9
Từ diễn võ trường trở về, là Tạ Trọng Lâu đưa ta về.
Trước khi rời đi, ta vén rèm xe nhìn lại một cái.
Thẩm Tụ đang cầm kiếm đứng trước cửa, ánh mắt kỳ lạ nhìn về phía ta.
Ta không biết phải hình dung ánh mắt ấy thế nào.
Chỉ cảm thấy trong vẻ khinh miệt kia, còn xen lẫn một chút thương hại từ trên cao nhìn xuống.
Đúng lúc trong lòng ta bất an, Tạ Trọng Lâu đã đưa tay nắm lấy tay ta, nhướng mày nói:
“Chiêu Chiêu, không cần để ý đến những kẻ không quan trọng.”
Kiếp này chẳng biết vì sao, dường như hắn chẳng có chút hứng thú nào với Thẩm Tụ.
Hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ kiếp trước luôn dốc hết sức bảo vệ nàng ta trước mặt ta.
Có lẽ vì năm năm bị giày vò ở kiếp trước đã khắc sâu vào xương tủy.
Dù hiện thực không phải như vậy.
Dù Tạ Trọng Lâu cũng nói đó chỉ là một giấc mộng.
Ta vẫn thấy bất an.
Cũng không biết nên đối mặt với Tạ Trọng Lâu thế nào, đành lặng lẽ nhích ra xa khỏi hắn.
Ánh mắt hắn tối đi.
Giọng nói cũng trở nên khàn hơn:
“Lục Chiêu Ý, nàng thật sự muốn vì một giấc mộng hư vô mờ mịt như vậy mà lạnh nhạt với ta đến cùng sao?”
Sau khi hồi phủ, mẫu thân nhìn ra tâm trạng ta không tốt.
Người bèn đề nghị ba ngày sau ra chùa Kim Lăng trên núi Nhược Hoa ngoài thành để cầu phúc, dâng hương.
Không ngờ chẳng biết ai để lộ tin tức.
Đến hôm ấy, ta lại gặp Tạ Trọng Lâu ngay trước cổng chùa Kim Lăng.
Ta quay đầu nhìn sang mẫu thân.
Người cũng nhìn ta, dịu dàng nói:
“Chiêu Chiêu, ta cùng phu nhân Thái sư đến sương phòng dùng chút đồ chay trước.”
“Hai đứa nói chuyện xong thì cứ đến tìm ta.”
Bầu không khí kỳ lạ giữa ta và Tạ Trọng Lâu, hẳn mẫu thân đều nhìn thấy.
Vì thế người mới nghĩ ra cách này.
Tạ Trọng Lâu tiến lên đón, quy củ hành lễ:
“Xin bá mẫu yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc Chiêu Chiêu chu đáo.”
Đợi mẫu thân rời đi, hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một cây trâm phỉ thúy màu tím khói, đặt vào tay ta.
“Cuối thu đã đến, xuân hải đường khó tìm.”
“Ta bèn tự tay khắc một cành tặng nàng.”
Ta cúi đầu nhìn:
“Đây là ngươi tự tay khắc?”
“Đúng vậy.”
Tạ Trọng Lâu nói xong, lại khẽ ho một tiếng.
“Ta biết nàng cũng từng học qua chút ít về điêu khắc vàng ngọc.”
“Nàng cứ đ.á.n.h giá thử xem, nói thật cũng được.”
Nếu hắn đã nói vậy, ta đành cầm lên nhìn kỹ một phen.
Sau đó thành thật nói:
“Kỹ thuật chạm khắc còn thô, đường d.a.o quá sâu. Rõ ràng là chất liệu xuân phỉ tốt như vậy, lại bị ngươi...”
“Lục Chiêu Ý…”
Ta còn chưa nói hết.
Tạ Trọng Lâu đã bất mãn nhìn chằm chằm ta.
Hắn cố ý nhấn mạnh từng chữ:
“Đây là nguyên liệu ta chạy khắp kinh thành mới tìm được.”
Rùa
“Lại mất cả một đêm mới khắc xong.”
“...Nhưng tấm lòng thật đáng quý.”
Ta đành đổi giọng:
“Nhìn kỹ thì thấy cành xuân hải đường này cũng sống động như thật, quả là... vật phàm hiếm có trên đời.”
Tạ Trọng Lâu hiển nhiên hài lòng.
Hắn đưa tay nhận lấy cây trâm rồi cài lên b.úi tóc ta.
“Nếu nàng đã thích đến thế, bây giờ ta cài cho nàng.”
Đầu ngón tay ấm áp của hắn lướt qua tóc mai ta.
Lại nhẹ nhàng chạm qua vành tai.
Cảm giác ấy như chiếc lông vũ rơi xuống đáy lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tê dại, ngứa ngáy.
Mặt ta bỗng nóng bừng lên.
Trong lúc trò chuyện, chúng ta đã sóng vai đi qua rừng lê nơi sân giữa chùa Kim Lăng, đến hậu điện.
Ánh sáng trước mắt đột nhiên trở nên dịu lại.
Mùi đàn hương thoang thoảng quanh quẩn nơi ch.óp mũi khiến trái tim bất an của ta dần yên tĩnh.
Ngồi đối diện Huyền Trần đại sư.
Sau khi ta cung kính hành lễ, liền nghe thấy giọng ông vang lên:
“Thí chủ lòng có nghi hoặc, lại không biết hóa giải thế nào, bởi vậy ngày ngày ưu tư.”
Ông chắp tay trước n.g.ự.c, khẽ cúi đầu với ta.
“Cõi hồng trần vốn nhiều phiền nhiễu, nhưng lòng người lại là điều đáng quý.”
“Thí chủ cứ thuận theo bản tâm.”
“Ván cục này tự nhiên có thể phá giải.”
“Nhưng trước kia ta từng thuận theo bản tâm, cuối cùng lại khiến bản thân lâm vào cảnh tù túng, bị đẩy đến đường cùng.”
“Vậy thí chủ có biết, nếu người đã đến đường cùng, vì sao còn có thể đến nơi này hay không?”
Huyền Trần đại sư chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt hiền hòa mà bình thản.
“Lòng người dễ đổi.”
“Nhưng lòng người cũng là thứ khó đổi nhất.”
“Ván cục hôm nay đã không còn giống trước.”
“Đặt mình vào chỗ c.h.ế.t rồi sau đó mới có đường sống.”
“Đến lúc ấy, mây tan trăng tỏ.”
Ta tạ ơn Huyền Trần đại sư rồi bước ra.
Tạ Trọng Lâu đang đợi ta ngoài cửa.
“Lão hòa thượng kia nói gì với nàng?”
“Ông ấy bảo ta thuận theo bản tâm.”
Thấy sắc mặt hắn không được tốt, ta không nhịn được hỏi thêm:
“Ông ấy lại nói gì với ngươi? Sao ngươi không vui vậy?”
Tạ Trọng Lâu nheo mắt, ngạo nghễ nói:
“Ông ta bảo ta không cần chấp niệm quá sâu.”
“Có một số chuyện là hữu duyên vô phận.”
“...Rồi sao nữa?”
“Rồi ta mắng ông ta một trận.”
“Nói cho ông ta biết, chuyện này do lòng ta quyết định.”
“Không do duyên phận.”
“Càng không do số mệnh.”
Quả nhiên là chuyện mà tính tình Tạ Trọng Lâu có thể làm ra.
Hắn trước nay không tin thần Phật.
Ta khẽ thở dài:
“Có lẽ đại sư nói đúng.”
“Ngươi chấp niệm quá sâu rồi.”
“Lùi một bước cũng chưa chắc đã không tốt... Ưm…”
Ta khẽ kêu lên một tiếng.
Là Tạ Trọng Lâu nắm lấy cổ tay ta, ấn ta lên cột đình lạnh sau lưng.
Ánh mắt hắn thoáng hiện một vẻ ái muội khó tả.
“Lùi một bước?”
“Lục Chiêu Ý.”
“Từ năm 12 tuổi, ta đã ngày ngày mong được cưới nàng về nhà.”
“Bây giờ nàng bảo ta lùi một bước.”
“Bảo ta không rõ nguyên do mà buông tay sao?”
“Ta đã nói rồi.”
“Đó chỉ là giấc mộng của nàng.”
“Ta rõ ràng chẳng làm gì cả.”
“Nhưng nàng lại vì một giấc mộng mà phán cho ta tội c.h.ế.t.”
“Nàng đã từng nghĩ xem như vậy có công bằng với ta hay không?”
Nói đến cuối cùng.
Đuôi mắt hắn hơi đỏ lên.