Cuối cùng.
Ta không nói thêm lời nào nữa.
Khi thái y đến bắt mạch.
Tạ Trọng Lâu vẫn đứng bên cạnh.
Ánh mắt chưa từng rời khỏi ta.
“Lục cô nương hẳn là vì suy nghĩ quá nhiều nên sinh nhiệt.”
“Ta kê vài thang t.h.u.ố.c, uống mấy ngày rồi ta sẽ quay lại bắt mạch.”
Tô thái y dẫn Tiểu Chức đi bốc t.h.u.ố.c.
Màn sương trước mắt dần tan đi.
Ta lại nhìn rõ gương mặt Tạ Trọng Lâu.
Trên trán hắn vẫn còn một lớp mồ hôi mỏng.
Đôi mắt sáng như sao trời.
Nhưng khi nhìn ta, chân mày lại hơi nhíu lại.
“Suy nghĩ quá nhiều...”
Hắn chống tay lên thành giường.
Từng chút từng chút cúi xuống.
“Lục Chiêu Ý.”
“Rốt cuộc nàng đang phiền lòng chuyện gì?”
Một thân hồng y lọt vào mắt ta.
Tựa như ngọn lửa rực rỡ.
Ta đang phiền lòng điều gì sao?
Tất cả những nỗi phiền lòng của ta...
Đều liên quan đến hắn.
Liên quan đến kiếp trước và kiếp này đầy q.u.ỷ d.ị, ly kỳ.
Nhưng những chuyện ấy...
Ta biết nói với hắn thế nào đây?
Thấy ta không đáp.
Hắn lại cúi gần thêm một chút.
Trong mắt là sự dò xét nghiêm túc hiếm thấy.
“Hay là nói...”
“Nguyên nhân thật sự khiến nàng nhất quyết muốn hủy hôn với ta...”
“Rốt cuộc là gì?”
7
Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng ta mới khó nhọc mở lời:
“Mấy ngày trước... ta đã nằm mơ một giấc mộng.”
Tạ Trọng Lâu chống tay lên thành giường ngồi xuống, chăm chú nhìn ta:
“Ừm, là giấc mộng thế nào?”
Ta khẽ cụp mắt.
“Ta mơ thấy... ngươi đem lòng yêu Thẩm Tụ, đích thân đến phủ họ Lục từ hôn.”
“Ta nhất quyết đòi gả. Cuối cùng Thái hậu vẫn đứng ra ban hôn cho chúng ta.”
“Sau đó ngươi và Thẩm Tụ song túc song phi, còn ta...”
Ta không thể nói tiếp được nữa.
Những chuyện ấy tuy chỉ tồn tại trong ký ức của kiếp trước.
Nhưng khi vượt qua dòng thời gian, lần nữa hiện lên trong tâm trí, vẫn đau đến nhói lòng.
Hàng mi ta khẽ run.
Không thể khống chế được mà nhớ tới những đêm dài bị giày vò đến kiệt quệ.
Giữa những đau đớn tưởng như vô tận ấy, giọng nói của Tạ Trọng Lâu vẫn không ngừng vang lên bên tai.
Đầy vẻ chế giễu.
“Chẳng phải nàng sống c.h.ế.t cũng muốn gả cho ta sao?”
“Thiếu nam nhân đến thế à? Chẳng phải đây chính là điều nàng muốn sao?”
“Lục Chiêu Ý, nàng đáng đời.”
Đúng lúc ấy, một cánh tay bỗng vòng qua ôm lấy ta.
Hoàn hồn lại, ta mới phát hiện Tạ Trọng Lâu đã kéo ta vào lòng.
Hắn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng tách hàm răng đang c.ắ.n c.h.ặ.t môi của ta.
Trong mắt thoáng qua một tia đau lòng.
Rồi nghiêm túc nói:
“Ta sẽ không bao giờ đối xử với nàng như vậy.”
“Chiêu Chiêu, đó chỉ là một giấc mộng.”
“Đừng coi là thật.”
Hơi thở của hắn.
Lực đạo dịu dàng nơi đỉnh đầu.
Từng tấc da thịt chạm vào nhau.
Tất cả đều quen thuộc đến lạ.
Hắn không phải Tạ Trọng Lâu của kiếp trước.
Không phải vị quyền thần lạnh lùng đã dùng mọi lời cay nghiệt để tổn thương ta.
Mà là Tạ tiểu tướng quân đã ở bên ta suốt 16 năm.
Có lẽ...
5 năm dài đằng đẵng khiến ta cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ ở kiếp trước...
Rùa
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thật sự chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Ta quá mệt mỏi.
Tựa vào lòng Tạ Trọng Lâu, bất giác thiếp đi lúc nào không hay.
Những ngày sau đó, có lẽ nhờ t.h.u.ố.c của Tô thái y, sức khỏe ta khá lên trông thấy.
Cũng đúng lúc ấy, Xuân Yên bỗng tới phủ Thái phó cầu kiến.
Nói rằng Tạ Trọng Lâu muốn mời ta tới diễn võ trường ở ngoại ô kinh thành.
“Ngươi về nói với hắn, ta không đi.”
Xuân Yên lập tức bày ra vẻ mặt đáng thương.
Chắp tay cầu xin:
“Lục cô nương, người phát lòng từ bi đi mà.”
“Tiểu tướng quân nói, nếu không mời được người đến, sẽ trừ nửa năm tiền tiêu vặt của tiểu nhân.”
Theo hầu Tạ Trọng Lâu đã 10 năm.
Cái miệng của Xuân Yên vốn lanh lợi, đương nhiên biết nói thế nào mới khiến ta mềm lòng.
Cuối cùng ta vẫn đặt b.út xuống.
Khẽ thở dài.
“Thôi được, đi thôi.”
Xe ngựa vừa đến trước diễn võ trường.
Ta còn chưa kịp đứng dậy thì một bàn tay thon dài đã vén rèm lên.
Tiếp đó là gương mặt rạng rỡ của Tạ Trọng Lâu:
“Chiêu Chiêu, ta biết ngay nàng muốn tới xem ta luyện kiếm mà.”
Ta đang định bước xuống xe, nghe vậy liền nghẹn lời.
“Rõ ràng là ngươi sai Xuân Yên gọi ta tới.”
“Ừm, làm tốt lắm.”
Tạ Trọng Lâu hài lòng gật đầu với Xuân Yên.
“Thưởng thêm ba tháng tiền tiêu vặt.”
Xuân Yên lập tức cười tươi như hoa:
“Đa tạ Tiểu tướng quân ban thưởng. Đa tạ Lục cô nương chịu nể mặt.”
Ta xách váy đứng trên càng xe.
Đang định nhảy xuống.
Không ngờ Tạ Trọng Lâu đột nhiên vòng tay ôm lấy eo ta.
Mạnh mẽ kéo ta vào lòng.
“A.”
Ta hoảng hốt kêu lên một tiếng.
Theo bản năng ôm lấy cổ hắn.
Ngẩng đầu liền thấy ý cười đắc ý nơi khóe mắt đuôi mày
“Tạ Trọng Lâu.”
Ta vừa giận vừa thẹn:
“Ngươi... đồ đăng đồ t.ử. Mau buông ta ra.”
Không những không buông.
Hắn còn siết c.h.ặ.t thêm một chút.
“Lục Chiêu Ý, ta không phải đăng đồ t.ử.”
“Chúng ta từng có hôn ước.”
“Hôn ước đã hủy rồi.”
Vừa nhắc tới chuyện này.
Sắc mặt hắn lập tức sa sầm.
Hừ lạnh một tiếng:
“Đợi đó đi.”
“Tháng sau tiểu gia sẽ vào cung bẩm Thái hậu, xin người ban chỉ tái kết hôn ước.”
Dưới ánh mặt trời rực rỡ.
Mồ hôi nơi trán hắn.
Nốt lệ chí đỏ nơi đuôi mắt.
Một thân hồng y phần phật trong gió.
Tất cả hòa thành một bức họa rực rỡ đến cực điểm.
Ta nhìn thấy chính mình phản chiếu trong đôi mắt sáng như sóng nước ấy.
Trong thoáng chốc bỗng ngẩn ngơ.
Đến khi hoàn hồn lại mới vừa thẹn vừa giận.
“Tái kết hôn ước gì chứ?”
“Tạ Trọng Lâu, ta còn chưa nói sẽ gả cho ngươi đâu.”
“Lục Chiêu Ý.”
Hắn bỗng gọi tên ta.
Giọng nói vô cùng nghiêm túc.
Ta sững người.
Chỉ thấy gương mặt tuấn tú ấy chậm rãi tiến lại gần.
Mũi gần như chạm vào mũi ta.
“Cho ta một cơ hội chuộc tội.”
Ta ngẩn ra.
“...Chuộc tội gì?”
“Chuộc tội thay Tạ Trọng Lâu trong giấc mộng của nàng.”