Cả gia đình rất vui khi biết ý định trở về Trung Quốc của tôi.
Các trường cao đẳng trong nước và các công ty nghiên cứu khoa học đều muốn mời tôi về.
Nhưng sau khi nói chuyện ba tôi vẫn quyết định ở lại Kỷ gia quản lý công ty d.ư.ợ.c phẩm của gia đình.
Vì ba tôi đã nghỉ hưu ông quyết định giao toàn bộ quyền quản lý vào tay tôi.
Tôi nhớ rằng ở kiếp trước, tôi gần như đã tiêu sạch công ty của cha mình và mất hết tài nguyên, vốn liếng vào tay Tạ gia.
Sau này khi tôi bị t.a.i n.ạ.n ở kiếp trước, ba tôi vì đau buồn mà qua đời sau đ1o hai năm.
Tài sản của ba đã bị Tạ gia chia cắt sạch sẽ.
Nhưng ở kiếp này, ba tôi đã có thể an nhàn hưởng thụ tuổi già.
“Ba ba cứ yên tâm ở nhà trồng hoa nuôi chim, Kỷ thị giao cho con chỉ có càng ngày càng tốt!” Tôi hứa hẹn với ba mình.
“Được, được, con gái ngoan!”
Cha tôi giờ đã già, quay lưng lại, lặng lẽ lau nước mắt.
Khi thay ba tôi nhậm chức, chuyện đầu tiên tôi làm là phân tán tài sản.
Trong mấy năm đại dịch, giới d.ư.ợ.c phẩm nội ngoại tranh luận không ngừng.
Tôi thuyết phục ban giám đốc phân bổ một số tiền lớn, một nửa số đó sẽ dùng cho phúc lợi nông thôn để giúp đỡ phụ nữ, trẻ em và người già neo đơn.
Nửa còn lại tôi quyên góp cho trường cũ của mình để giúp đỡ những học sinh nghèo tại trường và nghiên cứu khoa học.
Những khoản quyên góp này là số tiền khổng lồ khiến cho xã hội mạnh mẽ hưởng ứng.
Thông qua báo cáo từ các phương tiện truyền thông lớn, danh tiếng của Kỷ thị càng trở nên nổi tiếng hơn và doanh số bán hàng của chúng tôi cũng tăng lên.
Khoản quyên góp cho trường cũ của Kỷ thị đã được công bố tại sự kiện kỷ niệm trường.
Vào ngày kỷ niệm trường, rất nhiều cựu sinh viên xuất sắc và người nổi tiếng đã tụ tập cùng nhau.
Với tư cách là lãnh đạo mới của Kỷ thị, đi đến đâu tôi cũng được chào đón nồng nhiệt.
Mọi người vây quanh tôi, khen ngợi tôi và kể cho tôi nghe về các dự án và ngành nghề của họ.
Giữa đám đông, thỉnh thoảng tôi liếc ra ngoài và nhìn thấy Tạ Uyên.
Thành thật mà nói, tôi gần như không nhận ra anh ta.
Anh ta hơi khom lưng, gò má cũng tròn hơn rất nhiều, không còn là chàng trai thanh cao trong ký ức nữa.
Anh ta phát danh thiếp khắp nơi và dường như đang tìm kiếm cơ hội hợp tác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lẽ thấy tôi nhìn chầm chầm vào anh ta quá lâu, người bên cạnh tôi cũng bắt đầu nói về Tạ Uyên.
“Cô Kỷ, mấy năm nay không ở trong nước nên không biết, mấy cái dự án bất động sản của Tạ gia đều gặp vấn đề, vừa mới tuyên bố phá sản vào năm rồi, chú Tạ cũng tức c.h.ế.t rồi!”
“Cũng may, người con lớn bán đi không ít tài sản để chi trả, lại bán đi không ít cổ phiếu nên cũng vượt qua được. Nhưng người con thứ hai thì t.h.ả.m rồi, cái gì cũng không giành được, lại còn xém chút bị kiện. Nghe nói anh ta vừa mở một công ty thực phẩm bắt đầu kinh doanh đồ ăn sẵn.”
Khi đang nói chuyện, Tạ Uyên đi tới trước mặt tôi.
Anh cũng nhận ra tôi.
.
Tay cầm một đống danh thiếp theo bản năng muốn cất đi.
Tôi nháy mắt với thư ký rồi bảo thư ký lấy danh thiếp.
“Kỷ Miên, cảm ơn.” Tạ Uyên chủ động bắt chuyện với tôi.
Tôi bình tĩnh mà nhìn anh: “Đã lâu không gặp.”
Tạ Uyên lẩm bẩm: “Không ngờ vị sếp nữ xuất sắc mà bọn họ đang thảo luận, người đã quyên góp số tiền khổng lồ cho trường cũ, lại là cô.”
Tôi mỉm cười: “Mấy năm nay công ty d.ư.ợ.c phẩm của chúng tôi đã đạt được kết quả tốt. Việc trả lại cho xã hội chỉ là một nỗ lực nhỏ mà thôi”.
Trên mặt Tạ Uyên xẹt qua một tia quẫn bách, anh miễn cưỡng nói: “Kỷ Miên, cảm ơn cô lần trước giúp tôi, cũng cảm ơn cô đã nhận danh thiếp. Tôi thực sự xin lỗi, là tôi lúc trước, đối với cô quá nhiều thành kiến.”
Anh đang nói về việc tôi cảnh cáo Lâm Tiểu Mạt, nhưng tôi làm vì chú họ.
Tôi cố ý nhìn đồng hồ: “Về công việc, anh có thể liên hệ lại với thư ký của tôi. Hiện tại tôi đang phụ trách nghiên cứu khoa học, không biết nhiều về kinh doanh. Tuy nhiên, chồng sắp cưới của tôi rất chuyên nghiệp, anh ấy sẽ giúp tôi kiểm tra nó."
"Chồng sắp cưới?" Tạ Uyên kinh ngạc, có chút chua xót: "Cô đã có bạn trai, dự định khi nào kết hôn?"
Tôi tắt nụ cười và không trả lời.
Với mối quan hệ hiện tại của chúng tôi, tôi không cần phải nói với anh.
Tạ Uyên cũng biết mình đã vượt quá giới hạn, cũng không hỏi thêm nữa.
Anh ấy cúi đầu xin lỗi tôi lần nữa: “Xin lỗi, Kỷ Miên. Tôi quá kiêu ngạo, không nên trách cô ghét nghèo yêu giàu. Cô nói đúng, nếu không có chỗ dựa từ gia đình tôi thật sự không là gì cả!”
Trong lòng tôi cũng cảm thấy khinh thường, nhưng tôi không muốn chế giễu một kẻ thua cuộc.
Im lặng là phép lịch sự tốt nhất.
Tạ Uyên tiếp tục nói: “Nhưng tôi thật sự không hiểu, Kỷ Miên, rõ ràng cô và tôi giống nhau, cũng là xuất thân phú nhị đại. Thậm chí, cô còn trẻ hơn tôi, vì cái gì mà cô có thể nhìn rõ? Vì cái gì cô có thể nhìn rõ tôi và tiểu Mạt sẽ không có kết quả?”
Tạ Uyên đương nhiên sẽ không hiểu, thế giới này làm gì có thể đoán trước, tất cả là bài học đẫm m.á.u của kiếp trước.
"Tạ Uyên, tôi đã nói rồi anh đừng nhắc tới chuyện cũ nữa, không có ý nghĩa gì đâu, chồng sắp cưới đang tôi ở bên ngoài.”
Tôi xoay người đi trước.