Thái hậu cuối cùng cũng ngẩng mắt lên, mỉm cười như có như không.
“Lời này của Hoàng hậu, xem ra đề cao nó quá rồi. Chỉ là một lễ cập kê nho nhỏ, cần gì đến thế? Kẻo lại làm hỏng phúc của nó.”
Hoàng hậu tựa hồ không nghe ra được ý từ chối trong lời Thái hậu, lại quay sang nhìn ta.
“Đời người con gái chỉ có một lần cập kê, thể diện nên có không thể thiếu. Tĩnh Lan, con nói xem?”
Ta buông chiếc thìa hương trong tay, đứng dậy, giọng điệu bình thản.
“Tĩnh Lan may mắn được Thái hậu nương nương nuôi dưỡng, đó là phúc lớn trong đời, trong lòng chỉ có cảm kích. Chỉ mong lễ nghi chu toàn, không thất kính với trưởng bối, khiến người vui lòng, đã là đủ rồi.”
“Về phần quy chế lễ nghi, đều là ân điển của trưởng bối, Tĩnh Lan không dám tự tiện quyết đoán, chỉ xin nghe theo ý chỉ của Thái hậu nương nương và Hoàng hậu nương nương.”
Lời này vừa tỏ lòng biết ơn với Thái hậu, lại không khiến Hoàng hậu mất mặt.
Hoàng hậu nghe vậy, nụ cười trên mặt càng sâu, liên tục gật đầu.
“Mẫu hậu xem, đứa nhỏ này hiểu chuyện biết bao! So với hai đứa lúc trước là Lam nhi với Thải nhi gì đó, quả là hơn hẳn một bậc!”
Lời vừa rơi xuống, trong điện chợt trở nên lặng ngắt.
Lam nhi, Thải nhi.
Hai cái tên ấy, chính là bí ẩn chôn sâu trong cung, chẳng mấy ai dám nhắc tới.
Thái hậu có ba vị muội muội ruột, Lam nhi và Thải nhi chính là ái nữ của nhị muội và tam muội.
Nói cho cùng, cũng là cháu gái ruột của Thái hậu.
Năm xưa, hai nàng là khách quen trong cung, được hoàng thượng yêu quý, đích thân ban chỉ vào cung nuôi dạy, phong quang vô hạn.
Khi ấy, đại hoàng t.ử do Hoàng hậu sinh ra sức khỏe yếu ớt, lại còn thích quấn lấy Lan nhi và Thái nhi cùng tuổi đùa nghịch.
Biến cố xảy ra sau một lần vui chơi tưởng như rất đỗi bình thường, đêm ấy đại hoàng t.ử bỗng phát sốt dữ dội.
Thái y viện dốc toàn lực cứu chữa, vẫn không cứu được, đại hoàng t.ử qua đời.
Hoàng hậu mất con, đau đớn tột cùng, lập tức dồn mũi dùi về phía Thọ Khang cung.
Hoàng thượng khi ấy cũng đau lòng khôn kể, từ đó với mẫu hậu nảy sinh rạn nứt.
Hai vị tiểu thư nọ suýt nữa bị xử t.ử.
May nhờ năm đó Khổng tướng còn tại thế, liều mình bảo vệ, mới đưa được hai nàng ra khỏi Trường An, giao cho Tứ cô nương ở Tất Châu nuôi dưỡng.
Thái hậu cả đời thuận buồm xuôi gió, uy danh lẫy lừng, nhưng lại vấp ngã nặng nề ở chuyện này.
May mà không lâu sau, Hoàng hậu lại mang thai, tám tháng sau sinh hạ Tiêu T.ử Thiều.
Biến cố ấy từ đó trở thành điều cấm kỵ trong cung, chẳng ai dám nhắc tới.
Hoàng hậu vẫn giữ lễ với Thái hậu, sớm tối thăm hỏi không hề sơ suất.
Nhưng bao năm nay ở bên hầu hạ, ta lại nhận ra, sau vẻ cung kính ấy là từng bước dần dần lộ ra tâm cơ không yên phận.
Quả nhiên, khi hai cái tên ấy được nhắc tới, tay Thái hậu đang lần tràng hạt cũng khựng lại một chút.
“Chuyện cũ qua rồi, nhắc lại làm gì. Nếu Hoàng hậu có lòng, vậy cứ theo quy cách huyện chủ mà làm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lễ của huyện chủ tuy dưới công chúa, nhưng so với con nhà quý tộc, đã là vinh sủng tột bậc.
Vừa giữ được thể diện cho Thái hậu, lại trọn vẹn được tấm lòng của Hoàng hậu.
Trong mắt Hoàng hậu loé lên tia đắc ý, bà vui vẻ đứng dậy, khẽ chỉnh lại tay áo.
“Mẫu hậu yên tâm, thần thiếp nhất định sẽ lo liệu chu toàn. Vậy thần thiếp xin cáo lui trước.”
Bà hành lễ rời đi, từng bước nhẹ nhàng như mang theo ý vui mừng trong lòng.
Đợi bóng Hoàng hậu khuất hẳn, Thái hậu thong thả lần chuỗi tràng hạt, khẽ hừ một tiếng.
“Quả là mẫu nghi thiên hạ, ngay cả chuyện cũ cũng dám lôi ra tính toán.”
Ta lại ngồi trở lại bên cạnh người, tiếp tục gõ nhẹ đầu gối, không nói thêm lời nào.
11
Hồng Trần Vô Định
Ngày ta cập kê, thiên điện của Thọ Khang cung được trang hoàng lộng lẫy như gấm hoa rực rỡ.
Bao mệnh phụ phu nhân có danh phận trong thành Trường An đều đến đủ, vàng ngọc rạng rỡ, tiếng cười nói vang khắp điện.
Hoàng hậu nương nương đích thân hạ mình, tự tay chải cho ta sợi tóc cuối cùng.
Các phu nhân trong điện đều cười mà phụ hoạ, cảnh tượng gần như hoàn mỹ.
Phụ thân và mẫu thân đứng ở một góc hơi xa.
So với ký ức thuở nhỏ, họ trông còn trẻ trung hơn đôi chút.
Vẻ mặt đã không còn vẻ hoang mang khi đưa tiễn ta lên xe ngựa năm xưa, mà thêm vào đó là sự ung dung, điềm đạm.
Phải rồi, chỉ cần ta ở trong cung yên ổn, họ liền có thể hưởng thêm nhiều phúc lợi.
Đây chính là giá trị tồn tại của Khổng Tĩnh Lan – ta trong chốn thâm cung này.
Vì gia tộc, vì bản thân, cũng vì những người sẽ đến sau.
Những mệnh phụ vây quanh ta, lời lẽ đều là những lời tán thưởng nồng nhiệt.
“Nhìn xem phong thái của Tĩnh Lan cô nương kìa, quả thật xứng với dòng dõi Khổng thị, cùng Thái t.ử điện hạ đúng là trời sinh một đôi.”
“Còn gì nữa, được đích thân Thái hậu dạy dỗ, làm sao có sai sót được? Hôm nay chúng ta nên sớm chúc mừng vị Thái t.ử phi tương lai rồi!”
Ta mỉm cười, định theo lễ mà khéo léo khiêm nhường đôi câu.
Thì bên ngoài chợt có người truyền: “Thái t.ử điện hạ giá lâm!”
Vài vị mệnh phụ trên mặt càng rạng rỡ hơn.
“Thấy chưa, Thái t.ử thật có lòng, vội vội vàng vàng vẫn cố đến kịp ngày vui của Tĩnh Lan!”
Mặt ta thoáng ửng đỏ, ánh mắt ngẩng lên đầy mong đợi.
Màn trướng lay động, Tiêu T.ử Thiều mặc thường phục Đông cung bước nhanh vào điện.
Nụ cười dè dặt trên môi ta còn chưa kịp nở, liền thấy ngay phía sau hắn còn có một nữ t.ử bị nắm c.h.ặ.t t.a.y dắt theo.
Tiếng cười khắp điện, như bị lưỡi d.a.o vô hình c.h.é.m ngang, lập tức ngưng bặt.