Sau khi hồi phủ, huynh trưởng lập tức đến tìm ta.
“Sau khi bãi triều, Tạ Trọng Lâu lại đến cầu kiến Thái hậu, khẩn cầu Thái hậu ban hôn lại cho hắn và muội.”
Ta bỗng sững người tại chỗ.
“Thái hậu đã đồng ý rồi.”
Tin Tạ Trọng Lâu cầu Thái hậu ban hôn lại cho ta rất nhanh cũng truyền khắp kinh thành.
Nghe nói Tạ lão tướng quân vì chuyện này vô cùng bất mãn, trên đường hạ triều đã chặn Lục Thái phó lại.
Hai người cãi nhau một trận lớn, lời lẽ khó nghe, từ đó tuyệt giao với người bạn cũ nhiều năm.
Ta hiểu dụng ý của phụ thân.
Người nhất định đã bàn bạc với Tạ bá phụ.
Muốn tách bạch triệt để thế lực hai nhà Lục — Tạ, để Hoàng thượng không còn sinh lòng kiêng dè, lại nổi nghi tâm.
Lúc hoàng hôn, sắc chiều dần chìm xuống.
Tạ Trọng Lâu lại đến phủ Thái phó xin gặp ta, nhưng bị huynh trưởng chặn ngoài cửa:
“Chiêu Chiêu vừa khỏi bệnh nặng, cần tĩnh dưỡng.”
“Tạ tướng quân vẫn nên mời về cho.”
Đêm ấy, Tạ tiểu tướng quân áo đỏ rực rỡ lại một lần nữa trèo qua tường viện, đáp xuống trước song cửa ta.
Giữa hàng mày nhuốm ý cười:
“A Chiêu, ta về rồi.”
Sống mũi ta cay xè.
Cuối cùng nước mắt cũng dâng đầy mi:
“...Tạ Trọng Lâu.”
Đã là đầu hạ.
Trên người hắn còn vương vài phần hơi lạnh dịu mang từ cuối xuân tới.
Ánh trăng trong trẻo rơi lốm đốm.
Mà hắn đứng trong thứ ánh sáng ấy, ôm c.h.ặ.t lấy ta, vùi mặt vào hõm vai ta.
Ta khẽ hỏi:
“Chúng ta còn phải chia xa nữa không?”
“Có lẽ là không chịu nổi cơn đau hôm ấy khi lưỡi d.a.o đ.â.m xuyên vai.”
“Cũng có lẽ là bị đả kích quá lớn vì biết Thẩm Tụ vốn chẳng thật lòng thích hắn...”
“Tóm lại, mấy ngày nay ta đã nhiều lần thử thăm dò, xác nhận hồn phách Hứa Trí Viễn đã biến mất khỏi thân thể ta.”
Ta lẩm bẩm:
“...Vậy sao.”
Thật ra ta đã đoán được điều này.
Chỉ là không biết có phải do ảnh hưởng của kiếp trước hay không, trong lòng vẫn luôn bất an.
Bàn tay Tạ Trọng Lâu đang ôm bên eo ta bỗng siết c.h.ặ.t:
“A Chiêu, nàng đang run.”
“Nàng đang sợ điều gì?”
Hắn hơi lùi ra một chút, nhưng vẫn ở khoảng cách rất gần mà nhìn ta.
Đôi mắt ấy như gom trọn vầng trăng đầu tiên rơi xuống nhân gian thuở trời đất mới khai mở.
Ta gần như say trong đó.
Hoảng hốt một thoáng, ta hít sâu một hơi, khẽ nói:
“Huynh còn nhớ giấc mộng kia không?”
“...Chẳng biết vì sao, ta luôn cảm thấy tất cả vẫn chưa kết thúc.”
“Những cảnh tượng trong mộng vẫn sẽ lặp lại...”
Tạ Trọng Lâu trầm mặc rất lâu.
Màu mắt hắn từng chút một sâu xuống.
Ngay khi ta cho rằng hắn sẽ phủ nhận suy đoán của mình, hắn lại bỗng dùng sức ôm ta vào lòng c.h.ặ.t hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“A Chiêu.”
Giọng hắn gần như run lên.
“Đó thật sự chỉ là mộng sao?”
Đầu ngón tay ấm áp của hắn men theo eo ta đi lên.
Cuối cùng dừng bên má ta.
Tạ Trọng Lâu có một đôi tay rất đẹp.
Đốt ngón tay rõ ràng, ngón tay thon dài.
Vì quanh năm luyện võ, lòng bàn tay có lớp chai mỏng, nhưng càng lộ vẻ gầy mà hữu lực.
Hắn vuốt ve gương mặt ta, vén những sợi tóc rối bên thái dương ra sau tai.
Buộc ta hơi ngẩng mặt lên, nhìn vào mắt hắn.
Ánh trăng trong đôi mắt ấy như nứt ra một khe nhỏ.
Để lộ nỗi đau bí mật được giấu rất sâu phía sau.
Cổ họng ta như bị thứ gì chặn lại.
Đột nhiên chẳng thốt ra được một chữ nào.
“Trên đường đến Bạch Hạc Đinh, ta luôn đứt quãng mơ thấy một giấc mộng.”
“Những cảnh tượng trong mộng giống hệt những gì nàng từng kể với ta hôm ấy.”
“Nhưng A Chiêu, nàng chưa bao giờ vì một giấc mộng mà giận lây sang hiện thực.”
“Càng không vì những chuyện vốn chưa từng xảy ra mà xúc động chạy đến cầu Thái hậu hủy hôn…”
“Trừ phi những chuyện ấy...”
“Đã từng thật sự xảy ra.”
Tạ Trọng Lâu, người ngay cả lúc lưỡi d.a.o đ.â.m xuyên vai cũng không nhíu mày lấy một cái, bỗng đỏ hoe mắt trước mặt ta.
Điều đó càng khiến nốt chu sa nơi đuôi mắt hắn đỏ như sắp nhỏ m.á.u.
“A Chiêu, nói cho ta biết...”
Có lẽ vì nỗi đau quá dữ dội, giọng hắn thậm chí mang theo chút nghẹn ngào mơ hồ:
“Những chuyện ấy, những cảnh tượng trong mộng mà nàng từng kể với ta...”
“Có phải thật sự là những gì nàng đã trải qua không?”
Rùa
21
Sau khi xác nhận sự tồn tại của hồn phách Hứa Trí Viễn, suốt một khoảng thời gian rất dài, ta không muốn nhớ lại những chuyện của kiếp trước nữa.
Những đau khổ ấy, là do chính ta khi mắc kẹt trong mê cục đã tự chuốc lấy.
Nhưng giờ đây, khi Tạ Trọng Lâu bất ngờ nhắc tới, ta mới chợt nhận ra.
Thật ra ta chưa từng quên.
Ta thậm chí còn luôn tự trách bản thân, trách mình ở kiếp trước không nhìn rõ chân tướng, cố chấp đến cùng, cuối cùng rơi vào kết cục như vậy, còn liên lụy cả nhà họ Lục.
Mà lúc này, đối diện với câu hỏi của Tạ Trọng Lâu, ta chỉ có thể im lặng.
Không khí đông cứng trong giây lát.
Hắn nâng cằm ta lên, khẽ gọi một tiếng:
“A Chiêu.”
Ngay sau đó, những nụ hôn nóng bỏng đã phủ kín trời đất mà rơi xuống.
Thật ra trong lòng ta vẫn còn vô số bất an và nghi hoặc.
Ví dụ như, dù Hứa Trí Viễn tạm thời biến mất, nhưng Thẩm Tụ vẫn còn đó.
Ví dụ như, rốt cuộc bọn họ đến từ nơi nào.
Lại ví dụ như...
Nếu ta và Tạ Trọng Lâu thật sự chỉ là nhân vật trong một cuốn thoại bản, vậy kết cục của hai nhà Lục – Tạ có còn giống như trong giấc mộng kia hay không?
Nhưng tất cả mọi thứ ấy, đều tạm thời biến mất trong nụ hôn sâu sắc và dài lâu của Tạ Trọng Lâu.
Giờ phút này, ta không thể phân tâm nghĩ đến điều gì khác.
Trong lòng, trong mắt, chỉ còn lại một mình hắn.