Trong giọng nói còn thấp thoáng một tia run rẩy.
Cơn đau dai dẳng từ tận đáy lòng lại cuồn cuộn dâng lên.
Ta hé môi.
Lại phát hiện mình gần như không phát ra được âm thanh.
Ta sao lại không biết.
Sự lạnh nhạt này đối với Tạ Trọng Lâu, người chẳng biết gì cả, là không công bằng.
Nhưng đó không phải giấc mộng.
Mà là 5 năm ta đã tự mình trải qua.
Hơn một nghìn ngày đêm.
Tựa như con d.a.o cùn từng chút từng chút cắt đứt mười sáu năm nhiệt thành trong lòng ta.
Nỗi đau m.á.u thịt lẫn lộn ấy, đến nay chỉ cần nhớ lại, vẫn khiến lòng ta sợ hãi.
Ta hít sâu một hơi.
Ngẩng đầu nhìn Tạ Trọng Lâu, chậm rãi nói:
“Nếu...”
“Đó không phải là mộng thì sao?”
10
Thần sắc hắn lập tức nghiêm lại.
Nhưng chỉ trong một thoáng ngắn ngủi.
Ta đã mất hết sức lực.
Bất lực đưa tay xoa trán.
“Thôi vậy.”
“Ngươi cứ xem như ta đang nói năng hồ đồ đi.”
Không khí lặng đi một lát.
Trong khoảnh khắc ấy, bên tai chúng ta chỉ còn tiếng gió lướt qua.
“Trong giấc mộng của nàng, ngoài chúng ta và Thẩm Tụ ra, còn có người khác không?”
Tạ Trọng Lâu đột nhiên hỏi ta.
“Nếu ta thật sự muốn từ hôn với nàng, người đầu tiên không đồng ý chắc chắn là phụ mẫu của ta.”
“Trong giấc mộng của nàng, họ thế nào?”
Họ...
Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu.
Sau khi ta gả qua chưa đầy một năm, hai người đã lần lượt bệnh mất.
Trước khi ra đi, Tạ bá mẫu còn nắm tay ta.
Nhẹ giọng nói:
“Chiêu Chiêu, con đừng quá đau buồn.”
“Chẳng biết vì sao, từ sau ngày nó nói muốn từ hôn, ta luôn cảm thấy Trọng Lâu không còn là hài t.ử của ta nữa.”
“Nay ta cũng sắp đi rồi.”
“Con cứ xem như nó đã đi cùng ta từ ngày ấy đi.”
Ta đem tất cả những chuyện kiếp trước ấy kể lại cho Tạ Trọng Lâu.
Nghe xong, hắn trầm mặc một lát.
Sau đó chắc chắn nói với ta:
“Mẫu thân ta nói đúng.”
“Chiêu Chiêu.”
“Dù có làm tổn thương chính mình, ta cũng không nỡ khiến nàng đau dù chỉ nửa phần.”
“Càng không thể làm ra những chuyện như vậy.”
“Trừ phi người trong giấc mộng của nàng... căn bản không phải Tạ Trọng Lâu.”
Nói xong câu ấy.
Hắn cúi đầu nhìn sâu vào mắt ta.
Rồi nâng cằm ta lên, cúi xuống hôn.
Nụ hôn ấy dịu dàng mà nóng bỏng.
Là thứ mà suốt 5 năm thành thân ở kiếp trước, ta chưa từng nhận được từ Tạ Trọng Lâu.
Ta níu c.h.ặ.t vạt áo hắn, giọng run rẩy:
“...Tạ Trọng Lâu.”
“Đây là nơi cửa Phật thanh tịnh.”
“Ta không tin thần Phật.”
“Càng không tin thiên mệnh.”
Hắn hơi lùi ra một chút.
Nhưng vẫn ở rất gần, nhìn thẳng vào ta.
“Nhưng ta tin lòng người không thể dễ đổi.”
“Tin rằng con người có thể thắng được trời.”
“Tin rằng...”
“Chỉ cần nàng không buông tay ta.”
“Giấc mộng kia dù thế nào, ta cũng sẽ không để nó thành sự thật.”
Về sau, trong núi lất phất mưa nhỏ.
Hắn đưa ta một đường về đến sương phòng, để ta gặp lại mẫu thân.
Rồi lại từ chối lời mời của mẫu thân.
Không che ô, cứ thế đi xuống núi.
Đi được hai bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Trọng Lâu bỗng dừng lại.
Quay đầu nhìn ta.
“Biên thùy Tây Nam có loạn.”
“Thánh thượng đã hạ chỉ lệnh ta dẫn binh đi bình loạn.”
“Chiêu Chiêu.”
“Ta đi kiếm cáo mệnh cho nàng.”
“Đợi ta trở về, ta sẽ vào cung xin chỉ tái lập hôn ước.”
“Được không?”
Giọng nói ấy kỳ lạ thay lại trùng khớp với lời hứa của thiếu niên quỳ trong tuyết bốn năm trước.
Tim ta không kìm được mà rung động.
Ta tựa vào hành lang, dùng sức gật đầu.
Cũng trịnh trọng đáp:
“Được.”
Nhưng cách một màn mưa.
Trong làn sương mờ nhòe ấy.
Ta lại mãi không nhìn rõ đôi mắt của Tạ Trọng Lâu.
Sau khi hắn rời đi chưa đầy nửa tháng.
Tin thắng trận từ Tây Nam liên tiếp truyền về.
Mỗi lần phụ thân thượng triều trở về, đều sẽ mang theo vài tin tức.
Ví như hắn vô ý trúng mai phục.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, được một tiểu binh cứu mạng.
Hiện đã đề bạt người đó làm phó tướng.
Chỉ mấy lời ngắn ngủi.
Nghe thôi cũng đủ khiến lòng người kinh hãi.
Ta cầm d.a.o khắc triện.
Tỉ mỉ khắc cây trâm dài trong tay.
Muốn đợi đến ngày Tạ Trọng Lâu khải hoàn, sẽ tặng cho hắn.
Ngày tháng trôi qua như dòng nước.
Ta nghĩ, có lẽ tất cả chuyện kiếp trước chẳng qua chỉ là một giấc mộng dài.
Mà hôn sự giữa ta và Tạ Trọng Lâu cũng sẽ như vô số lần ta từng mơ tưởng.
Thuận thuận lợi lợi mà tiếp tục.
Đúng lúc ấy, phụ thân nói với ta rằng hắn sắp dẫn quân hồi triều.
Hôm ấy là đầu đông.
Trong kinh thành lất phất tuyết vụn.
Ta khoác chiếc áo choàng đỏ thắm viền lông trắng.
Trên tóc cài cây trâm xuân hải đường Tạ Trọng Lâu tặng.
Đứng ngoài cổng thành chờ hắn.
Tiểu Chức khuyên ta vào xe ngựa đợi.
Ta lắc đầu.
“Cũng không lạnh lắm.”
“Cứ đứng ngoài này chờ đi.”
Gần đến giờ Ngọ.
Từ xa có đội binh mã càng lúc càng tiến gần.
Chẳng hiểu vì sao.
Ta bỗng nhớ ra…
Kiếp trước, dường như cũng chính ngày này.
Rùa
Tạ Trọng Lâu đến phủ Thái phó xin từ hôn.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Ở phía trước đội quân.
Một con tuấn mã đen tuyền bốn vó đạp tuyết chở theo hai người lao thẳng tới.
Vó ngựa giẫm trên tuyết.
Tung lên những mảnh trắng vụn.
Trong khoảnh khắc ấy, ta như rơi xuống hầm băng.
Ngồi phía trước là Thẩm Tụ, mặc váy xanh, bên hông đeo trường kiếm, thần thái rạng rỡ.
Còn người ngồi sau nàng.
Dùng áo choàng ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng.
Ánh mắt lạnh lẽo, hờ hững quét về phía ta.
Chính là Tạ Trọng Lâu.
11
Con ngựa đột ngột dừng lại trước mặt ta, hai vó trước giơ cao.
Ta không tránh, chỉ đứng yên nhìn Tạ Trọng Lâu.
Không thấy vẻ kinh hoảng hay đau buồn trên mặt ta, dường như hắn có chút bất ngờ, nhướng mày hỏi:
“Lục đại tiểu thư, nàng đang đợi ai?”
“Đương nhiên là đợi ngươi.”
Không đợi Tạ Trọng Lâu đáp lời, Thẩm Tụ ngồi trước hắn đã khẽ cười một tiếng, thân mật ngả người ra sau:
“Lục cô nương đã hủy hôn với Tạ tướng quân rồi, giữa hai người vốn chẳng còn can hệ gì nữa. Cô cứ đi tìm lương nhân của mình đi, sao lại còn đến dây dưa với tình cũ?”