Ta được dưỡng dạy trong Thọ Khang cung đã mười năm, tuy hiếm khi lộ diện nơi yến tiệc chính thức.
Nhưng những điều cần thấy, người cần gặp, phép tắc cần nhớ, ta đều đã sớm hiểu rõ.
Mối liên hệ duy nhất giữa ta với thế giới bên ngoài, chính là những bức thư từ Tiêu T.ử Thiều, tháng nào cũng không thiếu một lần.
Đường tuần du phương Nam xa xôi vạn dặm, nhưng thư của hắn lúc nào cũng dày cộp, đầy những lời kể lể vụn vặt.
Hắn kể phong cảnh mỗi nơi hắn đi qua, món ngon hắn nếm thử, vụ án nan giải đã xử lý thế nào, thậm chí đôi lúc còn oán trách mấy vị đại thần đi theo quá cổ hủ.
Giữa từng hàng chữ, vẫn là thiếu niên tươi sáng hoạt bát năm xưa.
Mỗi lần mở thư, ta dường như có thể thấy được dáng hắn khi thì nhíu mày trầm tư, khi thì bật cười rạng rỡ, lòng cũng thấy ấm lên đôi phần.
Lúc đầu, những bức thư này đưa tới, ta đều dâng lên Thái hậu trước.
Thái hậu chỉ cười, xua tay: “Ai gia già rồi, chẳng muốn đọc mấy chuyện lải nhải của đám trẻ con. Con tự giữ lấy đi.”
“Tĩnh Lan, con đã lớn rồi, có một số việc phải tự mình suy xét, người khác không thể thay con được.”
Một buổi trưa nhàn nhã, Thái hậu hỏi ta: “Cập kê là chuyện lớn. Có muốn ai gia hạ chỉ, triệu cha mẹ con từ Lam Điền vào kinh dự lễ không? Họ chắc hẳn cũng rất nhớ con.”
Tay ta đang xoa vai cho người khẽ khựng lại, trong lòng chợt dâng lên từng cơn xao động.
Đã mười năm rồi, cha mẹ ở Lam Điền, trong ký ức của ta cũng dần trở nên mơ hồ.
Mười năm giáo dưỡng trong cung, đã sớm dạy ta hiểu, hai chữ “ràng buộc”, trong thâm cung là điều vừa nhạy cảm, vừa nguy hiểm.
Cho họ vào cung, là thêm một phần nguy cơ.
Không cho, lại e rằng người đời bảo ta bạc tình, đến cha mẹ cũng không đoái hoài.
Câu hỏi của Thái hậu, là đang thử ta có còn vương vấn tình thân, hay muốn biết ta có đủ dứt khoát buông bỏ?
Ta mím môi, cuối cùng vẫn thuận theo khát khao sâu nhất trong lòng.
“Bẩm cô tổ mẫu, Tĩnh Lan… lòng riêng vẫn mong cha mẹ có thể đến. Nữ nhi cập kê, là đại sự của đời người, nếu có thể được cha mẹ tận mắt chứng kiến, mới xem như viên mãn.”
09
Thái hậu hồi lâu không lên tiếng.
Trong lòng ta thấp thỏm, nhưng không còn giống thuở bé, hoảng loạn mà xin tội.
Chỉ lặng lẽ đứng yên, chờ đợi sự phán đoán của người.
Thật lâu sau, Thái hậu bỗng khẽ bật cười.
“Con có thể nghĩ được như vậy, rất tốt.”
Người vỗ vỗ tay ta, kéo ta ngồi xuống bên cạnh.
“Con phải nhớ, trong cung này, kẻ chỉ biết toan tính lợi hại, đoạn tuyệt tình thân, thì con đường đi sẽ chẳng được bao xa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hồng Trần Vô Định
“Họ là cha mẹ con, sinh con, dưỡng con, là gốc rễ mà con nên giữ gìn trong cõi đời này. Nếu đến cả gốc cũng không cần nữa, thì cây kia cho dù cao đến đâu, chỉ một trận gió lớn cũng sẽ bị quật ngã.”
Sống mũi ta cay xè.
“Đa tạ cô tổ mẫu đã thành toàn!”
“Đứng lên đi.” Giọng Thái hậu trở lại bình thản.
“Hãy chuẩn bị cho tốt, cứ dùng tâm thế bình thường mà đối đãi. Cha mẹ con, ai gia sẽ an bài thỏa đáng.”
Ta lần nữa dập đầu tạ ơn, rồi lui khỏi noãn các.
Cửa điện sau lưng khẽ khép lại.
Trong noãn các, Hà thượng nghi châm thêm trà mới cho Thái hậu, thấp giọng nói.
“Nương nương, thực ra không cho họ vào cung, đối với hai vị ở Lam Điền, cũng là một sự bảo vệ.”
Thái hậu đón lấy chén trà, nhẹ nhàng thổi lớp bọt mỏng bên trên.
“Là người mang họ Khổng, đã được hưởng phúc che chở và vinh hiển từ cái danh ấy, thì còn nói gì đến chuyện đứng ngoài mọi việc? Nếu bản thân nó có thông tuệ đến đâu, mà trong nhà hồ đồ vô dụng, để người ta tùy ý nắm thóp, thì dù có bước lên vị trí Thái t.ử phi, cũng khó lòng yên ổn được mấy ngày.”
Trong mắt Hà thượng nghi loé lên một tia hiểu rõ: “Nương nương suy nghĩ chu toàn, là nô tỳ nông cạn rồi.”
Thái hậu mỉm cười: “Lý lẽ này, ai gia cũng phải mất nhiều năm mới thấu.”
“Nói đến chuyện năm xưa, ngươi nhớ tên Tú tài họ Tiết chứ?”
Hà thượng nghi lập tức hiểu ý, tiếp lời: “Lúc ấy ai cũng nghĩ hắn dựa vào vài phần tài mạo mà được dính dáng với nương nương.”
“Có ai ngờ, từ khi đó hắn đã sớm nhận nương nương làm chủ, những năm qua làm tai mắt và cánh tay cho nương nương ngoài cung. Nay được phong trọng chức nơi biên cương, chẳng phải còn tốt hơn trói thân ở Trường An làm kẻ đọc sách nương nhờ người khác gấp trăm ngàn lần sao?”
Chủ tớ nhìn nhau mỉm cười, bao nhiêu lời chưa nói hết, đều gói trọn trong một nụ cười ấy.
Thái hậu thong thả nhấp một ngụm trà, ánh mắt dõi nhìn về phía xa xăm.
“Cho nên, Lam Điền kia cũng nên được lay động một phen rồi. Đã là gốc rễ của Tĩnh Lan, thì không thể chỉ là yếu điểm, mà cũng phải trở thành chỗ dựa cho nó mới được. Chuyện còn lại, phải xem bản lĩnh của đứa nhỏ ấy thế nào.”
10
Lễ cập kê vừa mới theo ý chỉ của Thái hậu định sơ thảo xong, bên Phượng Nghi cung liền hay tin.
Hoàng hậu nương nương đích thân đến Thọ Khang cung.
Hành lễ vấn an xong, liền mỉm cười, đi thẳng vào chuyện chính.
“Mẫu hậu, trông Tĩnh Lan sắp đến tuổi cập kê rồi, thần thiếp nghĩ, đứa nhỏ này ở bên người mười năm, được người dạy dỗ cẩn thận, lễ cập kê lần này, nhất định phải tổ chức thật long trọng mới xứng.”
Thái hậu tựa trên sạp, tay vẫn lần tràng hạt, nhàn nhạt nói:
“Hoàng hậu có lòng. Nhưng chỉ là một tiểu nha đầu, người trong nhà tụ họp vui vẻ là được, chẳng cần rình rang chi cho mệt.”
“Lời này của mẫu hậu e là không thỏa đáng. Tĩnh Lan ở bên người hiếu thuận, lại hiểu chuyện, trong cung này ai chẳng khen ngợi? Đã là người do mẫu hậu tự tay giáo dưỡng, thần thiếp nghĩ, dù tổ chức theo quy cách công chúa cũng là chuyện xứng đáng.”