Đêm đã khuya.
Gió lạnh lùa qua song cửa.
Tạ Trọng Lâu đứng lặng trước mặt ta hồi lâu, rồi đột nhiên thả lỏng vẻ mặt:
“Lục Chiêu Ý, những lời nàng nói, ta không tin lấy một chữ.”
“Dù bây giờ nàng có ghét ta đến đâu, nhưng yến tiệc trong cung ngày kia... chẳng lẽ chỉ vì ta có mặt mà nàng không dám đi sao?”
Ta trừng mắt nhìn hắn.
Hắn khẽ nhếch môi:
“Lòng dạ thay đổi thì thôi, chẳng lẽ ngay cả lá gan cũng nhỏ đi rồi?”
Nói xong câu ấy, hắn không nhìn ta thêm lần nào nữa.
Chỉ chống tay lên bệ cửa, dứt khoát nhảy ra ngoài.
Chớp mắt đã biến mất giữa màn đêm.
Ta cầm chiếc trâm và ngọc bội trong tay, nhìn khung cửa sổ trống rỗng, nhất thời chẳng biết nên nói gì.
Chỉ có trái tim đang đập dữ dội trong l.ồ.ng n.g.ự.c nhắc nhở ta rằng…
Ta vẫn không cách nào khống chế được bản thân.
Vẫn rung động trước Tạ Trọng Lâu kiêu ngạo, rực rỡ và đầy khí phách thiếu niên như thế.
Thực ra, kiếp trước sau khi thành thân, ta và hắn đã làm một đôi phu thê oán ngẫu suốt 5 năm.
Hắn ghét ta.
Nhưng lại thích giày vò ta nơi màn trướng.
Mỗi lần như thế còn cười lạnh hỏi:
“Đằng nào nàng cũng nhất quyết phải gả cho ta.”
“Loại chuyện này... hẳn nàng cũng nên cảm thấy hưởng thụ mới phải chứ?”
Sau khi Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu qua đời, hắn thậm chí không bước chân vào phòng ta thêm lần nào nữa.
Ngay cả những thứ ta từng chạm qua, hắn cũng chẳng buồn đụng đến.
Có lần chúng ta cùng dự yến trong cung.
Bị phu nhân thừa tướng trêu ghẹo, ta gắp một miếng điểm tâm cho hắn.
Nào ngờ Tạ Trọng Lâu lại hất cả đĩa xuống đất ngay trước mặt mọi người.
Sau đó dùng khăn lau tay, hờ hững nói:
“Vô ý làm đổ mất rồi.”
“Phụ lòng mỹ ý của phu nhân, thật sự có lỗi.”
Ai cũng nhìn ra hắn cố tình.
Ngay khoảnh khắc ấy, ta đối diện với ánh mắt đầy vẻ chế nhạo của hắn.
Và cũng lần đầu tiên nhận ra một cách rõ ràng…
Người trước mắt đã không còn là Tạ Trọng Lâu của 5 năm trước, người từng yêu ta đến tận xương tủy.
Hắn đã hoàn toàn trở thành một kẻ xa lạ.
Mà đến tận lúc ấy...
Ta vẫn không biết rốt cuộc vì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy.
3
Trước ngày dự cung yến, mẫu thân đặc biệt đến phòng ta.
Người ngồi bên giường, nhẹ giọng hỏi:
“Nếu ngày mai con không muốn đi, ta sẽ bẩm với Thái hậu rằng con nhiễm phong hàn, đang nằm dưỡng bệnh.”
Trong ánh mắt của người là nỗi lo lắng không hề che giấu.
Ta lắc đầu:
“Không sao đâu ạ. Con sẽ đi.”
Đương nhiên phải đi.
Sao ta có thể để Tạ Trọng Lâu được dịp chê cười mình?
Mẫu thân khẽ thở dài, đưa tay vuốt tóc ta:
“Con và Trọng Lâu lớn lên cùng nhau từ thuở nhỏ, ta vốn nghĩ giữa hai đứa ít nhiều cũng có tình nghĩa.”
“Chỉ là suy cho cùng, vẫn là phụ mẫu tính toán chưa thỏa đáng, không nên định hôn ước quá sớm.”
“Là con không tốt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta khịt mũi, cảm thấy sống mũi hơi cay:
“Con biết chuyện hủy hôn đã khiến nhà họ Lục gặp không ít phiền phức.”
Mẫu thân lập tức trách yêu:
“Sao có thể gọi là phiền phức được?”
“Hôn sự của con, đương nhiên phải thuận theo ý nguyện của con mới phải.”
Kiếp trước, ta cố chấp muốn gả cho Tạ Trọng Lâu.
Trong mắt Hoàng thượng, đó lại là việc văn thần và võ tướng trong triều cấu kết với nhau.
Người sao có thể dung thứ được.
Bởi vậy, chẳng bao lâu sau khi thành thân, thế lực nhà họ Lục dần bị gạt ra ngoài.
Phụ thân tuy vẫn ở địa vị cao, nhưng chỉ còn là một chức quan nhàn tản, không còn nắm giữ bất kỳ thực quyền nào nữa.
Ngược lại, nhà họ Tạ lại được Tạ Trọng Lâu khéo léo xoay xở mà bảo toàn.
Về sau, ta càng lúc càng cảm thấy hắn xa lạ.
Không chỉ bởi hắn từ chỗ yêu ta sâu đậm nhất, biến thành người căm ghét ta nhất.
Mà còn bởi...
Tạ Trọng Lâu của năm ấy vốn ghét nhất những chuyện tranh đoạt, luồn lách nơi triều đình.
Người từng nói sẽ dùng chiến công hiển hách để đổi cho ta một phong cáo mệnh.
Vậy mà chẳng biết từ khi nào, hắn lại trở thành đúng dáng vẻ tròn trịa, khôn khéo, lõi đời mà bản thân từng khinh ghét nhất.
Hôm sau, ta thức dậy từ rất sớm.
Tỉ mỉ trang điểm hồi lâu.
Một thân váy xếp màu lựu đỏ thêu tám dải vân mây, kết hợp với cả bộ trang sức ngọc trai và hồng bảo thạch.
Thanh nhã mà không mất vẻ quý khí.
Nào ngờ xe ngựa vừa dừng trước cổng cung, đã chạm mặt Tạ Trọng Lâu.
Hắn nhướng mày, khóe mắt đầy ý cười:
“Biết hôm nay sẽ gặp ta nên cố ý ăn diện đẹp đến vậy sao?”
Đúng là tự mình đa tình.
Ta khẽ cong môi:
“Tạ tướng quân nghĩ nhiều rồi.”
“Hôn ước giữa ta và ngài đã hủy bỏ. Hôm nay ta ăn mặc thế này, đương nhiên là để tìm kiếm lương duyên mới trong cung yến.”
Sắc mặt Tạ Trọng Lâu lập tức tối sầm.
Hắn nghiến răng:
“Lục Chiêu Ý, nàng dám.”
Đúng lúc ấy, phía sau lại có một cỗ xe ngựa khác tiến đến.
Ban đầu ta cũng chẳng để tâm.
Cho đến khi một giọng nữ nhân dịu dàng quen thuộc vang lên:
“Đa tạ công công.”
Tựa như bị một chiếc đinh lớn đóng c.h.ặ.t tại chỗ.
Cả người ta lập tức cứng đờ.
Tạ Trọng Lâu nhận ra sự khác thường, khẽ nhíu mày:
“Sao vậy?”
Nhưng ta đã chẳng còn tâm trí trả lời.
Chỉ lặng lẽ c.ắ.n đầu lưỡi, chậm rãi quay đầu nhìn lại.
Cách ta vài bước chân.
Nữ t.ử mặc áo tím váy trắng kia...
Chính là người ở kiếp trước mà Tạ Trọng Lâu muốn cưới sau khi bỏ ta.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của ta, nàng cũng quay đầu nhìn sang.
Rùa
Ánh mắt vượt qua ta, rơi thẳng lên người Tạ Trọng Lâu phía sau.
Đôi mắt nàng bỗng sáng lên.
“Tạ tiểu tướng quân.”