Trước khi nỗi hoảng sợ khổng lồ cuốn phăng lý trí, ta dùng sức c.ắ.n môi, ép bản thân bình tĩnh lại.
“Thật sao?”
“Nếu hắn thật sự không về được nữa, vậy ngươi còn sợ gì?”
Khi nhìn thấy trong thần sắc hắn xuất hiện một tia tức giận, trái tim ta ngược lại dần thả lỏng.
“Ngươi rất thông minh.”
“Dám dùng s.i.n.h t.ử để cược rằng ta sẽ thả hắn ra.”
Hồi lâu sau, cuối cùng hắn chậm rãi mở miệng.
“Nhưng có vài chuyện là cốt truyện đã định sẵn từ lâu.”
“Tạ Trọng Lâu dù có lợi hại đến đâu, cũng chẳng qua chỉ là người trong sách, không thể thay đổi vận mệnh mà thôi.”
“Các người không có phần thắng.”
Sự ngạo mạn trong giọng hắn lộ ra không hề che giấu.
Ánh mắt rơi trên người ta cũng đầy vẻ khinh thường và khinh bạc.
Tạ Trọng Lâu có một gương mặt rực rỡ như mực đậm vẽ nên.
Dùng dung mạo của hắn để làm ra vẻ mặt như vậy, trông thật sự vô cùng trái ngược.
Nhưng người này dường như chẳng hề nhận ra.
Ngược lại, Thẩm Tụ đang tựa trong lòng hắn lại hơi cứng người trong thoáng chốc.
Khoảnh khắc ấy.
Trong đầu ta chợt lóe lên một ý nghĩ kỳ lạ.
Dường như...
Tuy Thẩm Tụ khá thân mật với linh hồn kỳ quái đang chiếm lấy thân thể Tạ Trọng Lâu này.
Nhưng người mà trong lòng nàng thật sự hướng về...
Lại là Tạ Trọng Lâu chân chính.
15
Sau khi trở về phủ Thái phó, đêm ấy, ta nằm mơ một giấc mộng kỳ lạ.
Rùa
Trong mộng, ta và Tạ Trọng Lâu lại là nhân vật trong một quyển thoại bản.
Ta là đích nữ nhà Thái phó, hắn là thiếu niên tướng quân. Hai chúng ta là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau từ thuở nhỏ. Đến năm ta 16 tuổi cập kê, thuận lợi thành thân.
Thế nhưng sau khi thành hôn, vì huynh trưởng ta lập được chính tích nơi nhiệm sở, Tạ Trọng Lâu lại lập chiến công, hai nhà Lục — Tạ quyền thế nghiêng trời, khiến lòng quân vương sinh kiêng dè, cho rằng nhà họ Tạ có ý mưu phản, suýt nữa gặp họa xét nhà.
Vào thời khắc then chốt, lại là Thẩm Tụ đứng ra, dùng chính tính mạng của mình đổi lấy cho nhà họ Tạ một đường sống mong manh.
Mà lý do nàng làm vậy, chỉ bởi năm thiếu thời, từng thoáng nhìn thấy Tạ Trọng Lâu cưỡi ngựa lướt qua trên phố, từ đó đem lòng si mê.
Chỉ là...
Thẩm Tụ trong mộng tính tình trầm lặng, nhu nhược. Dù bị kế mẫu ức h.i.ế.p, nàng cũng chẳng có dũng khí phản kháng, mặc cho bà ta gả mình cho Tĩnh Viễn hầu đã hơn 50 tuổi làm kế thất.
Cả đời nàng, chuyện dũng cảm duy nhất từng làm, chính là vì nhà họ Tạ, vì Tạ Trọng Lâu.
Cảnh tượng trong mộng lướt qua như ánh nước bóng mây.
Đến cuối cùng, khi ta chậm rãi mở mắt, trời đã sáng rõ.
Ta chống tay lên trán, chậm rãi ngồi dậy, tâm trí vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi giấc mộng.
Hôm qua ở phủ Tướng quân, linh hồn xa lạ kia luôn miệng nói Tạ Trọng Lâu là người trong sách, vận mệnh không thể đổi thay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nếu là vậy, thì hắn và Thẩm Tụ chính là người đọc sách sao?
Thẩm Tụ của hiện tại có tính tình khác xa trong giấc mộng của ta như thế, liệu có phải cũng giống Tạ Trọng Lâu, thân thể bị một linh hồn xa lạ không rõ lai lịch chiếm giữ?
Trước kia ta vốn không tin những chuyện q.u.ỷ thần hoang đường này.
Thậm chí ở kiếp trước, khi tâm ý của Tạ Trọng Lâu đột nhiên thay đổi, tính tình cũng long trời lở đất theo, ta vẫn chưa từng nghĩ đến khả năng ấy.
Nhưng nay ta đã đích thân trải qua chuyện sống lại một đời kỳ lạ như vậy.
Suy đoán táo bạo ấy mới nổi lên trong đầu, rồi từng bước từng bước được ta chứng thực.
Khi dùng bữa sáng, mẫu thân nhìn ta bằng vẻ muốn nói lại thôi, trong mắt đầy lo lắng:
“Hôm nay mưa lớn, con vẫn muốn đến phủ Tướng quân sao?”
“Đương nhiên.”
Ta phải ngày ngày đến phủ Tướng quân.
Ngày ngày xuất hiện trước mặt linh hồn xa lạ kia và Thẩm Tụ.
Dẫu nhất thời không thể gọi Tạ Trọng Lâu trở về, ta cũng phải khiến bọn họ ăn không ngon, ngủ không yên.
Bởi vì nếu Tạ Trọng Lâu đời này chưa hề biến mất, mà chỉ bị nhốt trong chính thân thể mình...
Vậy thì kiếp trước nhất định cũng như vậy.
Cho nên kiếp trước, hắn bị giam cầm trong thân xác của mình.
Tận mắt nhìn song thân bị hại, nhìn ta bị n.h.ụ.c n.h.ã, nhìn cốt khí và niềm kiêu hãnh của nhà họ Tạ từng bước đi đến suy bại, nhưng lại chẳng thể làm gì.
Khi ấy, trong lòng hắn sẽ đau đớn đến nhường nào?
Ta uống cạn bát sứ xanh đựng sữa hạnh nhân, bảo Tiểu Chức đi gọi người chuẩn bị xe ngựa.
Bỗng từ bên cạnh có một bàn tay vươn tới.
Ngón tay thon dài nắm một chiếc ô giấy dầu mười sáu nan.
Giọng nói lạnh nghiêm, ngay cả tiếng mưa cũng không thể che mờ:
“Huynh đi cùng muội.”
Là huynh trưởng.
Ban đầu ta không hiểu ý huynh ấy.
Mãi đến hôm ấy, sau hơn mười ngày mưa lớn liên miên ở kinh thành, trời khó khăn lắm mới tạnh.
Ta muốn đến tiệm trang sức chọn vài món đồ, vô tình nghe thấy người bên ngoài bàn tán.
“Nghe nói sau khi Lục Chiêu Ý tự xin hủy hôn, Tạ tiểu tướng quân lại lập chiến công, nàng ta liền hối hận. Nhưng Tạ tiểu tướng quân đã đổi lòng sang Thẩm Tụ rồi, nàng ta đành mặt dày mày dạn ngày ngày chạy đến phủ Tướng quân dây dưa, đuổi thế nào cũng không đi. Lục Thái phó cả đời thanh liêm, đến cuối cùng thanh danh lại bị nữ nhi này làm mất sạch.”
“Còn không phải sao? Một cô nương chưa xuất giá mà cứ vội vàng chạy đến nhà nam t.ử. E rằng bước tiếp theo chính là cởi áo dâng giường rồi.”
Bàn tay đang cầm miếng ngọc liệu của ta đột nhiên cứng giữa không trung.
Huynh trưởng bên cạnh đưa tay tới, che lấy tai ta:
“Chiêu Chiêu, đừng nghe.”
Trong đôi mắt sâu thẳm của huynh ấy tràn đầy đau lòng.
“Muội muốn nghe.”
Ta chậm rãi hít sâu một hơi, gỡ tay huynh ấy xuống, khẽ mỉm cười:
“Huynh trưởng, những lời này, muội sẽ ghi nhớ từng chữ trong lòng.”