Kỷ Miên Và Tạ Uyên

Chương 9



Tạ Uyên lại ngăn cản tôi: "Kỷ Miên, cô có thể nghe tôi nói thêm mấy câu nữa không!"



Đôi mắt anh đau đớn và chân thành.



Tôi tưởng Tạ Uyên muốn bàn chút việc nên ra hiệu cho thư ký đợi bên ngoài.



“Nếu anh có điều gì muốn nói thì hãy nói ngay bây giờ.”



Tạ Uyên cười khổ: “Nói thế này có lẽ hơi kỳ quái. Ngày ba tôi qua đời, tôi và mẹ đã cãi nhau một trận lớn, tôi uống rất nhiều rượu, suýt chút nữa bị ngộ độc rượu. Đêm đó tôi say quá tưởng rằng tôi đã c.h.ế.t. Tuy nhiên, tôi đã có một giấc mơ đẹp và đau đớn…”



"Kỷ Miên, anh mơ thấy mình quay về quá khứ và hẹn hò với em lần nữa. Nhưng trong giấc mơ, anh đã đưa ra một lựa chọn khác. Anh chọn cưới em, và chúng ta đã trở thành một đôi thực sự."



“Sau đó thì sao?” Tôi cảm thấy có điều gì đó trong lòng, ký ức kiếp trước ùa về.



Tạ uyên đôi mắt đỏ bừng: “Thực xin lỗi, trong mộng tôi ích kỷ lại ngu xuẩn. Sau khi kết hôn, anh cũng không có quý trọng em. Còn bởi vì…… người ngoài mà tổn thương em. Nhưng sau khi tỉnh lại, anh cảm thấy may mắn vì đó chỉ là giấc mộng.”



Tôi kiềm chế nói: “Sao anh chắc chắn đó chỉ là giấc mơ?”



Tạ Uyên buồn bã nói: “Bởi vì sau khi tỉnh lại, anh đang nghĩ, Kỷ Miên, em thật thông minh, thật bình tĩnh, thật độc lập, nếu ở bên anh, nhất định em sẽ quản lý tốt cuộc hôn nhân của chúng ta. Ít nhất, chúng ta.” sẽ không kết thúc như bây giờ.”



Tôi không thể không cười lớn.



Tạ Uyên tỏ ra khó hiểu.



Anh ấy vẫn không hiểu tôi.



Đời này, sự thông minh, bình tĩnh, độc lập là do anh ta ban cho.



Cuối cùng Tạ Uyên thử thăm dò tôi: “Kỷ Miên em nói xem nếu giấc mơ kia là thật, anh và em có khả năng….”



Tôi lắc đầu và ngắt lời anh ta.



"Tạ Uyên, thế giới này rất thực tế, có nguyên nhân sẽ có kết quả.”



“Sau này đường còn dài, chờ khi anh kiếm đủ tiền rồi, trả hết nợ, bắt đầu lại cuộc sống.”



Nói đến tiền và nợ, Tạ Uyên cuối cùng cũng quên mất giấc mơ, lần nữa tỉnh lại chấp nhận hiện thực.



"Xin lỗi đã làm phiền em."



Tạ Uyên nhẹ nhàng khom lưng, lùi lại vài bước nhường đường cho tôi.



Lúc đó, tôi nhận thấy chân và bàn chân của anh ấy hơi loạng choạng.



Đó là áp lực mà một người trung niên phải đối mặt và chịu đựng.



Tôi quay lại và đi về phía cổng trường.



Chồng sắp cưới của tôi cầm bông hồng đỏ trên tay, đứng trước chiếc Bentley màu đen và mở cửa xe cho tôi như một quý ông.



“Miên Miên.” Anh hôn lên trán tôi.



Dựa vào vòng tay anh, tôi có thể nghe thấy trái tim anh đang đập vì tôi.



Dường như có một ánh mắt nào đó từ phía sau đang nhìn chúng tôi một cách đầy ẩn nhẫn.



Kiếp trước của tôi, thế giới này rất nhỏ bé, mọi nỗi đau đều không có nơi nào để trốn thoát.



Cuộc đời này rất rộng lớn, tôi đã tìm lại được hết vẻ đẹp bị mất.



Hạnh phúc thật gần gũi, tôi nắm tay chồng sắp cưới và từ từ hôn đáp lại anh.



Nắm lấy tay anh, cùng nhau chữa lành.



The End

GIỚI THIỆU TRUYỆN



Tôi từng nghĩ mình có thể thay đổi chồng mình, khiến anh ấy yêu mình. 



Nhưng thực tế đã chứng minh, đó là điều không thể.



Vì vậy, tôi quyết định sẽ đề nghị ly hôn, ngay vào kỷ niệm bảy năm ngày cưới của chúng tôi.



Sau khi ly thân, tôi đã được “bay” rồi.



Nhưng chưa vui vẻ được mấy ngày, thì tôi đã bị chồng bắt về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Làm sao tôi biết được, anh ấy còn “bay” quá đáng hơn tôi.



Tôi ẩn mình trong một góc, run rẩy.



Chồng tôi, cầm cà vạt cười nói.



"Ồ, em cũng biết sợ sao?"

 

-------

Tôi nhìn chiếc bánh trước mặt, trên đó viết "Mừng kỷ niệm 5 năm ngày cưới".



Sau đó, tôi quay đầu nhìn bó hoa mà mình đã đặt sang một bên.



Cuối cùng, ánh mắt tôi chuyển lên người chồng đang ngồi đối diện với mình, Hạ Khai.



Anh ấy... quả thực rất bình tĩnh.



Ngay sau khi tôi nói "Tôi muốn ly hôn".



Tôi nghĩ, ít nhất anh ấy sẽ tức giận một chút, nhưng không có gì xảy ra cả, chúng tôi đã ngồi như vậy được năm phút rồi.



"Anh không đồng ý ly hôn, tình cảm của chúng ta không hề tan vỡ, vì vậy không có lý do gì để ly hôn, nếu em thực sự muốn có thời gian để suy nghĩ, thì chúng ta có thể tạm thời sống ly thân, nhưng ly hôn... là không thể." 



Tôi hơi mơ hồ.



Sao lại không đồng ý được nhỉ?



Tôi không kìm được sự tò mò, cuối cùng hỏi.



"Tại sao anh không đồng ý ly hôn?"



Hạ Khai nới lỏng cà vạt, tựa vào ghế.



"Anh rất hài lòng với em, và anh cũng rất hài lòng với cuộc sống hôn nhân của chúng ta, vì vậy không cần thiết phải ly hôn."



Tôi khóc thầm.



Tôi đâu phải là người giúp việc nhà anh, anh hài lòng cái quái gì?



Hơn nữa, yêu cầu của anh thấp đến vậy sao?



Ai lại sống cuộc sống vợ chồng lạnh nhạt và thiếu sức sống như vậy?



Anh ấy thấy tôi không nói gì, tiếp tục nói.



"Hay là, em có thể nói cho anh biết, lý do em muốn ly hôn là gì?"



Tôi nghiến răng nghiến lợi nhưng không thể nào nói ra được.



Phải chăng tôi nên nói, tất cả những gì về người vợ hiền lành, người mẹ tốt trước giờ của tôi đều giả vờ, và bây giờ tôi thực sự không thể tiếp tục giả vờ nữa sao?



Ôi trời ơi, thật là vô lý.



Tôi cứ tưởng việc ly hôn này sẽ dễ dàng lắm chứ.



"Nếu em không nói gì, thì anh sẽ coi như hôm nay chưa có chuyện gì xảy ra, chúc mừng kỷ niệm 5 năm của chúng ta, mau ăn bánh đi, cái này cũng tặng cho em." 



Anh ấy đặt một chiếc hộp nhỏ trước mặt tôi.



Bên trong là một chiếc dây chuyền rất đẹp, là mẫu mà lần trước tôi vô tình nhìn lâu một chút khi đi qua một cửa hàng trang sức.



Hạ Khai, trời sinh anh ấy là một người chồng tuyệt vời!



Nhưng tôi không xứng đáng với anh, ôi ôi ôi, tôi là một kẻ ác độc, tôi đã giả vờ làm cô gái ngoan ngoãn quá lâu, tôi thực sự không thể chịu đựng nổi nữa.



Cuối cùng, tôi nức nở.



"Ly thân cũng được, ly thân trước, đợi anh suy nghĩ kỹ rồi hãy ly hôn."



Ngay sau khi lời nói vừa dứt, tôi nghe thấy một tiếng "leng keng".



Chiếc nĩa trong tay Hạ Khai rơi xuống đất.



Và thế là, chúng tôi bắt đầu sống ly thân.

Tên truyện: Tôi Muốn Ly Hôn