Ta im lặng giây lát rồi khẽ đáp:
“T.ử bất ngữ quái lực loạn thần.”
“Ai gia không hiểu đạo lý quân t.ử tiểu nhân gì cả.”
“Chỉ biết Hoàng đế là nhi t.ử của ai gia.”
“Ai gia sống hơn nửa đời người, cũng chỉ có duy nhất đứa con này.”
Rùa
Qua làn khói nhang mờ ảo, người nhìn ta bằng ánh mắt tha thiết.
“Chiêu Nghi.”
“Con có cách nào không?”
“Ít nhất... hãy để ai gia biết rằng Hoàng đế vẫn còn bình an.”
Không gian chìm vào tĩnh lặng rất lâu.
Cuối cùng, ta đứng dậy.
Trang trọng quỳ xuống trước mặt người.
Dập đầu một cái thật mạnh:
“Thần nữ sẽ dốc hết toàn lực.”
“Để Hoàng thượng trở về.”
“Đến lúc đó...”
“Xin Thái hậu đáp ứng thần nữ một việc.”
“Nếu Hoàng thượng nổi giận giáng tội, xin đừng liên lụy đến phụ mẫu và huynh trưởng của thần nữ.”
22
Dù phong ta làm Mỹ nhân, nhưng Hứa Trí Viễn chưa từng triệu ta thị tẩm.
Ngược lại, hắn thường xuyên sai người truyền Kim Uyển Uyển đến hầu.
Có lần ta lén đi theo xem thử.
Vốn muốn tìm ra cách phá cục, nào ngờ qua khe cửa lại thấy Hứa Trí Viễn đang đ.á.n.h đập Kim Uyển Uyển.
“Thị tẩm?”
“Ngươi nằm mơ đấy à?”
“Giờ ta là Hoàng đế rồi, hậu cung giai lệ ba ngàn, loại đàn bà lẳng lơ như ngươi, tưởng rằng ta còn để mắt tới sao?”
Đêm ấy trở về tẩm cung, ta ngồi suy nghĩ rất lâu.
Hứa Trí Viễn từng nói, hắn đã tiêu hết tài sản mới có thể cùng Kim Uyển Uyển tới được nơi này.
Vậy thì sau khi rời khỏi thân xác Tạ Trọng Lâu, nếu muốn nhập vào thân thể Hoàng đế, tất nhiên hắn phải trả thêm một cái giá khác.
Thậm chí...
Cái giá ấy còn lớn hơn lần trước.
Quan trọng hơn, từ những gì ta quan sát được, những hồn phách ngoại lai ấy dường như không chịu nổi đau đớn dữ dội cùng cảm xúc quá mãnh liệt.
Mỗi khi bị thương, chúng đều sẽ bị áp chế tạm thời.
Do dự hai ngày, cuối cùng ta vẫn hạ quyết tâm.
Đêm hôm đó, ta mặc một chiếc váy lụa mỏng của mùa hạ, chủ động tới tìm Hứa Trí Viễn dâng mình.
Hắn ngồi bên giường, hứng thú nhìn ta:
“Ồ?”
“Chẳng phải ngươi si tình Tạ Trọng Lâu đến c.h.ế.t cũng không đổi sao?”
“Giờ lại đến tìm trẫm?”
“Hay là cô đơn khó chịu rồi?”
Ta khẽ đáp:
“Tạ Trọng Lâu hiện giờ sống c.h.ế.t chưa rõ. Thiếp đã nhập cung, được phong Mỹ nhân, đương nhiên phải tính đường cho mình.”
Hứa Trí Viễn lập tức cười lạnh.
“Ta biết ngay mà.”
“Lũ đàn bà các ngươi đều là loại bắt cá hai tay.”
“Không một ai là thứ tốt lành.”
Mắng xong, hắn vắt chân nằm xuống giường.
“Lại đây.”
“Biết điều một chút.”
“Tự mình hầu hạ, để trẫm xem thành ý của ngươi.”
Ta ngoan ngoãn đáp lời.
Kéo theo tà váy dài thướt tha, bước lên giường.
Rồi cúi đầu nhìn hắn từ trên cao.
Ngay lúc Hứa Trí Viễn còn chưa kịp phản ứng…
Một lưỡi d.a.o nhỏ đã trượt ra khỏi ống tay áo rộng.
Đâm mạnh vào vai hắn.
“Lục Chiêu Nghi…”
Hắn gầm lên như dã thú nổi điên.
Bật dậy bóp cổ ta.
Nhưng chưa kịp dùng sức, ta đã túm lấy vạt áo hắn, dồn toàn lực ép hắn vào đầu giường, nghiến răng quát lớn:
“Hứa Trí Viễn.”
“Ngươi đã thua dưới tay ta một lần rồi, sao còn dám coi thường ta?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngươi khinh thường nữ nhân như thế, cuối cùng lại c.h.ế.t dưới tay nữ nhân.”
“Có phải là báo ứng hay không?”
Cảm xúc trong mắt hắn cuộn trào dữ dội.
Sát khí ngập trời.
Ta biết đó là hồn phách thật của Hoàng đế đang cố gắng đoạt lại thân thể.
Liền lạnh giọng nói:
“Hoàng thượng.”
“Giang sơn Đại Sở không thể không có người.”
Ngay khoảnh khắc ấy.
Ta bỗng nghe thấy một giọng nói xa lạ, lạnh lùng vang lên:
“Người dùng số 682 của Cục Quản lý Thời Không, Hứa Trí Viễn.”
“Lần thứ hai xuyên không bằng cách đ.á.n.h đổi tuổi thọ.”
“Hiện hành trình xuyên không kết thúc.”
“Thu hồi tuổi thọ.”
“Người đồng hành, người dùng số 681 Kim Uyển Uyển, thu hồi cùng lúc.”
“Phát hiện tiểu thế giới xuất hiện dị thường.”
“Đóng vĩnh viễn thông đạo.”
Ta kinh hãi nhìn quanh.
Nhưng trong đại điện hoàn toàn trống rỗng.
Thì ra là Thái hậu đã nghĩ cách điều hết người canh giữ đi.
Tạo cho ta cơ hội duy nhất này.
Một lúc sau.
Người nằm trên giường chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt lạnh lẽo uy nghiêm quét tới.
Ta lập tức nhận ra.
Người trước mặt không phải Hứa Trí Viễn.
Mà là Hoàng đế thật sự.
Ta vội vàng quỳ xuống.
Tà váy nhuốm m.á.u kéo dài trên nền đất.
“Thần nữ tham kiến Hoàng thượng.”
Giọng nói từ trên đầu truyền xuống.
Khó dò cảm xúc:
“Lục Chiêu Nghi.”
“Ngươi có biết mưu sát quân vương là tội gì không?”
Ta ổn định tinh thần rồi đáp:
“Thần nữ không phải mưu sát quân vương.”
“Mà là vì giang sơn xã tắc Đại Sở.”
“Chỉ muốn đuổi con cô hồn dã q.u.ỷ chiếm giữ long thể của Hoàng thượng ra ngoài.”
Im lặng một lát.
Hoàng đế lại hỏi:
“Hôm ấy ngươi từng nói, thân thể của Tạ Trọng Lâu cũng từng bị kẻ đó chiếm đoạt?”
Trong lòng ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên.
Ta đã cược đúng.
“Vâng.”
“Những hành vi thất lễ và hoang đường trước đây của Tạ Trọng Lâu đều do hồn phách đó gây ra.”
Ta cẩn thận lựa lời:
“Hồn phách ấy không rõ đến từ nơi nào, nhưng dường như vô cùng căm ghét Đại Sở.”
“Hắn đã làm rất nhiều chuyện bất lợi cho giang sơn và bách tính.”
“Tạ Trọng Lâu từng tự làm tổn thương mình để ép hắn lui xuống.”
“Vì vậy thần nữ mới cả gan suy đoán rằng đau đớn và thương tích có thể áp chế được hắn...”
Chưa dứt lời.
Cánh cửa tẩm điện bỗng bị đá tung.
Ngay sau đó…
Một thân đầy m.á.u, tay cầm trường kiếm, Tạ Trọng Lâu bước vào.
Mũi kiếm chỉ thẳng về phía Hoàng đế.
“Hứa Trí Viễn.”
“Ngươi chỉ là một cô hồn dã q.u.ỷ, thật sự cho rằng mình có thể lật trời sao?”
Ta giật mình.
Vội vàng quát:
“Tạ Trọng Lâu.”
“Thất lễ.”