Trầm mặc một lát, cuối cùng ta vẫn hỏi đến vấn đề then chốt kia:
“Vậy khi Hứa Trí Viễn chiếm giữ thân thể của ngươi, ngươi vẫn có thể nhìn thấy và nghe thấy mọi chuyện bên ngoài sao?”
“Ừm.”
“Nhưng nếu ta thoát ra được, hắn sẽ không hay biết.”
Chuyện Huyền Trần đại sư từng nói nay được chính miệng Tạ Trọng Lâu chứng thực.
Tim ta như bị một chiếc b.úa nặng nề giáng xuống.
Nước mắt vừa mới ngừng lại gần như lại muốn rơi.
Nếu là như vậy, Tạ Trọng Lâu kiếp trước nhất định cũng bị nhốt trong thân thể của mình.
Chính mắt nhìn thấy tất cả những gì xảy ra với hai nhà Lục — Tạ.
Hắn nhìn thấy tất cả.
Cũng nghe thấy tất cả.
Nhưng lại chẳng thể làm gì.
“Đừng khóc nữa, A Chiêu.”
Tạ Trọng Lâu đưa tay, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt sắp rơi nơi khóe mắt ta.
Thật ra hắn vốn không phải người dịu dàng trầm lặng.
Trong ký ức trước kia của ta, Tạ Trọng Lâu luôn rực rỡ, kiêu ngạo, bất kham.
Năm ta 14 tuổi, hắn áo gấm ngựa đẹp lướt qua phố dài.
Nốt chu sa nơi đuôi mắt đỏ thẫm như m.á.u.
Rực rỡ hơn muôn vàn cảnh sắc chốn kinh thành.
Đến nỗi suốt một thời gian rất dài sau đó, mỗi khi những thiếu nữ khuê các cùng tuổi với ta nhắc đến Tạ Trọng Lâu, ai nấy đều xem hắn như hình mẫu phu quân trong mộng.
Hắn không giỏi dịu dàng.
Những khoảnh khắc dịu dàng, chịu xuống nước ít ỏi trong đời hắn, lại đều dành cho ta.
Có lẽ để dỗ ta, hắn nhanh ch.óng đổi chủ đề:
“Thật ra ngoài nàng ra, phụ mẫu của ta hẳn cũng đã nhận ra điều gì đó.”
“Họ luôn cảnh giác rất sâu với Hứa Trí Viễn.”
“Mấy hôm trước mẫu thân ta còn đến chùa Kim Lăng một chuyến, chắc là muốn tìm vị hòa thượng pháp hiệu Huyền Trần kia, xem có cách phá giải nào không.”
Nhắc đến Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu, trong lòng ta đột nhiên giật thót.
Ta nhớ đến cái c.h.ế.t bất thường của họ ở kiếp trước.
Nếu khi ấy, họ đã phát hiện ra sự khác thường trên người Tạ Trọng Lâu...
Hứa Trí Viễn sợ chân tướng bị bại lộ nên xuống tay hại họ.
Vì thế trước lúc lâm chung, Tạ bá mẫu mới nắm lấy tay ta, nói ra câu:
“Nay ta cũng sắp đi rồi, con cứ xem như nó đã đi cùng ta từ ngày ấy đi.”
Bà không nói cho ta biết chân tướng, có lẽ là sợ Hứa Trí Viễn cũng sẽ âm thầm ra tay với ta như đã làm với họ.
“Vậy Huyền Trần đại sư có nói gì với Tạ bá mẫu không?”
Tạ Trọng Lâu chậm rãi lắc đầu:
“Khi Hứa Trí Viễn nghe lén, ta cũng nghe được.”
“Huyền Trần đã rời khỏi chùa Kim Lăng, đi vân du bốn phương rồi.”
“Mẫu thân ta không tìm được ông ấy, đành tay không trở về.”
“Chính vì chuyện này, Hứa Trí Viễn và Thẩm Tụ đã cãi nhau một trận.”
“Khi tâm trạng hắn d.a.o động dữ dội, ta tìm được một khe hở, tạm thời chiếm thế thượng phong.”
“Nhưng ngày ấy trên chiến trường Tây Nam, ta bị Thẩm Tụ bán đứng, rơi vào hiểm cảnh nơi đất địch. Khi đó hắn đột nhiên xuất hiện trong đầu ta, sau đó ta không thể khống chế thân thể mình nữa.”
“Ta nghĩ, chuyện này hẳn không đơn giản như vậy.”
“Hôm ấy sau khi nàng tạm thời gọi ta trở về, hắn có nhắc đến mấy chữ ‘người trong sách’.”
“Có lẽ đó chính là cách phá giải.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn nói rồi nói, hàng mi dần rũ xuống, tựa như mệt mỏi.
Giọng nói cũng chậm lại, nhẹ như lời thì thầm:
“A Chiêu, nàng đừng sợ.”
“Nếu thật có ngày hắn làm hại nàng, dù ta phải hồn phi phách tán, cũng sẽ cố gắng thoát ra lần nữa...”
Một cơn gió thổi qua.
Vài cánh hải đường xuân lác đác rời cành, rơi trên người chúng ta.
Tạ Trọng Lâu gục trên đầu gối ta, lại một lần nữa hôn mê.
Hắn không bảo ta từ bỏ.
Cũng không khuyên ta dừng lại ở đây, tìm một lương nhân khác.
Dù con đường này tiếp tục đi xuống, rất có thể là cửu t.ử nhất sinh.
Hắn hiểu ta.
Cũng như ta hiểu hắn.
Ta cõng Tạ Trọng Lâu, từng bước đi ra khỏi rừng hải đường.
Bảo xa phu đ.á.n.h xe về phủ Tướng quân.
Trước khi Hứa Trí Viễn tỉnh lại, ta đơn độc tìm Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu, trịnh trọng nói với họ:
“Mấy ngày trước giao thừa, con từng đến chùa Kim Lăng gặp Huyền Trần đại sư.”
Môi Tạ bá mẫu run lên hai cái, gần như rơi lệ:
“Chiêu Chiêu, con cũng nhận ra rồi, có phải không?”
Bà lảo đảo một bước, thân thể lung lay sắp ngã.
Tạ bá phụ bên cạnh vội vàng đỡ lấy bà.
“Vâng.”
“Con còn gặp được Tạ Trọng Lâu thật sự.”
“Bá mẫu yên tâm, huynh ấy vẫn còn sống, vẫn chưa biến mất.”
“Chỉ là tạm thời chưa thể gặp hai người.”
Ta lui về sau một bước, cúi người thật sâu với họ.
“Con sẽ dùng hết mọi cách để khiến huynh ấy hoàn toàn trở về.”
“Chỉ là... trước lúc ấy, mong bá phụ và bá mẫu nhất định phải bảo trọng bản thân.”
“Tuyệt đối không để kẻ mạo danh kia tìm được cơ hội ra tay.”
“Chỉ cần còn sống...”
“Sau này nhất định sẽ có ngày gặp lại.”
17
Khi ta trở về phủ Thái phó, trời đã tối hẳn.
Huynh trưởng đứng đợi ta trước cửa. Vừa thấy ta xuống xe, huynh ấy đã vội vàng bước tới:
“Chiêu Chiêu.”
Thấy thần sắc giữa hàng mày huynh ấy nghiêm trọng, ta không khỏi hơi sững lại:
“Sao vậy?”
Vào đến nội sảnh, huynh trưởng mới nói với ta:
“Mấy ngày trước, cách kinh thành tám trăm dặm về phía tây, mười ba châu Bạch Hạc Đinh mưa lớn liên miên. Nước sông dâng tràn, phá vỡ đê điều, tràn vào trong thành, khiến vùng Bạch Hạc Đinh dân chúng lầm than, lưu khấu hoành hành.”
“Trước đó ở Bạch Hạc Đinh vốn đã có nghịch tặc ẩn náu. Nay bọn chúng trà trộn vào đám lưu khấu, âm thầm tiến về kinh thành.”
Ta bỗng hiểu ra:
“Cho nên trước đó đồng liêu vội vàng đến tìm huynh là vì chuyện này?”
Rùa
“Phải. Sắp tới kinh thành sẽ bất ổn, các cổng thành đều sẽ kiểm tra nghiêm ngặt người ra vào. Chiêu Chiêu, nếu không có việc gì thì muội đừng ra khỏi phủ.”
Huynh ấy hơi khựng lại, rồi nói tiếp:
“Tạ Trọng Lâu thân là tướng quân, cũng sẽ dẫn binh tuần tra khắp nơi trong kinh thành. Nếu ta gặp hắn, tất nhiên sẽ hỏi thăm vài câu.”