Kinh Hoa Vỡ Vụn

Chương 16



Nửa tháng sau đó, ta không ra khỏi phủ nữa.

Nhưng vẫn có thể nghe được từ lời bàn tán của hạ nhân rằng bên ngoài kinh thành đang sóng ngầm cuộn trào.

Ta ở trong phủ không có việc gì làm, dứt khoát đem toàn bộ cảnh tượng trong giấc mộng hôm ấy viết lại.

Cùng với tất cả manh mối ta có được từ Tạ Trọng Lâu, Huyền Trần đại sư và ký ức kiếp trước, đều viết hết lên giấy.

Nếu đúng như lời Hứa Trí Viễn nói, ta và Tạ Trọng Lâu chẳng qua chỉ là nhân vật trong thoại bản.

Vậy thì Hứa Trí Viễn và Thẩm Tụ, những kẻ luôn tỏ ra cao cao tại thượng, nhìn ta bằng tư thái bề trên, chính là người đã đọc thoại bản ấy.

Thẩm Tụ thật sự vốn trầm mặc ít lời, ngay cả cái c.h.ế.t cũng lặng lẽ không tiếng động.

Rùa

Còn linh hồn xa lạ hiện tại này lại chẳng hề che giấu dã tâm của nàng ta, cũng như sự khinh miệt và đố kỵ dành cho ta.

Huyền Trần đại sư nói, chấp niệm có thể phá vạn vật.

Tạ Trọng Lâu nói, có lẽ ba chữ “người trong sách” chính là cách phá giải.

Ta nhíu mày, cầm b.út gạch vài nét trên giấy.

Lại khoanh đậm quanh câu “cốt truyện không thể thay đổi” mà Hứa Trí Viễn từng nói hôm ấy.

Đột nhiên, một luồng sáng lóe qua trong đầu ta.

Không đúng...

Không đúng…

Cốt truyện không phải không thể thay đổi…

Nếu tất cả những gì ta nhìn thấy trong mộng chính là những chuyện xảy ra trong thoại bản.

Mà tất cả những gì ta trải qua ở kiếp trước đều là sự thay đổi do Hứa Trí Viễn và Thẩm Tụ xuất hiện gây ra cho thoại bản...

Vậy từ thái độ ngạo mạn của bọn họ ở kiếp này mà xét, hai người này vẫn xem ta là Lục Chiêu Ý trong thoại bản ban đầu.

Một Lục Chiêu Ý chẳng biết gì cả.

Bọn họ...

Không biết ta đã sống lại một đời.

Có lẽ đây chính là điểm phá cục.

Ta bỏ giấy b.út xuống, ra ngoài, định tìm huynh trưởng hỏi thăm tình hình hiện nay trong kinh thành.

Đi được nửa đường lại gặp Nguyệt nương trong phòng bếp.

Nàng đang quay lưng về phía ta, nói chuyện với tiểu nha đầu:

“Hôm qua ta ra ngoài mua đồ, vậy mà gặp được Huyền Trần đại sư trên đường.”

Tiểu nha đầu tò mò hỏi:

“Chẳng phải nói Huyền Trần đại sư đã rời kinh đi vân du rồi sao?”

“Bây giờ ngoài kinh thành khắp nơi đều là lưu khấu, nạn dân cũng không ít. Suy cho cùng vẫn là trong kinh an toàn nhất.”

Nguyệt nương lắc đầu.

“Khi ta gặp Huyền Trần đại sư, trên người ông ấy đầy bụi đất, mặt còn bị thương, trông có vẻ đã chịu không ít khổ cực.”

Ta ghi nhớ lời này trong lòng.

Đi đến thư phòng, vừa khéo gặp phụ thân và huynh trưởng.

Hai người đều mang vẻ mặt nghiêm túc.

“Trọng Lâu hành xử như vậy thật sự quá không ra gì.”

“Nó và nhà họ Lục ta đã không còn can hệ, vậy mà còn liên lụy lão Tạ, từng tuổi này rồi vẫn phải thay nó thu dọn cục diện.”

Ta nghe thấy không đúng, vội hỏi phụ thân:

“Tạ Trọng Lâu làm sao vậy ạ?”

“Chiêu Chiêu...”

Phụ thân vẻ mặt do dự, cuối cùng vẫn nói cho ta biết:

“Hai ngày trước, có lưu khấu từ cổng Tây Nam do Trọng Lâu phụ trách canh giữ lẻn vào kinh thành, c.ắ.t c.ổ cả nhà lớn nhỏ của Kinh thành phủ doãn, còn để lại thư khiêu khích.”

“Thiên t.ử nổi giận, trên triều không nể mặt mà trách mắng Trọng Lâu, cách chức tướng quân chính nhị phẩm của nó.”

“Khi còn định giáng tội, tống nó vào ngục, lão Tạ đứng ra cầu tình, chủ động giao nộp hơn nửa binh quyền trong tay, lúc này mới giúp Trọng Lâu tránh khỏi trách phạt.”

“Giờ cả hai cha con đều bị Hoàng thượng hạ lệnh cấm túc trong phủ, tự kiểm điểm rồi.”

Trong đầu ta ầm vang một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Từ đôi mắt lo lắng của phụ thân, ta nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của chính mình.

Kiếp trước cũng từng có lưu khấu vào kinh thành.

Nhưng không hề gây ra biến cố lớn như vậy.

Huynh trưởng nhíu mày:

“Cũng may Chiêu Chiêu chưa gả qua đó...”

“Chỉ là Tạ Trọng Lâu sao bỗng nhiên biến thành như vậy?”

“Chẳng lẽ là hậu quả của việc lêu lổng cùng đám công t.ử ăn chơi trong kinh thành?”

“Công t.ử ăn chơi?”

“Mấy người bên ngoại nhà Chu quý phi ấy, trước nay không an phận. Ngày ngày lui tới sòng bạc, thanh lâu.”

“Trước kia Tạ Trọng Lâu vốn coi thường bọn họ.”

“Vậy mà không biết vì sao, thời gian trước lại đi lại rất gần với họ. Có hai lần, ta còn thấy bọn họ cùng nâng chén trong t.ửu lâu...”

Huynh trưởng nói đến một nửa, vội bước tới đỡ ta.

“Chiêu Chiêu.”

Ta dùng bàn tay lạnh buốt nắm ngược lấy tay huynh ấy, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười:

“Huynh trưởng, muội không sao.”

Nhưng sao có thể không sao?

Đó là Tạ Trọng Lâu.

Là Tạ Trọng Lâu năm 15 tuổi đã một ngựa xông lên đ.á.n.h lui Bắc Khương, danh chấn kinh thành.

Là Tạ tiểu tướng quân tự có một thân ngạo cốt, kiêu ngạo bất kham mà không phong lưu lêu lổng.

Là thiếu niên trong trẻo từng gõ vò hát dưới trăng, gõ kiếm làm tiếng nhạc.

Hắn sao dám để Tạ Trọng Lâu biến thành như vậy.

Hắn sao dám.

Ta sắc mặt trắng bệch trở về phòng.

Suy nghĩ rất lâu.

Cuối cùng vẫn quyết định đến chùa Kim Lăng thêm một chuyến, tìm Huyền Trần đại sư hỏi cho rõ.

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Chức chuẩn bị xe ngựa, cùng ta xuất phát.

Xe ngựa men theo núi Nhược Hoa một đường đi lên.

Nhưng đi được nửa đường lại đột nhiên dừng lại.

Bên ngoài yên tĩnh đến bất thường.

Giữa mùi m.á.u tanh dần lan ra, lòng ta trầm xuống.

Ta mạnh mẽ vén rèm xe.

Thi thể xa phu đổ xuống ngay trước mặt ta.

Đám thị vệ vốn bảo vệ xung quanh cũng nằm la liệt trên đất.

Không còn chút sinh khí.

“Cô nương.”

Tiểu Chức hoảng hốt kéo ta lùi về sau, muốn chắn trước người ta.

Ta lắc đầu, đẩy nàng vào trong cùng, thấp giọng nói:

“Nấp cho kỹ.”

Ta nhảy xuống xe ngựa.

Nhìn quanh bốn phía.

Chỉ liếc mắt đã thấy cách đó không xa, Thẩm Tụ đang dựa vào thân cây, dáng vẻ lười nhác.

Trong khoảnh khắc ấy, ta hiểu hết tất cả.

“Lục Chiêu Ý.”

Nàng ta cười khẩy.

“Ngươi vậy mà thật sự dám đến.”