Ký Sự Ánh Sáng Phù Du Chốn Đông Cung

Chương 4



Trong điện chợt tĩnh lặng, hồi lâu sau, Thái hậu mới khẽ cất lời.

 

“Đứng lên đi, nhớ kỹ những gì hôm nay con đã nói. Từ nay về sau, những điều cần nhìn, cần học, sẽ chỉ càng nhiều hơn. Ai gia sẽ dõi theo con, nhưng có nắm bắt được cơ hội hay không, hoàn toàn dựa vào chính con.”

 

Kể từ ngày ta giãi bày tâm ý ấy, Thái hậu mới thực sự bắt đầu nuôi dạy ta một cách nghiêm cẩn.

 

Trên án thư trong thiên điện Thọ Khang cung, dần dần các bộ kinh sử t.ử tập đã lấn át nữ giới và khuê huấn.

 

Hà thượng nghi vẫn nghiêm khắc như xưa, nhưng không còn giữ vai trò người truyền dạy, mà trở thành một trợ thủ không thể thiếu trong quá trình học tập của ta.

 

07

 

Chớp mắt, ta đã mười bốn tuổi, ngày cập kê cũng sắp đến.

 

Buổi trưa hôm ấy, Thái hậu cho lui hết mọi người.

 

Người không giống mọi lần gọi ta đến khảo vấn, mà chỉ thản nhiên khuấy nhẹ tro trong lư hương, bỗng chậm rãi lên tiếng.

 

“Tĩnh Lan, con có biết, thế nào là phu thê không?”

 

Ta cụp mắt đáp: “‘Lễ Ký’ có chép, phu phụ là một thể, cùng tôn ti, cùng hoạn nạn.”

 

Thái hậu bật cười, nhẹ lắc đầu: “Trong sách thì viết vậy. Nhưng sách có thể dạy con đạo lý, lại không dạy con làm thế nào để thật sự thành vợ chồng.”

 

Người khẽ vỗ tay, một phụ nhân trung niên khí chất đoan trang, dung mạo mặn mà bước vào điện.

 

“Đây là Tiết Đại gia, vốn rất có tiếng trong giới khuê các. Từ nay sẽ dạy con vài việc nữ nhi cần thông thạo.”

 

Thái hậu nói như gió thoảng mây bay, nhưng ta đã hiểu rõ ẩn ý trong đó.

 

Mặt lập tức đỏ như sắp nhỏ m.á.u.

Hồng Trần Vô Định

 

“Cô tổ mẫu…”

 

Thái hậu nhìn gương mặt nóng bừng của ta, đáy mắt mang theo ý cười.

 

“Đứa ngốc, da mặt mỏng như vậy, sao làm nên chuyện?”

 

“Năm đó ai gia bằng tuổi con, mẫu thân ta cũng từng mời những người như thế này đến dạy.”

 

“Chỉ khác là khi ấy, ai gia đã hiểu, cho dù trong lòng có bao nhiêu rung động, thì ngoài mặt cũng phải vững như mặt nước không gợn sóng.”

 

Người giơ tay, khẽ chạm vào trán ta một cái: 

 

“Ban ngày, con là chủ mẫu nội phủ, phải giữ lễ nghi, quyết đoán việc nhà. Nhưng đến khi đèn hồng cháy sáng, rèm buông kín mít…”

 

“Lúc ấy, con mới thật sự là ‘nội nhân’ của hắn.”

 

Tiết đại gia bật cười tiếp lời: “Lời Thái hậu nương nương quả là chí lý.”

 

“Nam nhân ấy à, tâm tư đôi lúc đơn giản vô cùng. Ban ngày để hắn cảm thấy nàng tài trí, không thể rời xa. Ban đêm lại khiến hắn thấy nàng dịu dàng, không nỡ buông tay. Cả hai điều đều có đủ, thì tâm tư, ánh mắt của hắn, còn có thể hướng về nơi nào khác?”

 

Sự chỉ dạy của Tiết đại gia kéo dài suốt hai tháng.

 

Bà thấy ta tư chất không tệ, lại có lòng trầm tĩnh, nên ngày càng tận tâm hơn trong truyền dạy.

 

Hai tháng sau, bà cáo lui, cho là việc đã thành.

 

Cuộc sống của ta trở về như trước, chỉ là cõi lòng ta dường như đã mở ra một tầng thế giới mới.

 

Thu đi đông đến, một năm nữa lại sắp khép lại.

 

Thái t.ử giờ đây đã chính thức theo chân hoàng thượng đến nghe việc triều chính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Gánh vác trong tay ngày một nặng, số lần đến Thọ Khang cung cũng thưa dần.

 

Nhưng mỗi lần đến, dù ở lại lâu hay ngắn, hắn đều dành riêng một khoảng cho ta.

 

Chúng ta vẫn thường cùng nhau đọc sách tại Thính Trúc Hiên, hoặc đối cờ trong noãn các mùa đông.

 

Có lúc hắn kể cho ta nghe những việc khó xử gặp trong tiền triều.

 

Ta lặng lẽ lắng nghe, rót tách trà ấm đặt bên, thỉnh thoảng trong lúc hắn chau mày trầm ngâm, ta nhẹ nhàng chỉ ra điều hắn bỏ sót.

 

Hắn thường bừng tỉnh, rồi mỉm cười sáng rỡ: “Vẫn là Tĩnh Lan chu đáo nhất.”

 

Hôm ấy, tuyết vừa tan, trời trong nắng ấm.

 

Hắn vừa bàn việc xong với hoàng thượng liền qua đây, khí lạnh trên người còn chưa tan hết, nhưng thần sắc giữa chân mày lại sáng bừng.

 

Ngoài cửa là nhành mai vàng giữa tuyết, hương thơm dìu dịu lan xa.

 

Hắn nhìn ta, ánh mắt nóng như lửa: “Tĩnh Lan, mùa xuân tới là nàng cập kê rồi.”

 

Ta châm trà đầy tách, nhẹ đẩy đến trước mặt hắn: “Vâng, thời gian trôi thật mau.”

 

Hắn đón lấy trà, nhưng không uống, chỉ giữ trong tay.

 

“Phụ hoàng muốn ta thay người đi tuần du phương Nam sau mùa xuân, tra xét việc vận chuyển lương thảo. Ta sẽ cố gắng trở về kịp ngày nàng cập kê.”

 

Giọng hắn mang theo một tia áy náy, nhưng đôi mắt lại sáng rực: 

 

“Thánh chỉ sắc phong Thái t.ử phi đã được soạn sẵn. Đợi ta về sau chuyến tuần du, sẽ xin phụ hoàng hạ chỉ. Khi ấy ta với nàng sẽ chọn ngày thành hôn, có được không?”

 

08

 

Trong noãn các chợt tĩnh lặng đến cực điểm.

 

Hai bên tai ta không kiềm được mà dần dần nóng bừng, lan đỏ cả đôi má.

 

“Ai… ai nói là sẽ gả cho ngài.”

 

Lời này nói ra chẳng có chút khí thế, chỉ như tiếng nũng nịu thẹn thùng vì xấu hổ.

 

Tiêu T.ử Thiều thoáng sửng sốt, rồi bật cười khẽ, thanh âm trầm thấp đầy ý vị.

 

Hắn đặt chén trà xuống, ghé sát lại gần hơn một chút.

 

“Ngoài nàng ra, còn có thể là ai?”

 

“Mẫu hậu ta nghiêm khắc, từ trước đến nay không cho nữ t.ử lại gần, những kẻ yểu điệu làm bộ, ta chỉ liếc mắt đã thấy phiền.”

 

“Chỉ có bên nàng, ta mới thật sự cảm thấy yên lòng. Nàng xuất thân Khổng thị, gia phong đoan chính, lại được đích thân Hoàng tổ mẫu dạy dỗ.”

 

“Cả Trường An này, ngoài Khổng Tĩnh Lan ra, còn ai xứng đứng bên cạnh ta hơn?”

 

Hắn đưa tay ra, lần đầu tiên vượt quá khuôn phép mà chạm nhẹ lên má ta.

 

“Cho nên, Tĩnh Lan, đợi ta tuần du phương Nam trở về, được không?”

 

Ta ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt nồng cháy của hắn, khẽ gật đầu.

 

“Được.”

 

“Vậy ta sẽ ở trong cung, chờ T.ử Thiều trở về.”

 

Những ngày trong cung vẫn đều đặn như trước.