Trong mắt nàng ta là vẻ đắc ý không sao che giấu được.
Ta khép áo choàng lại, bình tĩnh nói:
“Đây là chuyện giữa ta và Tạ Trọng Lâu, liên quan gì đến Thẩm tiểu thư?”
“Đương nhiên là có liên quan đến ta rồi. Ta đã cứu chàng một mạng ở chiến trường Tây Nam, Tạ tướng quân định lấy thân báo đáp ân cứu mạng này đấy.”
Trong ký ức kiếp trước, rõ ràng chuyện này phải xảy ra một năm sau.
Vậy mà kiếp này lại đến sớm như vậy.
Trong đầu ta có thứ gì đó vụt lóe qua, nhưng quá nhanh, khiến người ta không sao nắm bắt được.
“Ngươi cũng nghĩ như vậy sao, Tạ Trọng Lâu?”
Ta không nhìn Thẩm Tụ nữa, chỉ đưa mắt nhìn Tạ Trọng Lâu.
Hắn nghiêng đầu nhìn Thẩm Tụ một cái, trong mắt chan chứa dịu dàng:
“Tâm ý của A Tụ, đương nhiên cũng là tâm ý của ta.”
“Huống chi... Lục đại tiểu thư, rõ ràng là nàng chủ động hủy hôn trước. Nay mọi chuyện đúng như ý nàng, sao ngược lại còn không vui?”
“Thật cho mình là tiểu tiên nữ à? Ai cũng phải đứng đó chờ nàng sao?”
Trong lời nói đầy ý giễu cợt.
Gần như giống hệt Tạ Trọng Lâu của kiếp trước.
Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Rõ ràng trước khi đi Tây Nam bình loạn, mọi thứ vẫn còn rất tốt.
Ta vô thức đưa tay, khẽ chỉnh lại cây trâm xuân hải đường trên tóc.
Rồi ngẩng mắt nhìn hắn:
“Chính ngươi từng nói, ngươi sẽ đến chiến trường Tây Nam kiếm cho ta một phong cáo mệnh.”
“Đợi khi trở về, ngươi sẽ xin Thái hậu ban chỉ tái lập hôn ước cho chúng ta.”
“Cũng chính ngươi nói, tâm ý của ngươi vĩnh viễn sẽ không đổi.”
“Chỉ cần ta không buông tay, ngươi sẽ không buông bỏ ta.”
Trong mắt Tạ Trọng Lâu thoáng hiện vẻ tức giận.
“Bây giờ ta hối hận rồi.”
“Không thích nàng nữa.”
“Không được sao?”
“Lục Chiêu Ý.”
Thẩm Tụ lại lên tiếng.
Nàng nhìn ta bằng ánh mắt vừa khinh thường vừa thương hại, nhàn nhạt nói:
“Dẫu sao cô nương cũng là tiểu thư khuê các. Tự chừa cho mình chút thể diện đi.”
“Hà tất phải dây dưa với một người không có tình ý với mình?”
Dây dưa?
Ta kéo khóe môi, chậm rãi bật cười.
“Phủ Tuyên Bình hầu quả nhiên gia giáo nghiêm cẩn.”
“Chỉ là Thẩm tiểu thư dường như quên mất rồi.”
“Thẩm tiểu thư cũng là nữ t.ử khuê các, vậy mà lại cùng Tạ tướng quân cưỡi chung một ngựa trước mặt bao người.”
“E rằng cũng chẳng thỏa đáng hơn ta là bao.”
“Đã muốn dạy dỗ ta, chi bằng Thẩm tiểu thư tự làm gương trước đi.”
Thần sắc Thẩm Tụ cứng lại.
Nàng ta vô thức quay đầu nhìn người phía sau.
Rùa
Tạ Trọng Lâu lập tức lạnh giọng quát ta:
“Nàng thật sự cho rằng A Tụ giống mấy đóa hoa khuê phòng yếu ớt như các nàng sao?”
“Lục đại tiểu thư, ta còn phải vào cung phục mệnh.”
“Duyên phận giữa ta và nàng đã hết, sau này đừng đến dây dưa nữa.”
Nói xong, hắn không nhìn ta thêm nữa.
Cứ thế mang Thẩm Tụ thúc ngựa rời đi.
Tiểu Chức phía sau vội nhào tới, nắm lấy tay ta, giọng nghẹn ngào như sắp khóc:
“Cô nương.”
Ta cúi đầu nhìn xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc này mới phát hiện móng tay đã ghim sâu vào lòng bàn tay.
Máu chảy đầy tay.
Ngay cả cây trâm bạch ngọc dài bị ta nắm c.h.ặ.t cũng nhuộm đỏ một mảng.
“Cô nương lên xe trước đi, chúng ta về phủ Thái phó trước đã...”
Tiểu Chức run môi khuyên ta:
“Thân thể cô nương vừa mới khá lên, tuyệt đối không thể lại để nhiễm lạnh.”
Trước mắt là một màu tuyết trắng mênh mang.
Không biết có phải do nhìn tuyết quá lâu hay không, ta cứ để nàng dìu lên xe ngựa.
Trong xe có đốt lò than.
Hơi ấm dần bao phủ lấy ta.
Thân thể cũng từ từ có lại cảm giác.
Ta bỗng nói:
“Đó không phải Tạ Trọng Lâu.”
Tiểu Chức dỗ ta như dỗ trẻ nhỏ:
“Cô nương nói không phải thì không phải.”
“Tạ tướng quân đối xử với cô nương khinh bạc như vậy, phủ Tướng quân nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích.”
Ta biết nàng không nghe lọt.
Nhưng đây không phải là lời tự an ủi.
Ta không tin đó là Tạ Trọng Lâu.
Ngày ấy ở chùa Kim Lăng, hắn hôn ta.
Nói rằng hắn không tin thiên mệnh, không tin duyên phận.
Nhưng vừa rồi, người kia ngồi trên ngựa, chính miệng nói với ta:
“Duyên phận giữa ta và nàng đã hết.”
Hắn không phải Tạ Trọng Lâu.
Tuyệt đối không thể là Tạ Trọng Lâu.
Những chuyện kiếp trước, ta chưa từng nghĩ theo hướng này.
Nhưng nay ta đã sống lại một đời.
Có lẽ có những chuyện q.u.ỷ thần kỳ dị, vốn không chỉ là truyền thuyết hoang đường.
Ta dựa vào ý nghĩ vừa hoang đường vừa táo bạo ấy, gắng gượng chống đỡ bản thân trở về phủ Thái phó.
Rồi vùi đầu vào tàng thư các mênh m.ô.n.g như biển.
Bên ngoài thỉnh thoảng lại có tin tức truyền vào phủ.
Nghe nói khi Tạ Trọng Lâu vào cung tạ ơn, hắn mang theo cả Thẩm Tụ.
Còn muốn Hoàng thượng ban hôn cho hai người.
Khi thánh chỉ sắp được soạn, lại bị Thái hậu ngăn lại.
Người chỉ nói Tạ Trọng Lâu vừa hủy hôn với ta không lâu, chuyện này vẫn nên hoãn lại một thời gian.
Ngay sau đó, phủ Tuyên Bình hầu liền phái người đích thân đến cửa, đón Thẩm Tụ về.
“Nghe nói Thẩm cô nương là con của nguyên phối đã mất của Tuyên Bình hầu. Tuy là đích nữ, nhưng sau khi Tuyên Bình hầu tục huyền, cuộc sống của nàng ta cũng không tốt lắm...”
Tiểu Chức lẩm bẩm với ta một hồi.
Rồi lại nhìn chồng sách dày bên cạnh ta.
“Cô nương rốt cuộc đang tìm gì vậy?”
Ta đè tay lên trang giấy, ngẩng đầu lên.
Hoảng hốt một thoáng mới đáp:
“Cách phá giải.”
Trong dã sử có ghi chép không ít chuyện q.u.ỷ thần kỳ dị.
Nhưng chẳng có chuyện nào giống với tình trạng của Tạ Trọng Lâu hiện nay.
Trong đầu tựa như bị một làn sương mù dày đặc vây kín.
Dù ta có đ.â.m ngang xông thẳng thế nào cũng chẳng tìm ra đầu mối.
Đúng lúc không còn kế sách nào.
Ta bỗng nhớ đến một người.
Huyền Trần đại sư.