Huống chi so với những nhục nhã lạnh nhạt ở kiếp trước, vài câu bàn tán của người ngoài lại tính là gì?
Khi ấy ta còn chưa biết người trước mắt mà mình ngỡ là tâm thượng nhân từ lâu đã không còn là Tạ Trọng Lâu lớn lên bên ta nữa.
Ta chỉ trăm mối không hiểu, không hiểu vì sao hắn đổi lòng, càng không hiểu vì sao hắn khinh bạc, n.h.ụ.c n.h.ã ta đến mức ấy.
Mà nay, chân tướng từng chút từng chút hiện ra trước mắt ta, như bóc tơ gỡ kén.
Ta cũng vớt lên từ ký ức kiếp trước những mảnh vụn rời rạc.
Chúng ghép lại thành tình ý càng thêm sâu nặng của ta dành cho Tạ Trọng Lâu sau khi trải qua niết bàn.
Cũng khiến sự kiên quyết trong lòng ta ngày càng rõ ràng.
Ta là Lục Chiêu Ý.
Ta sẽ không nhận thua trước bất kỳ ai.
Dù đó là hai linh hồn không rõ lai lịch.
Trời hôm ấy rất đẹp.
Sau khi rời khỏi tiệm trang sức, có lẽ để dỗ ta vui, huynh trưởng đề nghị:
“Nghe nói hải đường xuân ở sườn Mãn Nguyệt ngoài thành đã nở rồi.”
“Hôm nay là sinh thần của Chiêu Chiêu, huynh đưa muội đi ngắm hoa.”
Ta ngẩn ra, rồi chợt phản ứng lại.
Phải rồi.
Hôm nay là mùng 6 tháng 3.
Là sinh thần của ta.
Mấy ngày nay, trong lòng ta chỉ nghĩ cách đối phó với hai linh hồn xa lạ kia, đến cả sinh thần của mình cũng quên mất.
Mà nếu là trước kia, mỗi năm đến sinh thần của ta, Tạ Trọng Lâu đều sẽ tỉ mỉ chuẩn bị một món quà, rồi đích thân mang đến phủ Thái phó.
Có một năm, hắn tặng vòng tay bích tỉ, nhưng huynh trưởng đã tặng ta một chiếc giống hệt.
Thiếu niên ấy liền nhướng mày, kéo ta ra ngoài, đi khắp nửa kinh thành, ghé hết các tiệm trang sức mà vẫn không chọn được món tốt nhất.
Cuối cùng, hắn đưa ta cưỡi ngựa đến sườn Mãn Nguyệt, ngắm hải đường xuân đẹp nhất lúc đầu xuân.
“Ta đã sai người chiết cành từ sườn Mãn Nguyệt mang về.”
“Không quá 3 năm nữa, đợi nàng gả vào phủ Tướng quân, nàng sẽ được nhìn thấy cả sân đầy hải đường xuân.”
Hoàn hồn lại, xe ngựa lại dừng giữa đường.
Là đồng liêu của huynh trưởng đến tìm, nói trong triều có chuyện quan trọng cần thương nghị.
Huynh ấy do dự quay đầu nhìn ta một cái.
Ta hiểu ý, nói:
“Huynh trưởng cứ đi lo việc của huynh đi.”
“Chỉ là đi ngắm hoa thôi, muội tự đi cũng được.”
“Được. Vậy muội sớm hồi phủ, phụ thân và mẫu thân cũng đã chuẩn bị mừng sinh thần cho muội rồi.”
Sau khi tách khỏi huynh trưởng, xe ngựa một đường đến sườn Mãn Nguyệt.
Hải đường xuân khắp núi đã nhú mầm non, nhưng chẳng thấy một cây nào nở hoa.
Ta dặn xa phu chờ bên ngoài, tự mình xách váy nhảy xuống xe, đi sâu vào rừng hải đường.
Đi được một đoạn, tầm mắt trước mắt bỗng mở rộng.
Từ sắc xanh non chuyển thành một mảng phấn trắng sáng trong, rực rỡ, có chỗ đậm chỗ nhạt.
Ta nhất thời sững sờ tại chỗ.
Phía sau lại vang lên giọng nói quen thuộc.
Trong giọng vẫn còn vẻ mệt mỏi, nhưng không giấu được ý cười:
“A Chiêu.”
Ta quay đầu lại.
Tạ Trọng Lâu một thân hồng y, hai tay ôm kiếm, đang tựa vào thân cây mỉm cười với ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Gió nhẹ lướt qua, thổi lay vài sợi tóc vụn trước trán hắn, càng tôn lên nốt chu sa nơi đuôi mắt, rực rỡ vô cùng.
Có một khoảnh khắc, ta gần như cho rằng đây chỉ là ảo giác.
Mãi đến khi hắn từng bước đi tới.
Thật sự ôm ta vào lòng.
Thân nhiệt ấm áp cùng mùi hương thanh lãnh đồng thời ùa tới.
Ta đột nhiên nhận ra.
Đây là hiện thực.
Còn chưa kịp phản ứng, nước mắt đã không kiêng dè gì mà trào xuống.
“Sao ngươi bỗng nhiên ra được...”
Ta túm c.h.ặ.t vạt áo hắn, trong nháy mắt nước mắt rơi như mưa.
“Người kia đâu? Thẩm Tụ đâu?”
Hắn một tay nâng mặt ta, buộc ta ngẩng đầu lên.
Nụ hôn dịu dàng mà nóng bỏng rơi xuống môi ta.
Cánh tay còn lại ôm eo ta càng dùng sức hơn.
“Hôm ấy ta từng nói, hải đường xuân năm nay sắp nở rồi.”
“Hôm nay là sinh thần của nàng.”
“A Chiêu, ta dù thế nào cũng phải cùng nàng ngắm hoa nở thêm một lần.”
16
Ngay cả trong mộng, ta cũng không dám quang minh chính đại mong chờ cảnh tượng như thế này.
Rùa
Môi lưỡi dây dưa cùng ta.
Đầu ngón tay cách lớp áo mỏng cũng nóng rực như có lửa đang cháy.
Kiếp trước, vì sự dè dặt kín đáo của nữ t.ử khuê các, trước khi thành thân, ta và Tạ Trọng Lâu chưa từng có bất kỳ hành động vượt lễ nào.
Để rồi sau này trải qua cuộc chia lìa đột ngột đến tan nát ấy, ta không còn cơ hội thân mật da thịt với Tạ Trọng Lâu chân chính nữa.
Ta nghĩ, có lẽ trời cao cho ta cơ hội sống lại một đời, chính là để bù đắp cho tiếc nuối này.
Dưới một gốc hải đường, cuối cùng Tạ Trọng Lâu cũng kết thúc nụ hôn dài miên man ấy.
Hắn dùng ch.óp mũi khẽ chạm vào mũi ta, thấp giọng nói:
“Mấy ngày nay, ngày nào nàng cũng đến phủ Tướng quân. Hứa Trí Viễn phiền không chịu nổi, nhưng lòng ta lại vui mừng.”
“Hôm nay biết là sinh thần của nàng, ta đã dốc hết sức thoát ra, chỉ muốn đến gặp nàng một lần.”
“A Chiêu, ta thật sự rất vui.”
“Sinh thần 17 tuổi của nàng, vẫn là ta cùng nàng trải qua.”
Có lẽ vì bị giam cầm trong l.ồ.ng ngục thân xác quá lâu không thể thoát ra, giữa hàng mày hắn còn vương một nét mệt mỏi nhàn nhạt.
Nhưng đôi mắt ấy đã sáng trong, trong trẻo.
Phản chiếu sắc hải đường xuân rực rỡ.
Trong mắt hắn, ta tìm thấy cả một mùa xuân đang nở rộ.
Hoàn hồn lại, ta khẽ hỏi:
“Hứa Trí Viễn là ai?”
“Chính là linh hồn đang ký sinh trong thân thể ta.”
“Ta nghe Thẩm Tụ gọi hắn như vậy.”
Tạ Trọng Lâu kiên nhẫn giải thích với ta:
“Khi bọn họ ở riêng với nhau, luôn nói những lời kỳ quái. Ta nghe không hiểu, nhưng dường như bọn họ lại rất hiểu nhau.”
“Có vài lần, ta còn nghe Thẩm Tụ nhắc đến nơi chốn của bọn họ.”
“Cứ như thể... bọn họ đến từ cùng một thế giới khác với chúng ta.”