Ta cười lạnh.
Cầm b.út giấy dùng để làm thơ trên bàn, viết đáp:
[Tạ tướng quân nghĩ nhiều rồi.
Chỉ là hôn ước giữa chúng ta vừa mới giải trừ, trong lòng ta ít nhiều có chút áy náy.
Nay thấy ngài tìm được lương duyên khác, ta tự nhiên cũng vui mừng thay cho ngài.]
Viết xong, ta bảo Xuân Yên mang trả lại.
Tạ Trọng Lâu đọc xong, sắc mặt lập tức đen sì.
Hắn lại cúi đầu viết tiếp:
[Lục Chiêu Ý, ta không cho phép nàng vui mừng.
Ta với họ Thẩm kia không hề có quan hệ gì.]
Ta bình thản trả lời:
[Không liên quan đến ta.
Tạ tướng quân, hôn ước đã giải, từ nay về sau ngài và ta chỉ là cố nhân xa lạ.]
Không lâu sau, tờ giấy lại được đưa tới.
[Thật sao?
Vậy Lục Chiêu Ý, nàng nói thử xem hôm nay ở cung yến nàng đã để mắt đến ai?
Ta đi tìm người đó luận bàn vài chiêu.
Chẳng lẽ lương nhân nàng tìm được lại còn thua cả ta, một cố nhân hay sao?]
Nhìn thấy dòng chữ ấy.
Ta lập tức ngẩng đầu.
Đúng lúc đối diện với nụ cười đầy ngạo nghễ nơi khóe môi Tạ Trọng Lâu.
Ta đang định cầm b.út đáp lại.
Xuân Yên đứng bên cạnh đã khổ sở lên tiếng:
“Lục cô nương, người thương tình tiểu nhân đi.”
“Có gì không bằng đợi yến tiệc kết thúc rồi tự mình nói với tướng quân.”
“Tiểu nhân chạy qua chạy lại thế này thì mệt cũng không sao, chỉ là Hoàng thượng với Thái hậu phía trên đều đang nhìn đấy ạ.”
Ta khẽ giật mình.
Ngước mắt nhìn lên.
Quả nhiên thấy Thái hậu trên ghế cao đang hứng thú nhìn ta và Tạ Trọng Lâu.
Người quay sang nói với Hoàng thượng:
“Bệ hạ xem hai đứa nhỏ này kìa.”
“Ngày trước còn chạy đến chỗ ai gia xin hủy hôn.”
“Giờ hủy hôn rồi lại ngay giữa cung yến trước mặt bao người mà truyền giấy tỏ tình.”
“Rốt cuộc là đang diễn trò gì đây?”
Hoàng thượng đưa mắt nhìn Tạ Trọng Lâu.
Khóe môi mang ý cười nhàn nhạt:
“Mẫu hậu không hiểu rồi.”
“Có lẽ chỉ là trò đùa giữa những người có tình mà thôi.”
Dù người đang cười.
Nhưng từ đôi mắt sâu không thấy đáy ấy.
Ta vẫn bắt được một tia kiêng dè cực kỳ mờ nhạt.
Trong lòng lập tức trĩu xuống.
Quả nhiên...
Hoàng thượng không muốn ta và Tạ Trọng Lâu thành thân.
6
Qua vài tuần rượu.
Thẩm Tụ đột nhiên đứng dậy.
Nàng cúi người hành lễ:
“Thần nữ có một khúc kiếm vũ, muốn dâng lên Hoàng thượng và Thái hậu.”
Hoàng thượng hứng thú nhìn nàng.
“Chuẩn.”
Thẩm Tụ mỉm cười:
“Thần nữ có đôi chút nghiên cứu về kiếm thuật, chỉ tiếc tài nghệ còn nông cạn.”
Khi nói chuyện, ánh mắt nàng lưu chuyển.
Cuối cùng lại rơi trên người ta:
“Nghe danh Lục cô nương nhà Thái phó từ lâu, cầm nghệ tuyệt luân.”
“Không biết A Tụ có vinh hạnh được mời cô nương đàn một khúc, phối cùng kiếm vũ của ta hay không?”
Hai chữ “A Tụ” khiến mí mắt ta khẽ giật.
Lời từ chối vừa định thốt ra.
Tạ Trọng Lâu ở đối diện đã lên tiếng trước:
“Nàng muốn múa kiếm, trong cung tự có nhạc công.”
“Bắt người khác hầu hạ mình như vậy, nàng coi Hoàng cung là phủ Tuyên Bình hầu nhà mình sao?”
Một câu nói ấy chụp xuống chiếc mũ quá lớn.
Dù sắc mặt Thẩm Tụ lập tức khó coi.
Nàng cũng không dám nói thêm lời nào.
Chỉ hung hăng trừng mắt nhìn ta một cái.
Sau đó tự mình bắt đầu màn kiếm vũ.
Ta ngẩn người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Trọng Lâu...
Lại bảo vệ ta trước mặt Thẩm Tụ?
Ký ức kiếp trước và hiện thực hiện tại không ngừng đan xen trong đầu ta.
Rối loạn như một cuộn chỉ không thể gỡ.
Thẩm Tụ từ nhỏ luyện võ.
Kiếm vũ của nàng quả thực rất đẹp.
Thậm chí ở kiếp trước, Tạ Trọng Lâu còn thường lấy chuyện này ra để chế nhạo ta.
Nhưng lúc này.
Trong khi tất cả mọi người trong đại điện đều bị dáng múa của Thẩm Tụ thu hút.
Hắn lại chỉ ngồi đối diện.
Chăm chú nhìn ta.
Không chớp mắt.
Tình ý trong đôi mắt ấy quá sâu đậm.
Quá chân thật.
Như ngọn lửa rực cháy đang lao thẳng về phía ta.
Thế nhưng những ký ức lạnh lẽo của kiếp trước lại như mưa lớn đổ xuống.
Kéo ta về hiện thực.
Tựa như muốn xé ta thành hai nửa.
Ta khẽ run lên.
Đến cả chén rượu trong tay cũng gần như không cầm nổi.
Tạ Trọng Lâu lập tức nhíu mày.
Bỗng nhiên đứng dậy.
Đúng lúc ấy.
Kiếm vũ của Thẩm Tụ cũng vừa kết thúc.
Nàng hành lễ với Hoàng thượng và Thái hậu.
Sau đó ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Tạ Trọng Lâu.
Nhưng hắn chẳng hề để ý đến nàng.
Chỉ cáo tội với Hoàng thượng một tiếng.
Rồi tự mình bước đến trước mặt ta.
Giữa bao ánh mắt trong đại điện.
Hắn chống tay lên bàn, cúi người xuống:
“Chiêu Chiêu.”
Giọng nói trong trẻo vang bên tai.
Hơi thở ấm nóng cũng theo đó quấn quanh:
“Nếu nàng cảm thấy không khỏe...”
“Ta đưa nàng về phủ trước.”
Thái hậu trên ghế cao nghe vậy liền nói:
“Nếu đã thế, Trọng Lâu cứ đưa Chiêu Ý về phủ Thái phó trước đi.”
“Ai gia nghe nói mấy hôm trước con bé vừa bệnh một trận.”
“Có lẽ vẫn chưa khỏi hẳn.”
Rùa
“Kim ma ma, truyền ý chỉ của ai gia, bảo Tô thái y đi theo luôn.”
Trước mắt ta chỉ còn một mảng mờ mịt.
Những đốm sáng hỗn loạn bay lượn.
Ta ngẩng đầu nhìn Tạ Trọng Lâu.
Cắn c.h.ặ.t môi.
Khó khăn hỏi:
“Vì sao?”
“...Cái gì?”
“Lòng người...”
“Vì sao có thể thay đổi triệt để đến vậy?”
Không biết từ lúc nào.
Làn sương trước mắt càng lúc càng dày.
Ta gần như không nhìn rõ gương mặt hắn.
Bất giác lại nhích đến gần hơn.
Ngay sau đó.
Cơ thể bỗng nhẹ bẫng.
Mùi hương thanh lãnh quen thuộc như trúc xanh thoảng tới.
Ta chợt nhận ra.
Hắn đã bế ta lên.
“Tạ Trọng Lâu...”
Ta run giọng:
“Ngươi như vậy là thất lễ...”
“Ôm c.h.ặ.t vào.”
Giọng hắn mang theo vài phần ngang ngược.
“Không được nói nữa.”
“Nếu không...”
“Ta còn có thể làm những chuyện thất lễ hơn.”
“Lục Chiêu Ý, nàng cứ thử xem.”