Giữa chân mày hắn là sát khí lạnh lẽo cùng vẻ mệt mỏi khó giấu.
Hẳn là vừa từ Bạch Hạc Đinh g.i.ế.c ra một con đường m.á.u.
Lại ngày đêm phi ngựa trở về kinh.
Chỉ để gặp ta.
Những lời hắn nói trước khi rời kinh vẫn còn văng vẳng bên tai.
[A Chiêu, nàng cứ ở lại kinh thành.
Chờ ta trở về thành thân với nàng.]
Sống mũi ta cay xè.
Gần như không nói nổi lời nào.
Nhưng vẫn nghiến răng nói:
“Đã trở về rồi, sao không vào bái kiến Hoàng thượng?”
Tạ Trọng Lâu lập tức hiểu ra.
Hắn chống kiếm xuống đất rồi quỳ xuống.
“Là thần vì quá lo lắng nên rối trí, thất lễ trước ngự giá.”
“Xin Hoàng thượng trách phạt.”
“Phạt thì không cần.”
Một lúc lâu sau.
Giọng Hoàng đế mang theo ý cười nhàn nhạt vang lên.
“Lòng trung quân ái quốc của Tạ khanh, trẫm đã rõ.”
“Thánh chỉ kia là do trẫm say rượu mà ban, không tính.”
“Ngươi cứ cùng Lục cô nương trở về.”
“Ngày mai Thái hậu sẽ ban chỉ tứ hôn.”
“Thần tạ ơn Hoàng thượng.”
Ta âm thầm thở phào.
Nhưng rồi lại chợt nhớ tới Thẩm Tụ.
Giờ đây Kim Uyển Uyển đã rời khỏi thân xác nàng.
Người tỉnh lại hẳn phải là Thẩm Tụ thật sự.
“Hoàng thượng.”
“Vậy còn Thẩm cô nương của phủ Tuyên Bình hầu...”
Hoàng đế nhìn ta thật sâu.
“Trẫm sẽ hạ chỉ.”
“Lệnh cho Tuyên Bình hầu nghiêm khắc quản giáo nữ nhi.”
“Đợi nàng học xong quy củ, sẽ chọn một mối hôn sự khác.”
23
“Hoàng thượng tuy không muốn tin những chuyện quái lực loạn thần.”
“Nhưng chính mình đã trải qua một lần, rốt cuộc cũng không thể không tin.”
Trên xe ngựa trở về phủ.
Tạ Trọng Lâu nhẹ giọng giải thích với ta.
Im lặng một lát.
Hắn bất ngờ kéo ta vào lòng.
Cúi đầu hôn nhẹ lên trán ta.
“A Chiêu.”
“Cô nương tốt của ta.”
“Nàng rất dũng cảm.”
“Cũng rất giỏi.”
Trên người hắn còn mang thương tích.
Tay ta cũng nhuốm đầy m.á.u.
Giữa mày cả hai đều hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Đêm hè oi bức.
Bên trong cỗ xe tối tăm, mùi vị cũng chẳng dễ chịu gì.
Thế nhưng giữa mùi m.á.u tanh ấy, ta lại cảm nhận được sự bình yên sau tai kiếp.
Nhẹ nhàng nhắm mắt trong lòng hắn.
Ta thật sự quá mệt rồi.
Dẫu trong lòng vẫn còn vô vàn nghi vấn.
Ví dụ như Kim Uyển Uyển và Hứa Trí Viễn cuối cùng đã đi đâu.
Ví dụ như vì sao ở kiếp trước Tạ Trọng Lâu không thể phá được nhà lao thân xác như đời này.
Nhưng lúc này.
Ta chẳng muốn nghĩ thêm điều gì nữa.
Ta và Tạ Trọng Lâu...
Đã thiếu mất khoảnh khắc bình yên này quá lâu.
Tạ Trọng Lâu đưa ta về phủ Thái phó.
Chào từ biệt phụ mẫu và ca ca ta.
Lại nhìn ta thật sâu một lần.
Rồi mới lên ngựa trở về phủ Tướng quân.
Ngày hôm sau.
Ý chỉ tứ hôn từ trong cung cũng tới.
Nghe nói trên triều, Tạ bá phụ và phụ thân ta còn giả vờ cãi nhau một trận long trời lở đất.
Nhưng sau khi bãi triều lại cùng bị Hoàng đế gọi vào Ngự thư phòng.
“Đừng diễn nữa.”
Hoàng đế nhàn nhạt nói.
“Trẫm không phải kẻ ngốc.”
“Nếu ngay cả thật giả cũng không nhìn ra, thì vị Hoàng đế này cũng chẳng cần làm nữa.”
Phụ thân vội vàng quỳ xuống.
“Lão thần phạm tội khi quân, xin Hoàng thượng trị tội.”
“Lục khanh là trọng thần của triều đình, lại là Thái phó.”
“Trẫm trị tội ngươi thế nào được?”
Phụ thân nghe ra hàm ý trong lời ấy.
Vội ho khan hai tiếng.
Yếu ớt nói:
“Thần tuổi già sức yếu, không còn đủ khả năng chia sẻ việc nước cùng Hoàng thượng.”
“Xin cho thần cáo lão hồi hương, không hỏi chuyện triều chính nữa.”
Sau một hồi trầm mặc.
Hoàng đế chỉ nhàn nhạt nói một chữ:
“Chuẩn.”
Nghe được chuyện này.
Sống mũi ta cay xè.
Đích thân tìm tới thư phòng.
Quỳ xuống từ xa.
“Là lỗi của con.”
“Đã liên lụy cả nhà họ Lục.”
“Chiêu Chiêu.”
“Chuyện này không liên quan tới con.”
Phụ thân vội xua tay.
Ra hiệu cho ca ca đỡ ta dậy.
“Công cao át chủ.”
“Ngay từ ngày bước chân vào quan trường, phụ thân đã hiểu đạo lý ấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cho dù không vì chuyện hôn sự của con và Trọng Lâu, sớm muộn cũng sẽ có ngày này.”
“Phụ thân già rồi.”
“Tương lai nhà họ Lục, giao cho Chiêu Huyền là được.”
“Sau này ta và mẫu thân của con cùng trồng hoa, du ngoạn bốn phương.”
“Như vậy cũng rất tốt.”
Dưới ánh nến vàng nhạt.
Ca ca đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt ta.
“Chiêu Chiêu.”
“Nếu sau này Tạ Trọng Lâu dám bắt nạt muội.”
“Ca tuyệt đối không tha cho hắn.”
Ta nắm lấy tay huynh ấy.
Khẽ làm nũng:
“Ca ca luôn đối xử với muội tốt nhất.”
Sau khi chọn được ngày lành tháng tốt.
Tạ Trọng Lâu bắt đầu chuẩn bị hôn sự từ rất sớm.
Hắn thậm chí còn chuyển mấy rương vải vóc quý giá tới phủ họ Lục.
Từ trang sức đội đầu cho tới giá y.
Tất cả đều tự mình lo liệu.
“Ta không muốn A Chiêu phải vất vả thêm nữa.”
Dưới ánh trăng dịu dàng.
Nụ cười của hắn còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.
“A Chiêu.”
“Nàng đã làm đủ nhiều rồi.”
“Từ giờ trở đi chẳng cần làm gì nữa.”
“Chỉ cần an tâm chờ đợi.”
“Xinh đẹp rạng ngời mà gả cho ta là được.”
Ngày đại hôn.
Từ sáng sớm ta đã thức dậy chuẩn bị.
Bái thiên địa.
Tiếp khách khứa.
Mãi tới đêm khuya mới thật sự yên ổn.
Tạ Trọng Lâu vén khăn hỉ.
Cùng ta uống rượu giao bôi.
Rồi cho lui toàn bộ nha hoàn trong phòng.
Màn trướng buông xuống.
Hắn đưa tay tháo dây yếm của ta.
Lộ ra làn da trắng như tuyết cùng sắc hồng e ấp nơi đầu xuân vừa hé nở.
Tạ Trọng Lâu cúi người xuống.
Khẽ gọi bên môi ta:
“A Chiêu.”
“Những ngày tháng sau khi gả cho Tạ Trọng Lâu... là như thế này.”
“Hắn sẽ không bao giờ khiến nàng đau.”
Rùa
Ta nhắm c.h.ặ.t mắt.
Cắn môi.
Cố gắng thoát khỏi những ký ức đau đớn như ác mộng.
Tạ Trọng Lâu liền nâng mặt ta lên.
Ôn nhu mà nóng bỏng hôn xuống.
“A Chiêu.”
“Mở mắt ra.”
“Nhìn ta.”
Ta run rẩy mở mắt.
Tầm nhìn dần rõ ràng.
Người ở ngay trước mặt ta.
Vẫn là thiếu niên dịu dàng và rực rỡ trong ký ức ấy.
Những đau khổ năm xưa cuối cùng cũng tan biến.
Ta vòng tay ôm lấy cổ hắn.
Chủ động đáp lại nụ hôn.
Mãi tới nửa đêm sau mới ngủ.
Và rồi.
Ta lại mơ một giấc mộng.
Trong giấc mộng ấy.
Giữa màn sương trắng mịt mờ.
Ta như một người đứng ngoài quan sát.
Thấy chính mình ở kiếp trước mặc hồng y.
Đứng trước biển lửa đang thiêu rụi phủ Tướng quân.
Khàn giọng gọi một tiếng:
“Tạ Trọng Lâu...”
Rồi vừa cười vừa rơi nước mắt.
Mà người đang nhìn cảnh ấy.
Lại đau đớn đến tận xương tủy.
“A Chiêu.”
Khoảnh khắc giọng nói quen thuộc vang lên.
Ta bỗng hiểu ra.
Người ấy là Tạ Trọng Lâu.
Là Tạ Trọng Lâu của kiếp trước.
Người bị nhốt trong nhà lao thân xác, không cách nào thoát ra.
Mà trước mắt hắn.
Là Lục Chiêu Nghi vì yêu mà mù quáng.
Đâm đầu vào tường Nam cũng không chịu quay lại.
Giữa sương mù và biển lửa đan xen.
Ta nghe thấy giọng nói khàn đặc.
Trang trọng như m.á.u lệ.
“Nếu trên đời này thật sự có thần Phật...”
“Tạ Trọng Lâu nguyện không vào luân hồi.”
“Nguyện dốc hết tất cả.”
“Chỉ cầu được làm lại từ đầu.”
“Cầu cho phụ mẫu của ta và Lục Chiêu Nghi bình an một đời.”
“Không tổn thương chân tâm.”
“Không gặp kẻ ác.”
“Còn Tạ Trọng Lâu...”
“Sống c.h.ế.t tùy trời.”
(Hết).