấy đè xuống những cảm xúc đang cuồn cuộn dâng lên trong lòng, chậm rãi nói từng chữ:

“Ngoài ngươi ra, ai cũng xứng với ta.”

“Bởi vì ta không còn thích ngươi nữa rồi, Tạ Trọng Lâu.”

Thiếu niên lập tức cứng người.

Ánh trăng rơi xuống gương mặt hắn.

Hắn nghiến răng:

“Ta không tin.”

“Năm 12 tuổi, chính nàng nói muốn gả cho ta.”

“Nàng nhận trâm cài của ta, nhận ngọc bội của ta, nhận cả cây đàn của ta.”

“Lục Chiêu Ý, ta không tin nàng sẽ thay lòng đổi dạ.”

Lời ấy lại nhắc ta nhớ ra.

Ta xoay người, mở hộp trang sức, lấy chiếc trâm và ngọc bội hắn từng tặng, đưa trả lại.

“Trả cho ngươi.”

“Còn cây đàn kia, ngày mai ta sẽ sai người mang đến phủ Tướng quân.”

Tạ Trọng Lâu không chịu nhận.

Rùa

“Chiêu Chiêu, nàng từng nói với ta lòng mình ra sao.”

Ta khẽ thở dài:

“Nhưng lòng người... vốn là thứ dễ đổi thay nhất.”

Thế sự quả thực kỳ diệu.

Kiếp trước, giữa ta và hắn cũng từng có một cuộc đối thoại như thế.

Chỉ là vị trí của hai người hoàn toàn đảo ngược.

Khi ấy, ta cố gắng giữ thẳng sống lưng, nói với hắn về những năm tháng đã qua.

Nói về những món quà ấy.

Nói về những tình ý nặng sâu chất chứa trong đó.

Nhưng hắn lại đập nát cây đàn ngay trước mặt ta.

Ném cả ngọc bội lẫn trâm cài xuống đất.

Rồi nhìn ta bằng ánh mắt giễu cợt:

“Lục đại tiểu thư, lòng người vốn là thứ dễ đổi thay nhất.”

Nhưng...

Sao lại có thể đổi thay triệt để đến vậy?

Kiếp trước, ta không hiểu.

Mà giờ đây, đến lượt hắn không hiểu.