Kinh Hoa Vỡ Vụn

Chương 19



Hắn rút một tay ra, lau đi nước mưa phủ kín mặt ta.

Nhưng khi chạm đến hơi ấm nơi khóe mắt ta, hắn bỗng run lên, giọng khàn đặc:

“Xin lỗi, A Chiêu, là ta đến muộn.”

Trái tim căng c.h.ặ.t suốt mấy ngày qua, đến khoảnh khắc này mới đột nhiên thả lỏng.

Ta muốn mở miệng nói gì đó, nhưng hé môi mãi lại chẳng phát ra nổi âm thanh, chỉ có thể im lặng để nước mắt tuôn như mưa.

Ta có rất nhiều lời muốn nói.

Ví như ta biết huynh nhất định sẽ đến.

Ví như ta thật sự rất nhớ huynh.

Ví như ở kiếp trước, có rất nhiều lần ta từng mong huynh cũng sẽ như bây giờ, xuất hiện bên cạnh ta, ôm lấy ta, đưa ta thoát khỏi vũng bùn mà chính ta đã tự bước vào.

Rồi nói với ta:

“A Chiêu, ta đưa nàng đi.”

Nhưng cuối cùng, ta vẫn không nói được gì.

Bởi ta biết, tất cả vẫn chưa kết thúc.

Không biết khi nào hồn phách của Tạ Trọng Lâu lại bị ép xuống.

Không biết khi nào tên Hứa Trí Viễn đê tiện kia sẽ lại chiếm lấy thân thể hắn.

Càng không biết đến bao giờ ta mới tìm được cách phá cục thật sự, để hắn hoàn toàn trở về.

Thứ chúng ta có được, chẳng qua chỉ là lần cứu rỗi ngắn ngủi hắn xé gió lao đến trong màn mưa này.

Rùa

Cùng một tương lai hoàn toàn chưa biết.

Tạ Trọng Lâu ôm c.h.ặ.t ta.

Giữa tiếng mưa ngày càng dày đặc, hắn gọi ta hết lần này đến lần khác:

“A Chiêu.”

“A Chiêu.”

Ta không nói được.

Nhưng hắn lại trịnh trọng nói:

“Ta sẽ không rời xa nàng nữa.”

Giọng điệu trang nghiêm, tựa như một lời thề.

Ta không biết phải đáp lại thế nào.

Khó khăn nghiêng người, ngẩng đầu nhìn hắn.

Lại thấy cảm xúc trong đáy mắt Tạ Trọng Lâu bỗng cuộn trào dữ dội.

Một lát sau, hắn nghiến răng, từ kẽ môi bật ra một tiếng gầm trầm thấp đầy giận dữ:

“Cút khỏi thân thể tiểu gia.”

Dứt lời, hắn trở tay cắm chủy thủ vào vai mình.

Có lẽ vì cơn đau quá dữ dội, cảm xúc mãnh liệt trong mắt hắn thoáng lui đi đôi chút.

Lòng ta lạnh đi.

Bỗng nhớ tới lời Thẩm Tụ từng nói, vội nhân cơ hội tiếp tục đ.á.n.h thẳng vào đó.

“Thẩm Tụ mắng ngươi là đồ vô dụng, nói ngươi là... ch.ó l.i.ế.m.”

“Nàng ta vốn không hề có tình ý với ngươi.”

“Người nàng ta thật sự thích là Tạ Trọng Lâu.”

“Nếu không phải ngươi ở trong thân thể Tạ Trọng Lâu, nàng ta sao có thể nhìn ngươi thêm một cái?”

Không khí chợt khựng lại.

Cảm xúc u ám cuộn trào trong mắt Tạ Trọng Lâu bỗng rút đi.

Ánh sáng rực rỡ từng chút một bừng lên.

Như vì sao bất chợt rơi xuống nhân gian giữa đêm mưa tối tăm.

Mưa dần tạnh.

Nơi chân trời, ánh sớm mờ nhạt hiện lên, có một vệt vàng rực chiếu ra từ rìa mây trắng đang cuộn mở.

Tạ Trọng Lâu đưa ta dừng trước cửa phủ Thái phó.

Hắn dùng áo choàng ướt đẫm trên người bọc lấy ta, sải bước tiến vào cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Chiêu Chiêu.”

Giọng mẫu thân vang lên nghẹn ngào như sắp khóc.

Ngay sau đó, ánh sáng trước mắt tối lại.

Phụ thân đứng chắn trước mặt Tạ Trọng Lâu.

Trong cơn thịnh nộ, rốt cuộc người không nhịn được mà tát hắn một cái.

“Tạ Trọng Lâu.”

Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, giọng phụ thân dường như đã già đi rất nhiều.

“Nhà họ Lục ta chưa từng làm điều gì có lỗi với ngươi.”

“Dù trước kia Chiêu Chiêu tùy hứng, cầu đến trước mặt Thái hậu để hủy hôn, trong lòng ngươi có oán khí, thì cứ xem như ta dạy con không nghiêm.”

“Có bất mãn gì cứ nhằm vào ta là được.”

“Vì sao ngươi... vì sao ngươi...”

Người gần như không nói tiếp được nữa, chỉ phất tay ra hiệu bảo Tạ Trọng Lâu đưa ta vào phòng trước.

Nước mưa trên tóc ta vẫn chưa khô, ướt sũng dán vào gò má.

Hắn cẩn thận đặt ta xuống giường mềm, cúi người, từng chút một chải lại mái tóc rối của ta.

Tiểu Chức khóc nhào tới, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của ta:

“Cô nương.”

“A Chiêu, nàng tắm rửa trước, thay một bộ y phục sạch sẽ...”

Tạ Trọng Lâu khẽ nói:

“Sau này mọi chuyện đã có ta.”

Từ lúc hắn cứu ta đến giờ, đã qua trọn một đêm.

Từ sau khi ta nói những lời kia, hồn phách của Hứa Trí Viễn không còn động tĩnh gì nữa.

Rốt cuộc hắn đã biến mất, hay chỉ tạm thời ẩn nấp?

Tất cả đều không thể biết được.

Sau khi tắm rửa xong, thay một bộ váy áo sạch sẽ bước ra, ta thấy Tạ Trọng Lâu đang quỳ giữa sân, trước mặt phụ mẫu của ta.

Phụ thân làm vị Thái phó nho nhã hơn nửa đời người.

Vậy mà lúc này lại trừng mắt nhìn Tạ Trọng Lâu, trong mắt ngập đầy giận dữ:

“Từ hôm nay trở đi, ngươi và nhà họ Lục ta không còn bất kỳ quan hệ gì nữa.”

“Phụ thân.”

Ta có chút sốt ruột, xách váy chạy tới, muốn giải thích, nhưng lại chẳng biết phải mở miệng thế nào.

Tạ Trọng Lâu bỗng ngẩng mắt nhìn ta.

Ánh mắt hắn sáng rực, lặng lẽ nói với ta:

Chiêu Chiêu, đừng cầu tình thay ta.

“Bá phụ, mọi lỗi lầm đều do con.”

Hắn cung kính dập đầu với phụ thân.

Khi thẳng người dậy, giọng nói trong trẻo ngày thường đã thêm vài phần lạnh lẽo sắc bén.

“Chuyện này, con nhất định sẽ cho bá phụ, bá mẫu và A Chiêu một lời giải thích.”

Phụ thân vẫn lạnh mặt:

“Ta không cần lời giải thích của ngươi.”

“Tạ Trọng Lâu, ta chỉ mong ngươi đừng bước vào cửa phủ họ Lục nữa.”

Sau bữa tối, huynh trưởng trở về.

Huynh ấy dẫn binh đuổi một mạch đến nơi cách kinh thành hơn hai trăm dặm về phía tây, cuối cùng cũng chạm trán lại đám lưu khấu kia.

Ngoại trừ tên mặt sẹo đã mù một mắt và vài tên thủ hạ trốn thoát, số lưu khấu còn lại đều bị g.i.ế.t sạch.

Trên đường, họ còn gặp Thẩm Tụ bị vứt dưới gốc cây, đã hôn mê bất tỉnh.

Dù không tình nguyện, huynh trưởng vẫn sai người đưa nàng ta về kinh thành, trả cho phủ Tuyên Bình hầu.

Nghe nói ban ngày là Tạ Trọng Lâu đưa ta về, sắc mặt huynh trưởng lạnh đến cực điểm:

“Hắn còn mặt mũi nào đến phủ họ Lục?”