Kinh Hoa Vỡ Vụn

Chương 20



“Phụ thân, mẫu thân, hai người có biết không, rõ ràng Tạ Trọng Lâu đã tìm thấy Chiêu Chiêu trước con một bước, nhưng hắn chỉ đưa một mình Thẩm Tụ đi.”

“Hắn để Chiêu Chiêu lại cho đám ác phỉ kia, khiến muội ấy suýt nữa... suýt nữa...”

Mấy chữ cuối cùng, huynh trưởng không nói nổi nữa.

Đuôi mắt huynh ấy hơi đỏ lên.

Ánh mắt nhìn ta tràn đầy đau lòng.

Kiếp trước sau khi ta gả cho Tạ Trọng Lâu, huynh trưởng từng nhiều lần đến cửa xin gặp ta, đều bị chặn ngoài phủ Tướng quân.

Còn ta tự nuốt lấy quả đắng, chỉ cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp họ, nên cũng không gặp lại họ nữa.

Về sau thiên t.ử kiêng dè nhà họ Lục, huynh trưởng bị tìm một cái cớ, đày đến một tòa thành nhỏ nơi biên thùy làm tri châu.

Không có thánh mệnh, không được hồi kinh.

Từ đó mấy năm liền, mãi đến ngày ta c.h.ế.t, huynh ấy cũng chưa từng trở về.

Mà nay, nghe huynh ấy nói vậy, phụ mẫu cũng đồng loạt nhìn ta.

Trong mắt vừa đau lòng vừa giận dữ.

Đau lòng là dành cho ta.

Còn giận dữ, đương nhiên là nhằm vào Tạ Trọng Lâu.

Ta biết không thể tiếp tục giấu họ nữa.

Bèn xoay người đóng cửa phòng.

Quay đầu lại, nghiêm túc nói:

“Phụ thân, mẫu thân, huynh trưởng.”

“Mọi người thử nghĩ kỹ xem, Tạ Trọng Lâu và con là thanh mai trúc mã suốt 16 năm, huynh ấy cũng là người do chính Tạ bá phụ một tay dạy dỗ.”

“Huynh ấy sao có thể trở thành như vậy?”

Huynh trưởng lạnh giọng:

“Lòng người vốn sẽ đổi thay.”

Phải.

Lòng người vốn sẽ đổi thay.

Kiếp trước ta tận mắt chứng kiến, cũng dùng chính câu nói ấy để thuyết phục bản thân.

Rùa

Để rồi trong nỗi đau đớn giày vò ngày qua ngày, ta bỏ qua những chi tiết bất hợp lý kia.

Hoặc có lẽ chân tướng ấy quá sức ly kỳ.

Là ta quá hèn nhát, không dám nghĩ sâu.

Ta hít sâu một hơi:

“Đó không phải Tạ Trọng Lâu.”

“Mà là một linh hồn xa lạ ký sinh trong thân thể huynh ấy.”

Phụ mẫu của ta và huynh trưởng trợn mắt nhìn ta.

Một lát sau, huynh trưởng đột nhiên đưa tay che miệng ta lại:

“Chiêu Chiêu, cẩn ngôn.”

“Thánh thượng từng suýt bị vu cổ cấm thuật làm hại, ghét nhất người khác nhắc đến những chuyện quỷ thần này.”

Phụ thân lại trầm mặt:

“Nói vậy, những hành vi hoang đường trước đó của hắn đều do linh hồn xa lạ kia gây ra?”

“Vâng.”

Im lặng hồi lâu, cuối cùng phụ thân vẫn thở dài:

“Dù chúng ta tin, Hoàng thượng cũng sẽ không tin.”

“Trước kia hắn đã quá hoang đường, chuyện lưu khấu vào thành lại khiến thánh tâm bất mãn.”

“Nếu còn xảy ra thêm một lần nữa, e là Hoàng thượng sẽ danh chính ngôn thuận giáng tội.”

Ánh nến lay động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong ánh sáng vàng vọt, ta nhìn phụ mẫu của mình và huynh trưởng trước mặt.

Cả ba đều có thần sắc nghiêm trọng.

Ánh mắt nhìn ta cũng đầy lo lắng.

Ta mím môi, khẽ nói:

“Nếu thật có ngày ấy, con nhất định sẽ dốc hết sức mình, không liên lụy nhà họ Lục.”

“Lục Chiêu Ý.”

Huynh trưởng lạnh giọng quát.

Ta chưa từng nghe huynh ấy dùng giọng điệu nghiêm khắc như vậy nói với mình.

“Muội là nữ nhi nhà họ Lục, là muội muội của ta.”

“Chúng ta và muội, trước sau đều là một thể.”

Ánh nến sáng tối phủ xuống.

Gương mặt thanh tuấn của huynh ấy nhuốm thêm vẻ lạnh nghiêm.

“Chuyện này, để huynh nghĩ cách.”

20

Mấy ngày tiếp theo, ta không gặp lại Tạ Trọng Lâu.

Nghe nói hắn chỉ dẫn theo Quan phó tướng, hai người một đường thúc ngựa rời kinh, đi về vùng Bạch Hạc Đinh nơi tên mặt sẹo đang bỏ trốn.

Cùng lúc đó, huynh trưởng bắt đầu âm thầm liên lạc với những đồng liêu thân thiết trong triều, cố nghĩ cách giúp Tạ Trọng Lâu thoát tội.

Trong lòng ta khó tránh áy náy.

Mẫu thân nhận ra điều đó, đặc biệt mang điểm tâm và canh ngọt ta thích đến phòng thăm ta.

“Chiêu Chiêu, Chiêu Huyền là ca ca của con.”

“Mấy ngày trước con hồn vía lên mây, ngày một tiều tụy, chúng ta đều nhìn thấy nhưng lại bó tay không cách nào giúp được.”

“Nay nó có thể giúp con, vui còn không kịp, sao lại trách móc được?”

Ta khàn giọng nói:

“Con biết. Chỉ là chuyện này rốt cuộc cũng vì con mà liên lụy. Hoàng thượng vốn đã nhiều nghi kỵ với nhà họ Lục. Nay huynh trưởng hành động như vậy, nếu bị cho là kết bè kết phái...”

Mẫu thân đưa tay ôm lấy ta, để ta tựa vào đầu gối người như thuở bé.

Người nhẹ nhàng vuốt tóc ta.

“Đừng lo, Chiêu Chiêu. Chuyện này cha con tự có chừng mực.”

Nhưng mọi chuyện còn xa mới kết thúc.

Mấy ngày sau, ta nghe hạ nhân trong phủ bàn tán.

Nghe nói Thẩm Tụ ở phủ Tuyên Bình hầu sốt cao liên miên, trong lúc hôn mê vẫn khóc lóc la hét.

Có lúc miệng gọi tên Tạ Trọng Lâu và một nam t.ử xa lạ.

Có lúc lại trầm mặc ít lời, chẳng nói một câu.

Về sau, trong kinh thành dần nổi lên lời đồn.

Nói nữ nhi nhà Lục Thái phó sau khi bị lưu khấu bắt đi đã mất đi trong sạch, nay chẳng khác nào một chiếc giày rách.

Thậm chí còn có người mừng thay Tạ Trọng Lâu.

Mừng vì ta đã sớm chủ động hủy hôn, giúp hắn tránh được một kiếp.

Cũng đúng lúc ấy, Tạ Trọng Lâu cuối cùng đã hồi kinh.

Hắn phi ngựa suốt hơn tám trăm dặm, mang theo đầu của tên mặt sẹo trở về, vào cung cầu kiến thiên t.ử.

Nghe nói khi hắn hồi kinh, Thẩm Tụ từng chặn ngựa ở cổng thành, suýt nữa thì c.h.ế.t dưới vó ngựa.

Nàng ta bị kinh hãi, bị người phủ Tuyên Bình hầu cưỡng ép đưa về, giam trong phủ.

“Hoàng thượng nhìn thấy đầu tên thổ phỉ, sắc mặt mới dịu lại đôi chút. Lại có triều thần dâng lời, nên người thuận nước đẩy thuyền, để Tạ Trọng Lâu lấy công chuộc tội, quan phục nguyên chức.”

“Không lâu nữa hắn sẽ xuất phát, đi bình loạn mười ba châu Bạch Hạc Đinh.”